Chương 27
Chương 27 — Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng
Đúng như dự đoán của Yến, chỉ vài ngày sau khi tin tức về kết quả buổi điều trần được đăng tải, tòa soạn của cô nhận thêm nhiều cuộc gọi quan tâm đến chương trình, trong đó có một cuộc gọi đặc biệt từ đại diện một công ty sách và văn phòng phẩm lớn có trụ sở tại thủ đô, đơn vị vốn đã theo dõi câu chuyện của Nghi từ những ngày đầu bài báo được lan truyền.
"Bên công ty tôi rất ấn tượng với những gì chương trình của cô đã làm được," người đại diện, một phụ nữ trung niên tên chị Hồng, nói qua điện thoại trong cuộc gọi đầu tiên với Nghi. "Chúng tôi đang tìm kiếm những dự án cộng đồng ý nghĩa để đồng hành trong chiến lược trách nhiệm xã hội của công ty năm nay, và câu chuyện của cô, đặc biệt là câu chuyện đêm cứu em bé giữa cơn bão, thực sự chạm đến chúng tôi."
Sau nhiều cuộc trao đổi chi tiết, công ty đồng ý tài trợ toàn bộ phần chi phí còn thiếu để mua một chiếc xe tải mới, phù hợp với địa hình miền núi, đồng thời cam kết hỗ trợ nguồn sách bổ sung định kỳ hằng năm cho chương trình. Đổi lại, họ chỉ đề nghị được gắn logo công ty một cách khiêm tốn trên thành xe, cùng với việc thỉnh thoảng được ghi nhận là đơn vị đồng hành trong các hoạt động truyền thông của chương trình.
"Đây là một cơ hội tuyệt vời, Nghi ạ," Nam nói khi nghe tin, giọng anh đầy phấn khởi. "Không chỉ giải quyết được vấn đề tài chính trước mắt, mà còn mở ra khả năng hợp tác lâu dài, đảm bảo chương trình có nguồn lực bền vững hơn trong tương lai."
Cùng lúc đó, buổi hội chợ gây quỹ cộng đồng do bà Dung đề xuất cũng được tổ chức thành công ngoài mong đợi tại sân đình làng. Không chỉ bà con thị trấn, mà cả những người dân từ các bản làng trên tuyến đường cũng kéo về tham dự, mang theo những sản vật địa phương — thổ cẩm do chính tay bà Bàn Thị Nái dệt, mật ong rừng từ Séo Lử, rau củ sạch từ Đồng Sói — để bán gây quỹ, đóng góp thêm một phần không nhỏ vào công cuộc chung.
Đặc biệt, bức tranh "Xe Sách Ánh Dương" của Vàng Thị Mỷ, sau khi được đăng tải trong bài báo của Yến, đã thu hút sự chú ý của một nhà sưu tầm nghệ thuật tình cờ đọc được câu chuyện. Người này liên hệ, ngỏ ý muốn mua lại bức tranh gốc với một mức giá khiến cả Nghi và gia đình Mỷ đều bất ngờ, với điều kiện toàn bộ số tiền sẽ được quyên góp trực tiếp cho chương trình.
"Con không ngờ bức tranh của mình lại có giá trị đến vậy," Mỷ nói, giọng cô bé vẫn còn chút bàng hoàng khi Nghi thông báo tin này, "nhưng con vui vì được góp phần giúp chương trình, dù chỉ là một bức tranh nhỏ."
"Bức tranh của con không hề nhỏ đâu, Mỷ," Nghi nói, xoa đầu cô bé, mắt cô ánh lên niềm tự hào. "Nó đã chạm đến trái tim của rất nhiều người, và giờ đây, nó đang giúp cho ước mơ của chính con, và của nhiều bạn nhỏ khác, có cơ hội tiếp tục được nuôi dưỡng."
Tổng hợp lại toàn bộ các nguồn — ngân sách bổ sung từ huyện, tài trợ từ công ty sách, tiền gây quỹ từ hội chợ cộng đồng, và khoản tiền từ bức tranh của Mỷ — Nghi nhận ra, số tiền thu được không chỉ đủ để thay thế chiếc xe cũ, mà còn dư ra một khoản đáng kể, đủ để bắt đầu tính đến việc mở rộng chương trình.
"Mình có thể nghĩ đến việc mua thêm một chiếc xe thứ hai, mở thêm một tuyến đường mới," Nghi nói với Nam trong một buổi tối ngồi tính toán lại toàn bộ ngân sách, giọng cô đầy phấn khích trước viễn cảnh mà trước đây cô chưa từng dám mơ tới. "Có vài bản làng khác trong huyện, xa hơn cả Nậm Cáy, mà bố em từng đánh dấu trên bản đồ nhưng chưa bao giờ có điều kiện thực hiện."
Nam gật đầu, ánh mắt anh sáng lên đầy hào hứng. "Đây sẽ là một bước tiến lớn, không chỉ cứu vãn chương trình khỏi nguy cơ sụp đổ, mà còn đưa nó phát triển vượt xa những gì đã từng có trước đây. Anh nghĩ, đây chính xác là điều bố em từng mong muốn — không chỉ duy trì, mà còn không ngừng mở rộng, để ngày càng có nhiều đứa trẻ được tiếp cận với sách vở hơn."
Vài tuần sau, chiếc xe tải mới chính thức được bàn giao, một chiếc xe hiện đại hơn nhiều so với chiếc xe cũ, được trang bị hệ thống treo phù hợp với địa hình đồi núi, cùng với một hệ thống kệ sách được thiết kế khoa học hơn, tối ưu không gian chứa được nhiều đầu sách hơn hẳn. Nhưng trước khi đưa vào sử dụng chính thức, Nghi đã có một quyết định đặc biệt.
"Em muốn giữ lại chiếc xe cũ," cô nói với mẹ và Nam, giọng cô đầy xúc động. "Không phải để tiếp tục chạy tuyến nữa, vì nó đã quá cũ kỹ và không còn an toàn, nhưng em muốn nó được trưng bày ở đâu đó, như một minh chứng cho hành trình mười sáu năm mà bố đã bắt đầu, và là lời nhắc nhở cho tất cả mọi người về nơi mà tất cả những điều này đã khởi nguồn."
Bà Dung nghe con gái nói vậy, mắt bà ngấn lệ, gật đầu đồng ý ngay. "Mẹ nghĩ đó là một ý tưởng tuyệt vời, con ạ. Bố con chắc chắn sẽ rất vui khi biết chiếc xe của ông ấy sẽ được trân trọng như vậy, thay vì chỉ bị bỏ xó hay bán đi làm phế liệu."
Nghi mỉm cười, nhìn ra sân, nơi cả hai chiếc xe — một cũ kỹ, bạc màu nhưng đầy ắp kỷ niệm, một mới toanh, sáng bóng và tràn đầy hứa hẹn — đang đậu cạnh nhau dưới ánh nắng chiều, như một biểu tượng sống động cho sự tiếp nối giữa quá khứ và tương lai, giữa di sản của người cha đã khuất và hành trình mới mà cô, cùng tất cả những người đồng hành, đang cùng nhau viết tiếp.
Để tuyển thêm người phụ trách tuyến đường mới, Nghi và Nam bàn bạc kỹ lưỡng, cuối cùng quyết định đăng tuyển công khai qua bài báo tiếp theo mà Yến hỗ trợ viết, tìm kiếm một người trẻ tuổi, yêu thích công việc cộng đồng, sẵn sàng học lái xe tải và làm quen với địa hình miền núi. Không lâu sau, một chàng trai trẻ tên Thắng, từng là sinh viên ngành sư phạm nhưng chưa tìm được việc làm ổn định, đã ứng tuyển và nhanh chóng gây ấn tượng với Nghi bởi sự nhiệt huyết và tinh thần cầu tiến.
"Em muốn làm công việc có ý nghĩa, chứ không chỉ đi làm để kiếm sống," chàng trai trẻ nói trong buổi phỏng vấn, ánh mắt cậu ánh lên sự chân thành. "Đọc câu chuyện của chị trên báo, em thấy đây chính xác là điều em đang tìm kiếm."
Nghi quyết định nhận cậu vào làm, dành riêng vài tuần đầu để trực tiếp hướng dẫn, chở cậu đi cùng trên các chuyến tuyến cũ để làm quen với cách thức vận hành, cách giao tiếp với bà con, trước khi giao cho cậu phụ trách tuyến đường mới mở rộng đến những bản làng xa hơn mà cha cô từng đánh dấu trên bản đồ nhưng chưa kịp thực hiện. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi tiếp quản chương trình, Nghi không còn là người duy nhất gánh vác toàn bộ công việc, một sự thay đổi khiến cô vừa nhẹ nhõm, vừa cảm thấy một niềm tự hào khó tả khi nhìn thấy chương trình của cha mình giờ đây đã đủ lớn mạnh để có thể chia sẻ trách nhiệm cho nhiều người hơn.
Chú Bốn Sênh cũng được mời chính thức trở thành người phụ trách kỹ thuật cho cả hai chiếc xe, với một khoản thù lao cố định hằng tháng thay vì chỉ giúp đỡ tình nguyện như trước đây. Ban đầu chú từ chối, bảo rằng mình giúp đỡ vì tình nghĩa với gia đình chứ không cần trả công, nhưng Nghi kiên quyết thuyết phục. "Chú giúp đỡ chương trình bao nhiêu năm qua không công, giờ chương trình đã có điều kiện hơn, cháu không thể để chú tiếp tục thiệt thòi như vậy được. Đây không phải là ban ơn, mà là ghi nhận đúng công sức chú đã bỏ ra."
Chú Bốn cuối cùng cũng đồng ý, ánh mắt chú không giấu được sự xúc động. "Chú nhận lời không phải vì tiền, mà vì cháu đã coi trọng công sức của chú đúng như cách bố cháu từng làm. Ông Trác ngày xưa cũng vậy, lúc nào cũng nói, làm việc tốt không có nghĩa là phải chịu thiệt, ai bỏ công sức ra cũng xứng đáng được đền đáp tương xứng."
Nghi ghi lại toàn bộ những thay đổi này vào cuốn sổ tay, một cuốn sổ mới mà cô bắt đầu sử dụng song song với cuốn sổ cũ của cha, đánh dấu một giai đoạn mới của chương trình — không còn là một chương trình nhỏ lẻ do một gia đình đơn độc gánh vác, mà đang dần trở thành một tổ chức cộng đồng vững chắc, với đội ngũ nhân sự, nguồn lực tài chính, và cả một mạng lưới hỗ trợ rộng khắp đứng đằng sau.
Một buổi tối, khi ngồi cùng Nam rà soát lại toàn bộ kế hoạch cho tuyến đường mới, Nghi bất chợt nhận ra, cảm giác lo âu thường trực vốn đeo bám cô suốt hơn một năm qua — nỗi sợ không đủ giỏi, không đủ xứng đáng để tiếp nối di sản của cha — giờ đây đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự tự tin điềm tĩnh, vững vàng. "Em không còn thấy sợ hãi nữa, Nam ạ," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Em nghĩ, cuối cùng em cũng đã tìm được chỗ đứng của riêng mình trên con đường này, không phải như một cái bóng của bố, mà như chính con người em."
Nam nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự trân trọng và yêu thương. "Anh đã thấy điều đó từ rất lâu rồi, Nghi ạ. Chỉ là bây giờ, có lẽ chính em cũng đã nhìn thấy nó, ở trong chính mình."