Chương 2
Chương 2 — Hồ Sơ Chưa Khép
Phòng khám nghiệm tử thi tại trung tâm giám định pháp y sáng sớm vắng lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đều và ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống bàn mổ inox sáng bóng. Thảo Vy khoác áo blouse, chuẩn bị đầy đủ dụng cụ cho ca khám nghiệm chính thức, tâm trí vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về hạt chuỗi gỗ tìm thấy đêm qua.
Đúng tám giờ, Trần Bảo Nam xuất hiện tại cửa phòng khám nghiệm, theo đúng quy trình phối hợp giữa đội điều tra và bộ phận pháp y. "Chào cô Vy, tôi tới để nắm bắt kết quả khám nghiệm trực tiếp," anh nói, giọng vẫn giữ nguyên sự chuyên nghiệp, điềm tĩnh như đêm qua.
"Mời anh," Thảo Vy đáp, bắt đầu tiến hành quy trình khám nghiệm theo đúng chuẩn mực nghiệp vụ, vừa làm vừa giải thích từng bước cho Bảo Nam hiểu rõ tiến trình.
Sau gần hai giờ đồng hồ làm việc tỉ mỉ, cô đưa ra kết luận sơ bộ. "Nguyên nhân tử vong là do ngộ độc một loại hóa chất hiếm gặp, có khả năng gây suy hô hấp nhanh chóng mà không để lại nhiều dấu vết bên ngoài. Đây không phải loại chất dễ dàng tìm mua trên thị trường thông thường — có thể là dấu hiệu cho thấy hung thủ có kiến thức chuyên môn nhất định về hóa chất hoặc y dược."
Bảo Nam ghi chép cẩn thận, ánh mắt anh nheo lại suy nghĩ. "Điều đó thu hẹp phạm vi nghi phạm đáng kể. Cảm ơn cô, đây là thông tin rất quan trọng."
Khi Bảo Nam chuẩn bị rời đi, Thảo Vy hít một hơi thật sâu, quyết định đây là thời điểm thích hợp để chia sẻ điều mình đã phát hiện tối qua, dù vẫn còn chút do dự.
"Anh Nam, tôi có một chuyện muốn trao đổi riêng, có thể dành cho tôi vài phút không?" cô hỏi, giọng nghiêm túc khác hẳn thái độ chuyên nghiệp thường thấy.
Bảo Nam hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi trong giọng điệu của cô, nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Cả hai ra hành lang vắng người bên ngoài phòng khám nghiệm.
"Hạt chuỗi gỗ tìm thấy tại hiện trường tối qua," Thảo Vy mở lời, cố giữ giọng bình tĩnh, "tôi tin, nó không phải một chi tiết ngẫu nhiên."
"Cô có căn cứ gì cho nhận định đó?" Bảo Nam hỏi, ánh mắt anh sắc bén, đầy sự tập trung của một điều tra viên giàu kinh nghiệm.
Thảo Vy do dự một chút trước khi quyết định nói thẳng. "Mười hai năm trước, cha tôi — điều tra viên Đặng Văn Hùng — từng phụ trách một vụ án mạng có chi tiết tương tự, một hạt chuỗi gỗ được tìm thấy tại hiện trường. Vụ án đó chưa từng được phá, và cha tôi qua đời trong một vụ tai nạn xe ngay sau đó, khi đang trong quá trình điều tra."
Bảo Nam im lặng một lúc, xử lý thông tin bất ngờ này. "Cô đang nghi ngờ có mối liên hệ giữa vụ án cũ và vụ án hiện tại?"
"Tôi không dám khẳng định chắc chắn," Thảo Vy đáp, "nhưng một chi tiết đặc thù như vậy, chưa từng được công bố công khai, xuất hiện lại sau mười hai năm — tôi nghĩ, đây không thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên."
Bảo Nam nhìn cô, ánh mắt anh vừa nghiêm túc cân nhắc, vừa có chút thận trọng nghề nghiệp cần thiết. "Cô hiểu, đây là một giả thuyết khá lớn, cần được xác minh kỹ lưỡng trước khi có thể đưa vào hướng điều tra chính thức. Cô có thể cho tôi xem hồ sơ vụ án cũ mà cô đang giữ không?"
"Tất nhiên," Thảo Vy đáp, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi thấy anh không gạt bỏ ngay lập tức giả thuyết của mình như cô từng lo sợ. "Tôi mang theo bên mình, có thể đưa anh xem ngay bây giờ."
Cô lấy tập hồ sơ cũ từ trong cặp, cẩn thận mở ra trên bàn làm việc trống gần đó. Bảo Nam xem xét từng trang một cách tỉ mỉ, thỉnh thoảng dừng lại đọc kỹ những ghi chú viết tay của cha cô.
"Điều tra viên Hùng ghi chép rất chi tiết," anh nhận xét, giọng có chút trân trọng. "Đây là phong cách làm việc của một điều tra viên giỏi."
"Cha tôi luôn tận tâm với công việc," Thảo Vy đáp, giọng cô hơi nghẹn lại vì xúc động khi nghe lời khen dành cho cha mình từ một đồng nghiệp cùng ngành.
Bảo Nam gật đầu, gấp tập hồ sơ lại, ánh mắt anh giờ đây mang một sự nghiêm túc mới. "Được, tôi sẽ xin phép cấp trên cho mở lại xem xét vụ án cũ này song song với vụ án hiện tại, dựa trên chi tiết liên kết mà cô vừa cung cấp. Nhưng tôi cần cô hiểu rõ, quá trình này sẽ đòi hỏi sự khách quan tuyệt đối, kể cả khi nó liên quan tới chính cha cô."
"Tôi hiểu," Thảo Vy đáp, giọng chắc nịch. "Tôi sẽ không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng tới tính khách quan trong công việc, tôi hứa."
"Tôi tin cô," Bảo Nam nói, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, ánh mắt anh dịu lại một chút, để lộ ra một sự thấu hiểu, đồng cảm hiếm thấy ở một người vốn luôn giữ khoảng cách chuyên nghiệp nghiêm ngặt trong công việc.
Buổi chiều, Bảo Nam dẫn Thảo Vy tới phòng làm việc của đội điều tra để giới thiệu với Lê Minh Đức, chuyên viên phân tích dữ liệu của đội, một chàng trai trẻ tuổi với đôi kính cận dày và phong thái hài hước, thân thiện trái ngược hẳn với vẻ nghiêm nghị của Bảo Nam.
"Chào cô Vy! Nghe nói cô vừa mang tới một vụ án cũ mười hai năm tuổi, nghe hấp dẫn quá," Minh Đức nói, giọng đầy hào hứng, tay vẫn không ngừng gõ bàn phím trên chiếc máy tính với ba màn hình lớn. "Để tôi số hóa toàn bộ tài liệu này, tra cứu chéo với dữ liệu tội phạm trong hệ thống xem có phát hiện được gì không."
"Cảm ơn anh," Thảo Vy đáp, ấn tượng trước sự nhiệt tình của chàng trai trẻ. "Có anh giúp đỡ chắc chắn quá trình sẽ nhanh hơn nhiều."
"Đức là người giỏi nhất trong việc lần theo dấu vết kỹ thuật số mà chúng tôi có," Bảo Nam nhận xét, giọng có chút tự hào dành cho đồng đội. "Nếu có bất kỳ mối liên hệ ẩn giấu nào giữa các nạn nhân, giữa các bên liên quan tới dự án đất đai năm xưa, cậu ấy sẽ tìm ra."
Minh Đức bắt đầu quét toàn bộ tập hồ sơ cũ vào hệ thống, cẩn thận sắp xếp theo trình tự thời gian, đối chiếu với các dữ liệu công khai về dự án bất động sản mà cha Thảo Vy từng ghi chú trong những trang cuối cùng trước khi hồ sơ dừng lại đột ngột.
"Dự án này," Minh Đức nói, mắt vẫn dán vào màn hình, "tên gọi chính thức là khu đô thị mới Sông Xanh, do một tập đoàn bất động sản lớn làm chủ đầu tư. Để tôi tra cứu thêm thông tin về ban lãnh đạo tập đoàn này vào thời điểm mười hai năm trước."
Thảo Vy đứng quan sát, lòng dấy lên một cảm giác vừa hồi hộp vừa hy vọng. Đây là lần đầu tiên, sau mười hai năm mang theo nỗi day dứt một mình, cô có được sự hỗ trợ chính thức, có hệ thống từ những người có đủ chuyên môn, nguồn lực để giúp cô lần theo sự thật.
"Cảm ơn hai anh," cô nói, giọng chân thành. "Tôi không biết phải diễn tả thế nào về ý nghĩa của việc này đối với tôi."
"Đây là công việc của chúng tôi," Bảo Nam đáp, giọng anh điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại mang một sự kiên định đầy trấn an. "Và nếu thực sự có một sự thật bị chôn vùi suốt mười hai năm qua, chúng tôi sẽ tìm ra nó, đúng theo pháp luật, đúng theo lương tâm nghề nghiệp."
Tối muộn hôm đó, khi mọi người đã lần lượt ra về, chỉ còn lại Thảo Vy và Bảo Nam trong phòng làm việc, cùng nhau rà soát lại lần cuối những ghi chú đã thu thập được trong ngày. Ánh đèn bàn hắt xuống những trang tài liệu, tạo nên một không gian yên tĩnh hiếm hoi giữa nhịp độ làm việc căng thẳng thường ngày.
"Cô có muốn kể thêm cho tôi nghe về cha cô không?" Bảo Nam hỏi, giọng anh nhẹ nhàng hơn hẳn phong thái công vụ ban ngày. "Nếu cô không thoải mái, cô không cần phải trả lời."
Thảo Vy hơi bất ngờ trước câu hỏi mang tính cá nhân này, nhưng cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt anh, cô quyết định chia sẻ. "Bố tôi là một người rất tận tâm với công việc, đôi khi tới mức khiến mẹ tôi lo lắng vì ông thường xuyên làm việc quá giờ, quên cả bữa ăn. Nhưng ông luôn nói với tôi, mỗi vụ án chưa được phá là một gia đình vẫn còn phải sống trong nỗi đau chưa nguôi."
"Nghe có vẻ ông là một người rất đáng kính trọng," Bảo Nam nhận xét, giọng chân thành.
"Vâng," Thảo Vy đáp, khóe mắt cô hơi ươn ướt. "Đó cũng là lý do tôi chọn con đường trở thành pháp y — tôi muốn tiếp nối một phần công việc mà ông đã dang dở, dù theo một cách khác."
Bảo Nam im lặng một lúc, ánh mắt anh nhìn cô với một sự trân trọng mới mẻ. "Tôi nghĩ, ông ấy hẳn sẽ rất tự hào về cô," anh nói, giọng trầm ấm. "Và tôi hứa, tôi sẽ cùng cô đi tới tận cùng sự thật của vụ án này, dù nó có dẫn tới đâu."
Lời hứa ấy, giản dị nhưng chắc nịch, khiến Thảo Vy cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua tan phần nào nỗi cô đơn mà cô đã âm thầm mang theo suốt mười hai năm qua khi một mình ôm giữ bí mật về cái chết của cha. Cô mỉm cười, gật đầu cảm ơn, rồi cả hai cùng nhau thu dọn tài liệu, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới đầy thử thách còn đang chờ đợi phía trước.