Chương 28
Chương 28 — Hồ Sơ Chưa Khép
Những tuần tiếp theo trôi qua trong không khí bận rộn nhưng hạnh phúc của việc chuẩn bị đám cưới. Thảo Vy và Bảo Nam quyết định tổ chức một buổi lễ giản dị tại một khu vườn nhỏ ngoại ô thành phố, chỉ mời gia đình và những người bạn thân thiết nhất, đúng như mong muốn của cả hai.
"Em muốn tự tay chuẩn bị một phần trang trí cho lễ cưới," Thảo Vy nói với Bảo Nam trong một buổi tối cả hai cùng nhau lên kế hoạch chi tiết. "Em nghĩ, những bông hoa cúc trắng sẽ rất phù hợp, vừa giản dị, vừa mang ý nghĩa về sự thuần khiết, chân thành."
"Anh nghĩ đó là một ý tưởng tuyệt vời," Bảo Nam đáp, mỉm cười tán thành. "Em luôn có gu thẩm mỹ tinh tế mà."
Cả hai cùng nhau lên danh sách khách mời, không quá nhiều nhưng đầy đủ những người thực sự quan trọng — gia đình hai bên, Minh Đức, ông Sáu, ông Hải, cùng vài đồng nghiệp thân thiết tại trung tâm giám định và đội điều tra.
Một buổi chiều cuối tuần, gia đình Bảo Nam tới nhà Thảo Vy theo đúng phong tục dạm ngõ truyền thống. Bố mẹ anh, những người chất phác, hiền hậu, mang theo một giỏ quà quê giản dị nhưng đầy tình cảm chân thành.
"Bác nghe Nam kể nhiều về cháu," mẹ Bảo Nam nói, nắm chặt tay Thảo Vy với ánh mắt trìu mến. "Bác thực sự khâm phục sự kiên cường, dũng cảm mà cháu đã thể hiện trong suốt hành trình tìm kiếm công lý cho bố cháu."
"Cháu cảm ơn bác," Thảo Vy đáp, cảm nhận sự ấm áp chân thành từ gia đình mới của mình. "Cháu hứa sẽ luôn trân trọng, chăm sóc tốt cho anh Nam."
Hai gia đình ngồi lại trò chuyện thân mật suốt cả buổi chiều, bàn bạc về những thủ tục truyền thống cho lễ cưới sắp tới, không khí ấm cúng, chân thành khiến Thảo Vy cảm nhận rõ, cô không chỉ tìm được một người chồng tốt, mà còn có thêm một gia đình mới đầy yêu thương để trân trọng, gắn bó.
Cuối tuần đó, Thảo Vy dành thời gian tự tay chuẩn bị một phần trang trí bàn tiệc, dù không phải là người khéo tay chuyên nghiệp, nhưng cô muốn tự mình đóng góp một phần công sức, tình cảm vào ngày trọng đại của cuộc đời mình.
"Con làm đẹp lắm," bà Hoa nhận xét khi thấy con gái tỉ mỉ hoàn thiện từng chi tiết nhỏ, ánh mắt bà đầy sự tự hào. "Mẹ chưa từng nghĩ, sẽ có ngày mẹ được nhìn thấy con gái mình hạnh phúc, rạng rỡ như thế này."
"Con có được ngày hôm nay là nhờ có mẹ, có bố luôn dõi theo, ủng hộ con," Thảo Vy đáp, quay lại ôm chặt lấy mẹ, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô.
Một tuần trước đám cưới, Minh Đức cùng ông Sáu và ông Hải ghé qua giúp Thảo Vy và Bảo Nam chuẩn bị khu vườn nơi tổ chức lễ cưới. Không khí rộn ràng, ấm áp khi mọi người cùng nhau treo đèn lồng, sắp xếp bàn ghế, trang trí từng góc nhỏ của khu vườn theo đúng ý tưởng giản dị nhưng tinh tế mà cô dâu chú rể đã lên kế hoạch.
"Cô Vy thật có mắt thẩm mỹ," ông Hải nhận xét, ngắm nhìn khu vườn đang dần được trang hoàng đẹp đẽ. "Không gian này thực sự rất phù hợp với một đám cưới ấm cúng, ý nghĩa."
"Cảm ơn ông đã tới giúp đỡ," Thảo Vy đáp, mỉm cười, tay vẫn không ngừng sắp xếp những bông hoa cúc trắng dọc lối đi.
Minh Đức, trong lúc treo đèn lồng, không quên chọc ghẹo Bảo Nam. "Anh Nam chuẩn bị tinh thần chưa? Nghe nói ngày cưới, chú rể thường run hơn cả cô dâu đấy."
"Tôi đã chuẩn bị tinh thần từ lâu rồi," Bảo Nam đáp, bật cười trước lời trêu chọc, ánh mắt anh không rời khỏi Thảo Vy đang say sưa với công việc trang trí phía xa. "Đây là khoảnh khắc tôi mong chờ nhất trong đời."
Buổi chiều, khi công việc trang trí đã hoàn tất phần lớn, cả nhóm ngồi lại nghỉ ngơi, thưởng thức những ly nước mát dưới bóng cây, ôn lại những kỷ niệm đã cùng nhau trải qua suốt cả hành trình điều tra đầy gian nan nhưng cũng vô cùng ý nghĩa.
"Tôi vẫn nhớ như in cái đêm đầu tiên gặp cô Vy tại hiện trường vụ án," ông Sáu nói, giọng ông đầy hoài niệm. "Không ai trong chúng ta lúc đó có thể tưởng tượng được, hành trình ấy lại dẫn tới một đám cưới hạnh phúc như thế này."
Cả nhóm cùng bật cười, không khí ấm áp, thân mật lan tỏa khắp khu vườn nhỏ, đánh dấu một trong những buổi chiều đáng nhớ nhất giữa tình bạn đã được tôi luyện qua bao thử thách khắc nghiệt nhất.
Tối hôm trước ngày cưới, bà Hoa gọi Thảo Vy vào phòng riêng, trao cho cô một chiếc hộp nhỏ đã cũ. "Đây là món quà mẹ muốn dành cho con vào ngày cưới," bà nói, giọng bà xúc động. Mở hộp ra, Thảo Vy thấy một chiếc vòng cổ giản dị nhưng tinh xảo, món trang sức mà bà Hoa vẫn luôn cất giữ cẩn thận.
"Đây là chiếc vòng cổ bố con tặng mẹ trong ngày cưới của chúng ta," bà Hoa giải thích, mắt bà ngấn lệ. "Mẹ muốn con đeo nó trong ngày cưới của con, như một cách để bố con, dù không thể có mặt trực tiếp, vẫn có thể hiện diện, chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc này của con."
Thảo Vy ôm chặt lấy mẹ, nước mắt không kìm được mà trào ra. "Con cảm ơn mẹ," cô nói, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động sâu sắc. "Con sẽ trân trọng món quà này suốt cả cuộc đời."
Đeo chiếc vòng cổ lên cổ, Thảo Vy cảm nhận một sự kết nối thiêng liêng với cha mình, như thể ông đang thực sự hiện diện, chúc phúc cho hành trình hạnh phúc mới mà cô sắp bước vào. Đêm đó, cô ngủ với một trái tim tràn đầy bình yên, sẵn sàng cho ngày trọng đại nhất trong cuộc đời mình.
Cùng lúc đó, tại nhà riêng, Bảo Nam cũng đang trải qua những cảm xúc tương tự. Bố anh, ngồi cạnh con trai trong phòng khách nhỏ, chia sẻ những lời khuyên chân thành trước ngày trọng đại. "Con đã chọn được một người vợ tuyệt vời," ông nói, giọng ông đầy sự tự hào. "Con hãy luôn trân trọng, bảo vệ cô ấy, giống như cách con đã làm suốt thời gian qua."
"Con hứa, bố ạ," Bảo Nam đáp, giọng anh chắc nịch. "Thảo Vy xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất, và con sẽ dành cả cuộc đời để mang lại điều đó cho cô ấy."
Mẹ anh cũng góp lời, ánh mắt bà đầy sự trìu mến. "Mẹ tin, hai đứa sẽ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc, bền vững, dựa trên nền tảng tình yêu và sự tôn trọng lẫn nhau mà mẹ đã thấy rõ suốt thời gian qua."
Bảo Nam ngồi lặng lẽ bên gia đình, lòng tràn đầy sự biết ơn trước những lời chúc phúc chân thành, đồng thời cũng không giấu được sự hồi hộp, mong chờ trước khoảnh khắc quan trọng sắp diễn ra vào ngày mai — ngày anh chính thức trở thành người bạn đời của người phụ nữ mà anh yêu thương, ngưỡng mộ nhất trong đời.
Trước khi đi ngủ, Bảo Nam mở điện thoại, nhắn cho Thảo Vy một tin nhắn ngắn gọn nhưng chan chứa tình cảm: "Ngày mai, anh sẽ chờ em ở cuối lối đi hoa. Anh yêu em, và anh không thể chờ đợi thêm để chính thức được gọi em là vợ." Vài phút sau, cô nhắn lại: "Em cũng vậy. Ngủ ngon, chồng sắp cưới của em." Anh mỉm cười, đặt điện thoại xuống, lòng tràn đầy hạnh phúc trước viễn cảnh về một tương lai tươi sáng đang chờ đợi cả hai.
Đêm cuối cùng trước ngày cưới trôi qua nhẹ nhàng, êm đềm đối với cả hai người, mỗi người trong không gian riêng của mình, nhưng trái tim đã hòa chung một nhịp đập, sẵn sàng cho khoảnh khắc chính thức gắn kết cuộc đời với nhau trước sự chứng kiến của gia đình, bạn bè thân thiết nhất.
Sáng sớm hôm sau, Thảo Vy tỉnh dậy trước cả tiếng chuông báo thức, ánh nắng sớm mai chiếu qua khung cửa sổ nhuộm vàng cả căn phòng nhỏ. Cô nằm đó một lúc, để cho cảm giác hồi hộp, hạnh phúc thấm đẫm từng khoảnh khắc, trước khi bật dậy, bắt đầu chuẩn bị cho ngày trọng đại nhất trong cuộc đời mình.
Bà Hoa đã dậy từ sớm, tất bật chuẩn bị mọi thứ với sự chu đáo, tỉ mỉ của một người mẹ đang chuẩn bị gả con gái đi lấy chồng. "Con dậy rồi à?" bà hỏi, ánh mắt bà tràn đầy sự xúc động khi thấy con gái bước ra khỏi phòng. "Hôm nay là ngày trọng đại của con đấy, Thảo Vy à."
"Con biết, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, giọng cô cũng không giấu được sự hồi hộp lẫn hạnh phúc. "Con đã sẵn sàng rồi."
Đội trang điểm, làm tóc tới sớm để chuẩn bị cho cô dâu, căn phòng nhỏ tràn ngập không khí rộn ràng, tiếng cười nói xen lẫn tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ. Bà Hoa ngồi cạnh, quan sát từng công đoạn trang điểm cho con gái với ánh mắt không giấu được sự tự hào, xúc động.
"Con đẹp quá, Thảo Vy à," bà nói khi nhìn thấy hình ảnh con gái dần hoàn thiện trong gương, chiếc váy cưới trắng tinh khôi tôn lên vẻ đẹp rạng ngời của cô dâu. "Mẹ chưa từng thấy con đẹp như vậy bao giờ."
"Cảm ơn mẹ," Thảo Vy đáp, mỉm cười, tay khẽ chạm vào chiếc vòng cổ mẹ tặng đang đeo trên cổ, cảm nhận rõ sự hiện diện tinh thần của cha mình trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần cho bước ngoặt quan trọng nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình sắp diễn ra chỉ trong vài giờ đồng hồ nữa.