Hồ Sơ Chưa Khép
9 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Hồ Sơ Chưa Khép

Với lời khai của ông Sáu cùng những bằng chứng đã có, Bảo Nam chính thức xin lệnh rà soát tài khoản ngân hàng của ông Lương Đức Thịnh trong giai đoạn mười hai năm trước. Quá trình xét duyệt mất vài ngày do tính chất nhạy cảm của việc điều tra một quan chức đang tại vị, nhưng cuối cùng cũng được phê duyệt.

"Tôi tìm thấy rồi," Minh Đức thông báo, giọng anh đầy phấn khích khi cả nhóm tập hợp lại phòng làm việc. "Ba tháng trước khi dự án được phê duyệt chính thức, có một khoản tiền mặt lớn được gửi vào tài khoản của ông Thịnh, không có nguồn gốc rõ ràng, tương đương khoảng năm trăm triệu đồng — một con số rất lớn so với thu nhập chính thức của một trưởng phòng quy hoạch thời điểm đó."

"Đây chính là bằng chứng về khoản hối lộ," Bảo Nam nói, giọng anh nghiêm túc phân tích. "Kết hợp với lời khai của ông Sáu về cuộc gặp gỡ tại nhà hàng, chúng ta đã có đủ căn cứ để chính thức triệu tập ông Thịnh để làm rõ."

Thảo Vy, dù vui mừng trước tiến triển mới, không khỏi lo lắng. "Ông ta hiện đang là phó giám đốc sở, có nhiều mối quan hệ, quyền lực. Liệu ông ta có tìm cách gây khó dễ, hoặc thậm chí trả đũa khi biết mình đang bị điều tra không?"

"Đó là lý do chúng ta cần hành động thận trọng, đúng quy trình," Bảo Nam đáp. "Tôi sẽ báo cáo lên thượng tá Trung để xin ý kiến chỉ đạo trước khi chính thức triệu tập ông Thịnh, đảm bảo mọi bước đi đều có sự hậu thuẫn vững chắc từ cấp trên."

Buổi họp với thượng tá Trung diễn ra ngay chiều hôm đó. Ông xem xét kỹ lưỡng toàn bộ bằng chứng trước khi lên tiếng, giọng ông nghiêm trọng. "Đây là một vụ việc nhạy cảm, liên quan tới một quan chức có chức vụ. Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên để xin chỉ đạo, đồng thời phối hợp với cơ quan thanh tra để đảm bảo tính khách quan, minh bạch tuyệt đối trong quá trình điều tra."

"Chúng tôi hiểu, thưa thượng tá," Bảo Nam đáp.

"Trong thời gian chờ đợi," thượng tá Trung nói thêm, "các anh chị cần tăng cường bảo vệ cho các nhân chứng, đặc biệt là ông Sáu và ông Hải. Nếu ông Thịnh biết được đang bị điều tra, ông ta có thể sẽ tìm cách bịt đầu mối, giống như những gì bà Yến từng làm."

Lời cảnh báo ấy khiến Thảo Vy cảm thấy một sự lo lắng mới len lỏi vào lòng. Tối hôm đó, khi Bảo Nam đưa cô về nhà, cô không giấu được sự bất an. "Anh nghĩ, chúng ta có đang đặt ông Sáu vào nguy hiểm không?" cô hỏi.

"Tôi đã sắp xếp người theo dõi, bảo vệ ông ấy kín đáo," Bảo Nam trấn an, "nhưng cô nói đúng, chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa. Từ giờ, tôi nghĩ, cô cũng cần có người bảo vệ đi cùng trong những chuyến điều tra hiện trường, để đảm bảo an toàn tuyệt đối."

"Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho đội," Thảo Vy nói, hơi do dự.

"Cô không phải gánh nặng," Bảo Nam đáp, giọng anh kiên quyết, nắm chặt tay cô. "Cô là người tôi quan tâm, và tôi sẽ không để bất kỳ điều gì xảy ra với cô, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."

Thảo Vy nhìn anh, cảm nhận một sự ấm áp an tâm trước sự quan tâm chân thành ấy, dù trong lòng cô vẫn không thể hoàn toàn xua tan cảm giác bất an đang dần lớn lên khi họ tiến gần hơn tới sự thật cuối cùng của toàn bộ vụ án.

Ngày hôm sau, thượng tá Trung thông báo cơ quan thanh tra đã chính thức vào cuộc phối hợp, đồng ý cho phép triệu tập ông Lương Đức Thịnh để làm rõ những nghi vấn liên quan tới khoản tiền bất minh và mối quan hệ với bà Cao Thị Yến. "Chúng ta sẽ mời ông ta tới làm việc dưới danh nghĩa hợp tác cung cấp thông tin, không phải bắt giữ chính thức, để tránh gây xáo trộn không cần thiết trước khi có đủ bằng chứng buộc tội hoàn chỉnh," ông giải thích.

Buổi làm việc với ông Thịnh diễn ra vào sáng hôm sau tại trụ sở. Ông xuất hiện trong bộ vest công vụ chỉnh tề, thái độ tự tin, thậm chí có phần khinh suất khi bước vào phòng làm việc. "Tôi không hiểu tại sao mình lại bị mời tới đây," ông nói, giọng ông đầy vẻ bực bội bị xúc phạm. "Tôi là một cán bộ nhà nước, luôn làm việc đúng quy trình, đúng pháp luật."

"Chúng tôi chỉ cần làm rõ một số vấn đề liên quan tới việc phê duyệt dự án Sông Xanh mười hai năm trước," Bảo Nam nói, giọng anh giữ vẻ chuyên nghiệp, quan sát kỹ từng phản ứng của ông Thịnh. "Ông có thể giải thích về khoản tiền năm trăm triệu đồng được chuyển vào tài khoản cá nhân của ông vào thời điểm đó không?"

Gương mặt ông Thịnh thoáng biến sắc trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi lấy lại vẻ bình thản. "Đó là tiền tôi vay mượn từ người thân để sửa nhà, hoàn toàn hợp pháp," ông đáp, giọng ông cố giữ vẻ tự nhiên nhưng không giấu được sự căng thẳng ẩn sau đó.

"Chúng tôi sẽ cần ông cung cấp đầy đủ giấy tờ chứng minh nguồn gốc khoản vay đó," Thảo Vy nói, giọng cô điềm tĩnh nhưng kiên quyết. "Cùng với đó, chúng tôi cũng có nhân chứng xác nhận về một cuộc gặp gỡ giữa ông và bà Cao Thị Yến tại nhà hàng Hoàng Long, khoảng một tháng trước khi dự án được phê duyệt."

Ông Thịnh im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông lộ rõ sự tính toán nhanh chóng. "Tôi không nhớ rõ về cuộc gặp gỡ nào như vậy," ông đáp, nhưng giọng ông đã không còn chắc chắn như lúc đầu.

"Chúng tôi hiểu, đây có thể là một khoảng thời gian đã khá lâu," Bảo Nam nói, giọng anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt anh sắc bén không rời khỏi ông Thịnh. "Nhưng chúng tôi sẽ cần ông hợp tác cung cấp đầy đủ thông tin trong những buổi làm việc tiếp theo. Hiện tại, ông có thể về, nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục liên hệ khi cần thiết."

Sau khi ông Thịnh rời khỏi trụ sở, cả nhóm tập hợp lại để đánh giá tình hình. "Ông ta chắc chắn đang lo lắng," Thảo Vy nhận định, "nhưng vẫn đủ tỉnh táo để không tự nhận tội ngay lập tức. Chúng ta cần thêm thời gian để chuẩn bị hồ sơ giấy tờ vay mượn giả mà ông ta chắc chắn sẽ tạo ra để đối phó."

"Tôi lo rằng, cuộc gặp hôm nay có thể đã khiến ông ta cảnh giác, thậm chí có hành động manh động để bảo vệ bản thân," Bảo Nam nói, giọng anh nghiêm trọng. "Chúng ta cần theo dõi sát sao mọi động thái của ông ta từ giờ trở đi."

Minh Đức, đã bắt đầu thiết lập hệ thống giám sát hợp pháp đối với ông Thịnh ngay khi có lệnh phê duyệt, gật đầu xác nhận. "Tôi sẽ theo dõi liên tục các cuộc gọi, di chuyển của ông ta trong phạm vi pháp luật cho phép. Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, tôi sẽ báo ngay lập tức."

Buổi tối, khi mọi người đã ra về, Thảo Vy nán lại thêm một chút để hoàn thiện báo cáo. Bảo Nam ở lại cùng cô, không phải vì công việc, mà đơn giản chỉ muốn ở bên cạnh cô sau một ngày làm việc căng thẳng. "Cô có sợ không?" anh hỏi nhẹ nhàng.

"Có một chút," Thảo Vy thừa nhận, "nhưng tôi tin, chúng ta sẽ vượt qua được, giống như những gì chúng ta đã làm được với bà Yến và ông Tuấn."

"Tôi cũng tin như vậy," Bảo Nam nói, khẽ nắm lấy tay cô. "Và lần này, tôi sẽ không để bất kỳ điều gì xảy ra với cô."

Đêm đó, khi Thảo Vy về nhà, cô không thể ngủ ngay được, đầu óc cứ quay cuồng với hình ảnh ánh mắt tính toán của ông Thịnh trong buổi làm việc chiều nay. Cô mở cuốn sổ tay, ghi lại những suy nghĩ của mình: "Ông Thịnh phủ nhận nhưng có dấu hiệu lo lắng rõ rệt. Cần thu thập thêm bằng chứng về khoản vay giả trước khi ông ta kịp chuẩn bị đối phó. Nguy cơ ông ta hành động manh động để bảo vệ bản thân là có thật — cần cẩn trọng tối đa cho tất cả nhân chứng."

Gấp cuốn sổ lại, cô nằm xuống giường, cố gắng trấn an bản thân rằng, với sự đồng hành của Bảo Nam và cả đội, cô sẽ không phải đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào một mình. Nhưng sâu trong lòng, cô vẫn không thể hoàn toàn xua tan cảm giác bất an đang âm ỉ lớn dần, như một điềm báo về những sóng gió còn lớn hơn đang chờ đợi ở phía trước.

Sáng hôm sau, khi Thảo Vy tới trụ sở, cô nhận thấy không khí căng thẳng hơn hẳn thường ngày. Minh Đức đang ngồi trước màn hình với vẻ mặt nghiêm trọng khác thường. "Có chuyện gì vậy?" cô hỏi, cảm nhận ngay sự bất an lan tỏa trong phòng.

"Tôi phát hiện, tối qua, ông Thịnh đã có một cuộc gọi dài với một số điện thoại lạ, đăng ký dưới tên một công ty bảo vệ tư nhân," Minh Đức báo cáo, giọng anh căng thẳng. "Ngay sau cuộc gọi đó, có dấu hiệu một chiếc xe lạ xuất hiện gần khu vực nhà của ông Sáu suốt cả đêm."

Tim Thảo Vy thắt lại. "Ông Sáu có an toàn không?"

"Đội bảo vệ đã kịp thời phát hiện và can thiệp, ông ấy vẫn an toàn," Minh Đức trấn an, "nhưng điều này cho thấy, ông Thịnh đã bắt đầu có những động thái đáng lo ngại, đúng như những gì chúng ta lo sợ."

Bảo Nam bước vào phòng đúng lúc đó, gương mặt anh nghiêm trọng. "Tôi vừa nhận được báo cáo. Chúng ta cần tăng cường bảo vệ ngay lập tức, không chỉ cho ông Sáu, mà cho tất cả những người liên quan tới vụ án, bao gồm cả cô, Thảo Vy."

"Tôi không nghĩ ông ta dám nhắm tới tôi," Thảo Vy nói, dù giọng cô không giấu được sự lo lắng.

"Chúng ta không thể chủ quan," Bảo Nam đáp, ánh mắt anh kiên quyết. "Từ giờ, tôi sẽ cử người theo sát cô mọi lúc, cho tới khi vụ án này hoàn toàn khép lại."

Đã sao chép liên kết chương