Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng
9 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Chuyến Xe Sách Giữa Núi Rừng

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Chỉ còn hai tuần nữa là đến buổi điều trần công khai, và không khí chuẩn bị trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết. Nghi gần như dành trọn mọi khoảng thời gian rảnh rỗi để hoàn thiện bài trình bày, trong khi vẫn phải duy trì lịch trình chạy tuyến đều đặn, không muốn để bất cứ điểm dừng nào cảm thấy bị bỏ rơi trong giai đoạn quan trọng này.

Nhưng giữa lúc mọi thứ dường như đang tiến triển thuận lợi, một vấn đề mới bất ngờ xuất hiện — chiếc xe sách, người bạn đồng hành trung thành suốt mười sáu năm qua, bắt đầu có những dấu hiệu trục trặc nghiêm trọng hơn hẳn so với những lần hỏng vặt trước đây.

Trên đường từ Khuổi Trà trở về, xe bất ngờ khựng lại giữa dốc, động cơ phát ra tiếng kêu lạ, khét lẹt mùi cháy. Nghi vội vàng tấp xe vào lề, gọi ngay cho chú Bốn Sênh. Phải mất gần ba tiếng đồng hồ, chú mới đến được nơi, mang theo đầy đủ đồ nghề, nhưng lần này, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, gương mặt chú trở nên nghiêm trọng khác hẳn mọi lần.

"Cháu à," chú Bốn nói, giọng nặng nề, lau tay vào miếng giẻ đã đen sì dầu mỡ, "lần này không đơn giản như mấy lần trước đâu. Trục các-đăng bị nứt, hộp số cũng có dấu hiệu mòn nghiêm trọng. Chú tạm hàn vá được để cháu chạy về nhà an toàn, nhưng nói thật, con xe này chắc không trụ được qua mùa mưa năm nay đâu."

Nghi đứng lặng người, tim như thắt lại. "Chú có thể sửa triệt để được không ạ? Cháu sẽ cố xoay tiền, dù có phải vay mượn."

Chú Bốn lắc đầu, ánh mắt đầy tiếc nuối. "Vấn đề không phải là tiền công sửa chữa, Nghi ạ. Phụ tùng đời xe này giờ gần như tuyệt chủng rồi, chú phải đặt hàng từ mấy tiệm phế liệu trong Nam, có khi phải chờ cả tháng trời mới có, mà chưa chắc đã tìm được đúng loại cần thiết. Chú đã cố gắng vá víu được đến giờ là cũng nhờ chút may mắn thôi. Lần này, chú e là dù có vá được, cũng chỉ cầm cự được thêm vài tháng nữa là cùng."

Tin tức ấy như một gáo nước lạnh giáng xuống đúng vào thời điểm nhạy cảm nhất. Nghi ngồi thẫn thờ trong ca-bin xe sau khi chú Bốn hàn vá tạm xong, nhìn ra con đường núi quen thuộc, lòng ngổn ngang trăm mối lo. Nếu chương trình may mắn được giữ lại ngân sách sau buổi điều trần, nhưng chiếc xe lại không thể tiếp tục hoạt động, thì mọi nỗ lực suốt tám tuần qua liệu có còn ý nghĩa gì không?

Tối hôm đó, cô kể lại tình hình cho Nam nghe, giọng cô đầy lo lắng. "Nếu xe hỏng hẳn, ngay cả khi mình thắng ở buổi điều trần, chương trình cũng không thể tiếp tục hoạt động được. Em không biết phải làm sao nữa, Nam ạ."

Nam im lặng một lúc, suy nghĩ, rồi lên tiếng, giọng anh cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù bản thân cũng không giấu được sự lo lắng. "Vậy mình cần đưa vấn đề này vào ngay trong bài trình bày ở buổi điều trần. Thay vì chỉ xin giữ nguyên ngân sách cũ, mình cần đề xuất thêm một khoản đầu tư cho việc thay thế phương tiện, biến đây thành một phần trong kế hoạch phát triển dài hạn mà mình đã bàn tới. Đây cũng là cơ hội để chứng minh rằng, nếu không có sự đầu tư thích đáng ngay từ bây giờ, chương trình có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn, không phải vì thiếu người làm, mà vì thiếu phương tiện cơ bản nhất."

Ý kiến của Nam khiến Nghi thấy có chút an ủi, nhưng nỗi lo lắng về chiếc xe vẫn không nguôi ngoai. Cô biết, ngay cả khi thuyết phục được huyện đầu tư thêm ngân sách, quy trình phê duyệt, đấu thầu mua sắm phương tiện mới có thể mất hàng tháng, thậm chí cả năm trời, trong khi chiếc xe hiện tại có thể "gục ngã" bất cứ lúc nào.

Những ngày sau đó, dù bận rộn với công tác chuẩn bị cho buổi điều trần, Nghi vẫn cố gắng lái xe hết sức cẩn thận, giảm tốc độ tối đa ở những đoạn đường xấu, tránh những cú xóc mạnh có thể gây thêm áp lực lên bộ phận đã suy yếu. Mỗi lần khởi động xe vào buổi sáng, cô đều thầm cầu nguyện, lắng nghe kỹ từng tiếng động cơ, sợ hãi bất cứ âm thanh lạ nào có thể báo hiệu một sự cố nghiêm trọng hơn.

Chú Bốn Sênh, dù đã hàn vá tạm ổn thỏa, vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm tình hình, dặn dò Nghi những dấu hiệu cần chú ý để kịp thời xử lý nếu có vấn đề phát sinh giữa đường. "Cháu chạy cẩn thận nhé, đừng chở nặng quá, và tuyệt đối tránh đi vào những ngày mưa lớn nếu không thực sự cần thiết. Con xe này giờ như người già yếu rồi, phải nâng niu từng chút một."

Lời dặn dò ấy khiến Nghi càng thêm lo lắng khi nghĩ đến việc mùa mưa bão đang đến gần, thời điểm mà những cơn mưa lớn bất thường có thể ập đến bất cứ lúc nào, biến những con đường núi vốn đã gập ghềnh trở nên nguy hiểm gấp bội. Cô không biết, chỉ vài ngày sau đó, chính nỗi lo lắng này sẽ trở thành hiện thực theo một cách còn khắc nghiệt hơn tất cả những gì cô có thể tưởng tượng.

Cuối tuần đó, Nghi vẫn quyết định lên đường theo đúng lịch trình, ghé qua cả bốn điểm dừng để không làm gián đoạn thói quen đọc sách đã hình thành suốt nhiều năm của bọn trẻ, dù trong lòng không khỏi thấp thỏm mỗi khi xe leo dốc hay xóc qua những đoạn đường xấu. Ở Khuổi Trà, bà Bàn Thị Nái, người giờ đây đã trở thành một trong những người ủng hộ nhiệt thành nhất của chương trình, nhận ra ngay vẻ mặt đăm chiêu khác thường của Nghi.

"Cô Nghi có chuyện gì lo lắng à?" bà Nái hỏi, giọng quan tâm thực sự, khác hẳn với sự lạnh nhạt của những ngày đầu quen biết.

Nghi ngần ngại một lúc rồi cũng chia sẻ về tình trạng của chiếc xe, về nỗi lo nó có thể không trụ được qua mùa mưa sắp tới. Bà Nái nghe xong, gương mặt bà trầm xuống, rồi bà nói, giọng cương quyết. "Nếu xe cô cần gì, cứ nói với bà con trong bản. Đàn ông trong bản tuy không rành sửa xe máy móc, nhưng sức khỏe thì có thừa, cần đẩy xe, cần khiêng vác gì, cứ gọi, chúng tôi sẵn sàng giúp."

Lời đề nghị chân thành ấy khiến lòng Nghi ấm lại phần nào, dù nỗi lo về mặt kỹ thuật vẫn chưa thể giải quyết chỉ bằng sức người. Trên đường rời Khuổi Trà, cô ghé ngang nhà chú Bốn Sênh một lần nữa, mang theo chút quà cảm ơn, đồng thời hỏi thêm liệu có phương án nào tạm thời giúp giảm tải cho động cơ trong thời gian chờ tìm được phụ tùng thay thế hay không.

"Chú đã tính đến việc giảm bớt trọng lượng thùng sách chở mỗi chuyến chưa được, cháu ạ," chú Bốn gợi ý, "nếu cháu chia nhỏ số lượng sách mang theo mỗi lần, đi nhiều chuyến hơn nhưng mỗi chuyến nhẹ hơn, cũng phần nào giảm áp lực lên hộp số và trục các-đăng. Không phải giải pháp triệt để, nhưng ít nhất kéo dài thêm được thời gian trước khi có phụ tùng mới."

Nghi ghi nhớ lời khuyên của chú, tự nhủ sẽ điều chỉnh lại cách sắp xếp hàng hóa trên xe trong những chuyến đi sắp tới. Nhưng sâu trong lòng, cô vẫn không thể xua tan cảm giác bất an đang lớn dần, như một đám mây đen đang tích tụ ở phía chân trời, chỉ chờ thời điểm thích hợp để trút xuống, đúng vào lúc con người ta ít chuẩn bị nhất.

Tối hôm đó, khi Nghi kể lại toàn bộ tình hình cho mẹ nghe, bà Dung trầm ngâm một lúc rồi đứng dậy, đi vào phòng trong, lục tìm trong một chiếc hộp gỗ cũ cất giữ những giấy tờ quan trọng của gia đình. Bà lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ, đưa cho con gái.

"Đây là khoản tiền mẹ dành dụm được từ tiền bán trà sách suốt mấy năm qua, định để dưỡng già," bà Dung nói, giọng bà bình thản nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. "Nhưng mẹ nghĩ, lúc này, con cần nó hơn mẹ. Không đủ để mua hẳn một chiếc xe mới, nhưng ít nhất cũng đủ để đặt cọc phụ tùng thay thế cho con Ánh Dương, kéo dài thêm thời gian cho nó."

Nghi cầm cuốn sổ tiết kiệm trong tay, nước mắt lăn dài. "Con không thể nhận khoản tiền dưỡng già của mẹ được, mẹ ạ."

"Con cứ nhận đi," bà Dung nắm chặt tay con gái, giọng bà kiên quyết. "Mẹ già rồi, nhu cầu không nhiều, với lại mẹ còn quầy trà sách, còn có con bên cạnh lo cho mẹ. Nhưng chương trình này, nếu để nó gục ngã ngay lúc sắp giành được chiến thắng, mẹ sẽ ân hận cả đời. Bố con chắc chắn cũng sẽ muốn mẹ làm như vậy."

Nghi ôm chầm lấy mẹ, hai mẹ con cùng khóc trong vòng tay nhau, không phải vì đau khổ, mà vì một tình yêu thương và sự hy sinh không lời nào có thể diễn tả hết được. Đêm đó, Nghi gọi điện báo tin cho Nam, kể lại cả về khoản tiền mẹ vừa đưa, giọng cô vẫn còn nghẹn ngào xúc động.

"Gia đình em thật đáng ngưỡng mộ," Nam nói, giọng anh cũng có phần xúc động không kém. "Anh tin, với sự đồng lòng như vậy, dù khó khăn đến đâu, mình cũng sẽ vượt qua được, Nghi ạ."

Sáng hôm sau, Nghi mang khoản tiền tiết kiệm của mẹ đến gặp chú Bốn Sênh, đặt cọc trước để chú bắt đầu tìm kiếm phụ tùng thay thế qua các mối quan hệ trong nghề. Chú Bốn cầm số tiền, ánh mắt không giấu được sự xúc động. "Cháu và bác gái đúng là không phụ lòng chú Trác ngày xưa. Chú sẽ cố gắng hết sức, tìm bằng được phụ tùng phù hợp, để con xe này còn có thể tiếp tục lăn bánh thêm nhiều năm nữa."

Rời khỏi xưởng sửa xe, Nghi cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút, dù vẫn còn đó nỗi lo về thời gian — liệu phụ tùng có kịp về trước khi mùa mưa bão chính thức ập đến hay không, vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp chắc chắn. Cô nhìn lên bầu trời, những đám mây xám đang dần tụ lại phía những đỉnh núi xa, một dấu hiệu quen thuộc báo hiệu mùa mưa sắp đến gần, và trong lòng cô, một linh cảm mơ hồ nhưng dai dẳng cứ thôi thúc cô phải nhanh chóng hơn nữa trong mọi việc, như thể thời gian đang cạn dần không chỉ cho buổi điều trần sắp tới, mà còn cho cả sự an toàn của chính chiếc xe đã đồng hành cùng gia đình cô suốt mười sáu năm qua.

Đã sao chép liên kết chương