Hồ Sơ Chưa Khép
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Hồ Sơ Chưa Khép

Sáng sớm hôm sau, Thảo Vy và Bảo Nam khởi hành tới tỉnh lân cận, nơi ông Đỗ Quang Hải hiện đang sinh sống, theo thông tin Minh Đức đã tìm được. Con đường dài hai giờ đồng hồ trôi qua trong không khí vừa nghiêm túc bàn công việc, vừa xen lẫn những khoảng lặng thoải mái hiếm hoi giữa hai người.

"Cô nghĩ ông Hải sẽ hợp tác chứ?" Bảo Nam hỏi, mắt vẫn tập trung vào con đường phía trước.

"Tôi không chắc," Thảo Vy đáp, nhìn ra ngoài cửa kính nơi phong cảnh đồng quê lướt qua. "Nhưng nếu ông ấy thực sự rời công ty vì phát hiện điều gì đó bất thường, có lẽ, sâu trong lòng, ông vẫn mong một ngày nào đó sự thật được phơi bày."

Tới nơi, họ tìm thấy một căn nhà nhỏ nằm khép mình trong một khu vườn cây ăn trái xanh mát, cách xa sự ồn ào của thành phố. Ông Đỗ Quang Hải, giờ đây đã ngoài sáu mươi, tóc bạc gần hết nhưng ánh mắt vẫn còn tinh anh, ra mở cửa với vẻ mặt cảnh giác khi thấy hai vị khách lạ mặc trang phục công vụ.

"Các anh chị tìm tôi có việc gì?" ông hỏi, giọng thận trọng, không giấu được sự căng thẳng.

"Chúng tôi là cảnh sát điều tra, muốn hỏi ông vài điều liên quan tới dự án Sông Xanh mà ông từng tham gia mười hai năm trước," Bảo Nam nói, giọng anh giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng không hề gây áp lực.

Gương mặt ông Hải thoáng tái đi, tay ông siết chặt cánh cửa. "Tôi... tôi không còn liên quan gì tới công ty đó từ lâu rồi."

"Chúng tôi hiểu," Thảo Vy nói, giọng nhẹ nhàng, cố gắng xoa dịu sự cảnh giác của ông. "Chúng tôi chỉ muốn hỏi thăm một vài thông tin, hoàn toàn với tư cách tham khảo, không có ý định gây rắc rối cho ông."

Sau một hồi do dự, ông Hải cuối cùng cũng mời họ vào nhà, rót nước mời khách với đôi tay hơi run. "Các anh chị muốn biết điều gì?" ông hỏi, giọng vẫn còn dè dặt.

"Ông có thể cho chúng tôi biết, lý do thực sự khiến ông rời khỏi tập đoàn Yến Phát ngay sau khi dự án Sông Xanh hoàn thành không?" Bảo Nam hỏi thẳng, nhưng giọng vẫn giữ được sự tôn trọng cần thiết.

Ông Hải im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông nhìn xa xăm ra khu vườn bên ngoài, như đang đấu tranh nội tâm dữ dội trước khi quyết định lên tiếng. "Tôi phát hiện ra, hồ sơ đền bù đất đai của dự án có sự chênh lệch rất lớn so với thực tế," ông nói, giọng run run. "Khi tôi báo cáo lên cấp trên, tôi bị đe dọa, được cảnh báo rằng nếu tôi không im lặng, sẽ có 'hậu quả không lường trước được' cho cả tôi lẫn gia đình. Tôi... tôi đã sợ hãi, chọn cách rời đi trong im lặng, không dám tố cáo bất cứ điều gì."

Thảo Vy và Bảo Nam trao nhau ánh mắt đầy ý nghĩa. Đây chính là lời xác nhận trực tiếp đầu tiên từ một nhân chứng còn sống, củng cố vững chắc hơn cho toàn bộ giả thuyết họ đã xây dựng.

"Ông có biết ai đã đưa ra lời đe dọa đó không?" Thảo Vy hỏi, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang dâng lên sự hồi hộp.

"Tôi không thấy mặt trực tiếp, chỉ nhận được cuộc gọi từ một số lạ," ông Hải đáp, "nhưng tôi tin chắc, lệnh đó phải xuất phát từ chính bà Cao Thị Yến, vì chỉ bà ấy mới có đủ quyền lực và động cơ để che giấu sự chênh lệch đền bù lớn như vậy."

"Ông có biết điều tra viên Đặng Văn Hùng, người từng điều tra vụ án mạng đầu tiên liên quan tới dự án này không?" Bảo Nam hỏi tiếp.

Ông Hải gật đầu, ánh mắt ông thoáng buồn. "Tôi nhớ ông ấy. Một người rất tận tâm, đã từng liên hệ hỏi tôi vài câu hỏi trước khi... trước khi ông ấy gặp tai nạn. Lúc đó tôi cũng sợ hãi, không dám cung cấp thông tin đầy đủ cho ông ấy, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Tôi luôn day dứt vì điều đó, có lẽ, nếu tôi đủ can đảm khai báo hết mọi thứ khi đó, mọi chuyện đã có thể khác đi."

Thảo Vy cảm thấy cổ họng nghẹn lại vì xúc động. "Ông không cần phải tự trách bản thân," cô nói, giọng cô run nhẹ. "Tôi là con gái của điều tra viên Hùng. Chúng tôi ở đây, chính là để hoàn thành nốt những gì ông ấy đã dang dở, và tôi mong ông có thể giúp chúng tôi, lần này, đủ can đảm nói ra toàn bộ sự thật."

Ông Hải sững người, nhìn Thảo Vy với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động sâu sắc. "Con gái của điều tra viên Hùng sao? Trời ơi... tôi thực sự xin lỗi vì đã không đủ can đảm giúp ông ấy khi còn có thể." Ông hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên quyết hơn hẳn lúc đầu. "Được, lần này, tôi sẽ nói ra tất cả những gì mình biết, dù có phải trả giá thế nào đi nữa. Đây là điều tôi nợ ông ấy, và nợ cả cô."

Ông Hải đứng dậy, đi vào phòng trong, lấy ra một chiếc hộp thiếc cũ kỹ cất giấu kỹ trong tủ quần áo suốt hơn một thập kỷ qua. "Tôi đã giữ lại một số tài liệu sao chép trước khi rời công ty, phòng khi cần tới," ông nói, mở hộp cho họ xem — vài bản photo mờ nhạt của hồ sơ đền bù, cùng một cuốn sổ tay ghi chép riêng của chính ông.

"Đây là bằng chứng vô giá," Bảo Nam nói, cẩn thận xem xét từng tài liệu, giọng anh không giấu được sự phấn khích nghề nghiệp. "Ông có sẵn lòng cung cấp chính thức những tài liệu này cho cơ quan điều tra, và làm chứng chính thức khi cần thiết không?"

"Tôi sẵn lòng," ông Hải đáp, giọng ông giờ đây đã vững vàng hơn hẳn lúc đầu. "Tôi chỉ mong, các anh chị có thể bảo vệ an toàn cho tôi và gia đình, vì tôi biết, một khi tôi lên tiếng, có thể sẽ gặp nguy hiểm."

"Chúng tôi sẽ sắp xếp biện pháp bảo vệ nhân chứng đầy đủ cho ông," Bảo Nam cam kết, giọng anh chắc nịch. "Ông đã rất can đảm khi quyết định hợp tác, chúng tôi sẽ đảm bảo sự an toàn cho ông."

Trong cuốn sổ tay ghi chép riêng, ông Hải còn ghi lại chi tiết về cuộc gặp cuối cùng với điều tra viên Hùng, chỉ vài ngày trước khi ông qua đời. "Ông ấy nói với tôi, ông đã tìm ra đủ bằng chứng để khởi tố, chỉ còn chờ phê duyệt từ cấp trên để chính thức tiến hành," ông Hải kể lại, giọng trầm xuống đầy tiếc nuối. "Nhưng chỉ hai ngày sau, tôi nghe tin ông ấy gặp tai nạn."

Thảo Vy siết chặt tay, cảm nhận một luồng cảm xúc mãnh liệt dâng trào — vừa là nỗi đau khi nghe lại chi tiết cuối cùng về cha mình, vừa là sự quyết tâm sắt đá rằng, lần này, cô sẽ không để sự thật bị chôn vùi thêm một lần nào nữa.

Trên đường trở về thành phố, cả hai im lặng một lúc lâu, mỗi người chìm trong những suy nghĩ riêng về những gì vừa nghe được. "Cô ổn chứ?" Bảo Nam hỏi, liếc nhìn cô đầy lo lắng khi thấy cô vẫn còn giữ vẻ mặt trầm tư.

"Tôi ổn," Thảo Vy đáp, khẽ mỉm cười dù mắt còn ngấn nước. "Chỉ là, sau mười hai năm, lần đầu tiên tôi được nghe kể lại chi tiết về những ngày cuối cùng của bố, từ một người ngoài gia đình. Cảm giác vừa đau lòng, vừa nhẹ nhõm kỳ lạ."

"Ông ấy đã gần chạm tới sự thật," Bảo Nam nói, giọng anh trầm xuống đầy cảm thông. "Chỉ tiếc là, ông không có đủ thời gian để hoàn thành nốt công việc đó."

"Nhưng giờ đây, chúng ta sẽ hoàn thành nó thay ông," Thảo Vy nói, giọng cô vững vàng trở lại, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. "Tôi tin, đây chính xác là điều bố tôi mong muốn nhất."

Bảo Nam gật đầu, một tay rời vô-lăng trong giây lát để nắm nhẹ tay cô, một cử chỉ an ủi giản dị nhưng đủ ấm áp để truyền tải toàn bộ sự đồng cảm, ủng hộ mà anh dành cho cô trong khoảnh khắc này. "Chúng ta sẽ làm được," anh nói, "cùng nhau."

Chiều tối, khi trở về trụ sở, cả nhóm tập hợp lại để tổng hợp toàn bộ những gì thu thập được từ chuyến đi. Minh Đức xem xét kỹ lưỡng những tài liệu ông Hải cung cấp, đối chiếu với dữ liệu đã có. "Những tài liệu này khớp hoàn toàn với những gì chúng ta tìm được trong hồ sơ của ông Sơn," anh nói, giọng đầy phấn khích. "Chúng ta giờ đây đã có đủ hai nguồn độc lập xác nhận cùng một sự thật — hồ sơ đền bù đất đai của dự án Sông Xanh đã bị làm giả một cách có hệ thống."

"Bước tiếp theo là gì?" Thảo Vy hỏi, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm.

"Chúng ta cần thu thập thêm bằng chứng về mối liên hệ trực tiếp giữa bà Cao Thị Yến và các vụ án mạng," Bảo Nam nói, giọng anh nghiêm túc phân tích tình hình. "Lời khai và tài liệu hiện tại đủ để chứng minh động cơ, nhưng chưa đủ để chứng minh bà ấy trực tiếp ra lệnh thực hiện các vụ án mạng. Chúng ta cần tìm ra người đã trực tiếp gọi điện đe dọa ông Hải, và có thể, cũng chính là người đã gây ra cái chết của ông Sơn cùng nạn nhân đầu tiên mười hai năm trước."

Cả nhóm gật đầu đồng tình, nhận thức rõ, cuộc điều tra đang bước vào một giai đoạn mới, nguy hiểm và phức tạp hơn nhiều so với những gì họ đã trải qua cho tới nay. Thảo Vy nhìn quanh phòng làm việc, nơi những đồng đội mới đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô trong hành trình tìm lại công lý, lòng cô tràn đầy một quyết tâm mới mẻ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào còn đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương