Chương 1
Chương 1 — Hồ Sơ Chưa Khép
Điện thoại reo lên lúc hai giờ sáng, kéo Đặng Thảo Vy ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô với tay bắt máy gần như theo phản xạ, giọng vẫn còn ngái ngủ nhưng tỉnh táo lại ngay khi nghe số hiệu hiện trên màn hình — đường dây trực của phòng kỹ thuật hình sự.
"Có án mạng tại một căn hộ chung cư trên đường Lê Lợi," giọng trực ban vang lên, gọn gàng, dứt khoát. "Đội trọng án đã tới, cần pháp y có mặt gấp."
"Tôi tới ngay," Thảo Vy đáp, đã bật dậy khỏi giường, tay với lấy bộ đồ nghề luôn để sẵn cạnh cửa phòng — thói quen cô duy trì suốt sáu năm làm nghề, kể từ ngày chính thức khoác lên mình chiếc áo blouse của một bác sĩ pháp y.
Mười lăm phút sau, cô có mặt tại hiện trường, nơi ánh đèn cảnh sát xanh đỏ nhấp nháy phản chiếu lên những ô cửa sổ tối om của tòa chung cư. Dải băng phong tỏa hiện trường màu vàng đã được giăng kín quanh khu vực, vài cảnh sát mặc sắc phục đứng gác, ngăn không cho những người tò mò tụ tập bên ngoài.
"Cô Vy, lối này," một điều tra viên trẻ gọi, dẫn cô vào bên trong.
Căn hộ nằm ở tầng năm, không gian gọn gàng, ngăn nắp một cách bất thường so với hiện trường một vụ án mạng. Thảo Vy khoác vội bộ đồ bảo hộ, đeo găng tay, bước vào phòng khách nơi các đồng nghiệp kỹ thuật hình sự đang cẩn thận thu thập dấu vết.
Đứng giữa phòng, một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ nghiêm nghị trong bộ vest công vụ đơn giản, đang chỉ đạo công việc với giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. Đó là Trần Bảo Nam, đội trưởng đội điều tra trọng án — người cô mới chỉ nghe danh qua vài lần phối hợp công việc trước đây, nhưng chưa từng làm việc trực tiếp.
"Cô Đặng Thảo Vy?" anh hỏi, quay sang khi thấy cô bước vào, ánh mắt anh sắc bén quét nhanh qua bộ đồ nghề cô đang mang theo.
"Vâng, tôi là pháp y trực hôm nay," cô đáp, gật đầu chào. "Anh có thể cho tôi biết sơ qua tình hình không?"
"Nạn nhân là nam giới, khoảng bốn mươi lăm tuổi, được phát hiện bởi hàng xóm sau khi ngửi thấy mùi lạ," Bảo Nam nói, giọng anh giữ được sự chuyên nghiệp lạnh lùng cần thiết của một người đã quá quen với những hiện trường như thế này. "Không có dấu hiệu đột nhập, cửa khóa từ bên trong. Cô xem qua thi thể trước, chúng tôi cần xác định thời gian và nguyên nhân tử vong sơ bộ."
Thảo Vy tiến lại gần, tập trung hoàn toàn vào công việc chuyên môn, gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân sang một bên — kỹ năng cô đã rèn luyện suốt nhiều năm để có thể làm tốt công việc này. Cô kiểm tra từng chi tiết một cách tỉ mỉ, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay riêng trước khi đưa ra nhận định sơ bộ.
"Dựa trên nhiệt độ cơ thể và mức độ cứng cơ, tôi ước tính thời gian tử vong khoảng từ mười đến mười hai giờ trước," cô nói, giọng chuyên nghiệp, dứt khoát. "Không có vết thương do vật sắc nhọn hay súng đạn rõ ràng. Cần khám nghiệm tử thi kỹ hơn tại phòng thí nghiệm để xác định chính xác nguyên nhân."
Bảo Nam gật đầu, ghi chép lại thông tin. "Cảm ơn cô. Đội kỹ thuật đã thu thập gần hết dấu vết vân tay, dấu chân. Chúng tôi đang tìm động cơ — có vẻ như không phải cướp của, tài sản có giá trị vẫn còn nguyên vẹn."
Khi Thảo Vy chuẩn bị hoàn tất công việc kiểm tra sơ bộ, ánh mắt cô vô tình dừng lại ở một vật nhỏ nằm khuất dưới mép ghế sofa, gần như bị bỏ sót nếu không có ánh đèn pin rọi đúng góc. Cô cúi xuống, dùng kẹp gắp cẩn thận nhặt lên — một hạt chuỗi gỗ nhỏ, được tiện tay công phu, màu nâu sẫm đã lên nước bóng theo thời gian.
Tim cô bỗng đập nhanh hơn, một cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng. Cô đã nhìn thấy một vật giống hệt như thế này trước đây — không phải trong công việc, mà trong những trang hồ sơ cũ kỹ, ố vàng mà cô vẫn cất giữ cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ tại nhà, hồ sơ về vụ án mà cha cô, điều tra viên Đặng Văn Hùng, đã điều tra dang dở trước khi ông đột ngột qua đời mười hai năm trước.
"Cô Vy, cô ổn chứ?" Bảo Nam hỏi, nhận ra vẻ mặt sững sờ bất thường của cô.
"Tôi... tôi ổn," Thảo Vy đáp, cố giữ giọng bình thản dù tay cô đang hơi run. Cô cẩn thận cho hạt chuỗi gỗ vào túi đựng chứng cứ, dán nhãn đầy đủ theo đúng quy trình. "Chỉ là một chi tiết nhỏ tôi cần ghi chú lại thôi."
Cô không thể nói ra ngay lúc này — không phải vì không tin tưởng đội điều tra, mà vì cô hiểu, một chi tiết như vậy, nếu chưa có đủ căn cứ liên kết rõ ràng, có thể khiến người khác nghi ngờ tính khách quan của cô, đặc biệt khi nó liên quan trực tiếp tới vụ án của chính cha mình — một vụ án mà tới giờ vẫn chưa có lời giải chính thức.
Sau khi hoàn tất công việc tại hiện trường, Thảo Vy trở về phòng thí nghiệm để chuẩn bị cho ca khám nghiệm tử thi chính thức vào sáng hôm sau. Nhưng trước khi rời đi, cô không kìm được mà lái xe vòng qua nhà, mở chiếc hộp gỗ cũ cất trong tủ quần áo, lấy ra tập hồ sơ đã ố vàng theo năm tháng.
Lật tới trang mô tả hiện trường vụ án đầu tiên trong "vụ án Chuỗi Hạt" — cái tên mà đồng nghiệp cũ của cha cô vẫn thường gọi, dù nó chưa từng được công bố chính thức ra công chúng — Thảo Vy đọc lại dòng chữ viết tay quen thuộc của cha mình: "Phát hiện một hạt chuỗi gỗ nhỏ tại hiện trường, không rõ liên quan, cần điều tra thêm."
"Mười hai năm rồi," cô thì thầm, ngón tay run rẩy lướt trên nét chữ đã phai màu của cha. "Không thể nào là trùng hợp được."
Cô lật tiếp những trang sau, cố gắng ôn lại toàn bộ những gì mình còn nhớ về vụ án ấy. Nạn nhân đầu tiên là một nhân viên môi giới bất động sản tên Vũ Đình Long, được phát hiện tử vong tại văn phòng làm việc riêng, không có dấu hiệu đột nhập, không rõ động cơ. Cha cô, khi ấy là điều tra viên phụ trách chính, đã lần theo manh mối liên quan tới một dự án đất đai lớn đang trong giai đoạn tranh chấp, nhưng trước khi kịp hoàn thành báo cáo chính thức, ông qua đời trong một vụ tai nạn xe được kết luận là do trời mưa, đường trơn trượt.
Thảo Vy khi đó mới mười sáu tuổi, còn quá nhỏ để hiểu hết những uẩn khúc đằng sau cái chết đột ngột của cha. Chỉ tới khi trưởng thành, tự mình đọc lại toàn bộ hồ sơ ông để lại, cô mới bắt đầu nghi ngờ, liệu "tai nạn" ấy có thực sự chỉ là một sự trùng hợp đáng tiếc, hay còn ẩn chứa điều gì đó sâu xa hơn mà không ai từng dám đào sâu tìm hiểu.
Điện thoại trong túi rung lên, kéo cô trở về thực tại. Tin nhắn từ mẹ cô, bà Nguyễn Thị Hoa: "Con về muộn vậy, có ổn không? Nhớ ăn uống đầy đủ, đừng thức khuya quá." Thảo Vy nhìn dòng tin nhắn, khóe mắt cay cay. Bà vẫn luôn lo lắng cho cô, đặc biệt mỗi khi biết con gái đang làm việc liên quan tới những vụ án phức tạp, sợ cô lại một lần nữa để bản thân chìm đắm quá sâu vào việc lật lại quá khứ đau buồn của gia đình.
"Con ổn mẹ ạ, con về ngay đây," cô nhắn lại, dù biết mình sẽ còn thức thêm một lúc nữa để nghiên cứu kỹ hơn tập hồ sơ cũ này.
Cô cất tập hồ sơ vào cặp, mang theo bên mình thay vì để lại trong hộp gỗ như thường lệ. Lần này, cô cần nó ở gần, để có thể đối chiếu bất cứ lúc nào cần thiết trong quá trình điều tra vụ án mới. Trước khi tắt đèn, cô nhìn lại tấm ảnh gia đình cũ đặt trên bàn học — cha cô trong bộ cảnh phục, nụ cười hiền hậu, tay đặt lên vai cô bé mười sáu tuổi ngày ấy.
"Bố ơi," cô thì thầm, "nếu đây thực sự là dấu vết dẫn tới sự thật về vụ án của bố, con sẽ không bỏ cuộc, dù phải mất bao lâu đi nữa."
Đêm đó, giấc ngủ của Thảo Vy chập chờn, xen lẫn những hình ảnh rời rạc về hiện trường vụ án vừa qua và những ký ức mơ hồ về ngày cha cô ra đi. Sáng hôm sau, khi tới phòng thí nghiệm chuẩn bị cho ca khám nghiệm tử thi chính thức, cô mang theo cả tập hồ sơ cũ, cùng một quyết tâm mới mẻ, kiên định hơn bao giờ hết — lần này, cô sẽ không để sự thật tiếp tục bị chôn vùi trong bóng tối thêm một ngày nào nữa.
Trên đường tới phòng thí nghiệm, cô đi ngang qua bảng tin dán thông báo tuyển dụng, chợt nhớ lại lý do khiến mình chọn con đường trở thành pháp y thay vì bất kỳ ngành nghề nào khác. Không phải vì đam mê khoa học hình sự đơn thuần, mà vì cô tin, chỉ có đứng ở vị trí này, gần nhất với sự thật khách quan mà bằng chứng có thể cung cấp, cô mới có cơ hội một ngày nào đó chạm tới câu trả lời cho cái chết của cha mình. Sáu năm ròng rã học tập, rèn luyện, cô chưa từng dám hy vọng cơ hội ấy sẽ tới sớm như vậy — dưới hình hài của một hạt chuỗi gỗ nhỏ bé, lặng lẽ nằm khuất dưới mép ghế sofa trong một căn hộ xa lạ.