Hồ Sơ Chưa Khép
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Hồ Sơ Chưa Khép

Cánh cửa biệt thự mở ra sau vài phút gõ cửa kiên trì, để lộ gương mặt hoảng hốt của ông Lương Đức Thịnh, tay vẫn còn cầm một chiếc vali du lịch. Khi nhìn thấy lực lượng công vụ đứng vây kín trước cửa, ông sững người, chiếc vali rơi khỏi tay đánh rơi xuống nền gạch.

"Ông Lương Đức Thịnh," Bảo Nam nói, giọng anh nghiêm trang đọc rõ nội dung lệnh bắt giữ khẩn cấp, "ông bị bắt giữ với cáo buộc nhận hối lộ, tham nhũng liên quan tới dự án Sông Xanh, cùng nghi vấn liên quan tới việc cản trở điều tra, đe dọa nhân chứng trong một vụ án hình sự."

"Đây... đây là sự nhầm lẫn," ông Thịnh lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh dù toàn thân đang run rẩy rõ rệt. "Tôi là cán bộ nhà nước, các anh không có quyền..."

"Chúng tôi có đầy đủ căn cứ pháp lý, thưa ông," Bảo Nam đáp, giọng anh không hề lay chuyển trước những lời phản kháng yếu ớt ấy. "Ông có quyền giữ im lặng và có luật sư đại diện theo đúng quy định pháp luật."

Ông Thịnh nhìn quanh, nhận ra không còn đường nào để chối cãi hay trốn thoát, vai ông trùng xuống trong một sự đầu hàng bất lực. Khi bị áp giải ra xe, ánh mắt ông vô tình chạm phải Thảo Vy đang đứng quan sát từ xa, một sự nhận ra thoáng qua trong đôi mắt ông trước khi cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào cô thêm nữa.

Trở về trụ sở, buổi thẩm vấn chính thức diễn ra ngay trong buổi sáng, với sự có mặt của luật sư được chỉ định. Ban đầu, ông Thịnh vẫn cố gắng phủ nhận, nhưng khi được cho xem toàn bộ bằng chứng — lời khai của ông Sáu, dữ liệu tài chính bất minh, cùng thông tin về vụ đột nhập đêm qua liên kết trực tiếp với cuộc gọi của ông tới công ty bảo vệ tư nhân — ông dần mất đi sự tự tin ban đầu.

"Được rồi," ông cuối cùng cũng nói, giọng ông mệt mỏi buông xuôi, "tôi sẽ khai báo. Nhưng tôi muốn nói rõ, tôi chưa bao giờ ra lệnh giết người. Tôi chỉ nhận tiền để ký duyệt hồ sơ, không hề biết tới hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra."

"Vậy ai đã ra lệnh cho vụ đột nhập đêm qua tại nhà ông Sáu?" Bảo Nam hỏi thẳng, giọng anh sắc bén.

Ông Thịnh im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông lộ rõ sự giằng xé nội tâm dữ dội trước khi cuối cùng cũng thú nhận. "Tôi... tôi đã hoảng loạn sau buổi làm việc hôm trước, sợ rằng lời khai của ông Sáu sẽ khiến tôi mất tất cả. Tôi đã liên hệ một công ty an ninh tư nhân, yêu cầu họ tìm cách... thu thập lại một số tài liệu tôi lo ngại ông Sáu có thể đang giữ, nhưng tôi không hề chỉ đạo họ làm hại ông ấy."

"Dù ông không trực tiếp chỉ đạo bạo lực," Thảo Vy nói, bước vào phòng thẩm vấn, giọng cô đanh lại đầy phẫn nộ kìm nén, "hành động của ông vẫn đã gây nguy hiểm nghiêm trọng tới tính mạng của một nhân chứng vô tội. Và mười hai năm trước, chính sự im lặng, sự tham lam của ông đã góp phần gián tiếp dẫn tới cái chết của cha tôi, cùng ít nhất bốn nạn nhân khác."

Ông Thịnh ngước lên nhìn cô, ánh mắt ông lần đầu tiên lộ rõ sự hối hận thực sự, không còn là sự tính toán, phòng thủ như trước. "Tôi... tôi xin lỗi," ông nói, giọng ông nghẹn lại. "Tôi biết, lời xin lỗi này không thể bù đắp được những gì đã mất, nhưng tôi thực sự không ngờ, mọi chuyện lại đi xa tới mức này."

"Lời xin lỗi không thể mang bố tôi trở lại," Thảo Vy đáp, giọng cô vẫn kiên định dù mắt cô đã ngấn lệ, "nhưng ít nhất, ông có thể chuộc lại một phần lỗi lầm bằng cách hợp tác đầy đủ, trung thực với pháp luật, để đảm bảo công lý được thực thi trọn vẹn cho tất cả những nạn nhân."

"Về công ty an ninh tư nhân ông đã liên hệ," Bảo Nam tiếp tục, giọng anh trở lại vẻ nghiêm túc công vụ, "ông có thể cung cấp đầy đủ thông tin về người đứng đầu công ty đó không? Kẻ đột nhập đêm qua vẫn đang lẩn trốn, và hắn có thể vẫn còn nguy hiểm."

"Tôi chỉ liên hệ qua một số điện thoại trung gian, không biết rõ danh tính thật của người đứng đầu," ông Thịnh đáp, giọng ông có phần bối rối. "Họ tự xưng là 'Công ty Bảo An Toàn Diện', nhưng tôi nghi ngờ đó chỉ là một cái tên vỏ bọc."

Minh Đức, ngồi bên ngoài theo dõi qua tấm kính một chiều, lập tức bắt tay vào việc tra cứu thông tin về công ty này. Vài phút sau, anh báo cáo qua tai nghe cho Bảo Nam. "Công ty Bảo An Toàn Diện đăng ký kinh doanh chưa đầy một năm, địa chỉ trụ sở là một căn hộ chung cư bỏ trống, gần như chắc chắn là một vỏ bọc cho hoạt động phi pháp. Đây có thể là một tổ chức chuyên cung cấp dịch vụ đe dọa, thậm chí thanh trừng cho những ai có nhu cầu và đủ tiền chi trả."

Bảo Nam ra khỏi phòng thẩm vấn, trao đổi nhanh với Thảo Vy về thông tin mới này. "Kẻ đột nhập đêm qua vẫn còn tự do ngoài kia," anh nói, giọng anh nghiêm trọng. "Chúng ta đã bắt được ông Thịnh, nhưng vụ án này vẫn chưa thực sự khép lại cho tới khi tổ chức đứng sau vụ đột nhập bị triệt phá hoàn toàn."

"Vậy có nghĩa là, nguy hiểm vẫn chưa qua đi," Thảo Vy nói, giọng cô trầm xuống đầy lo lắng.

"Đúng vậy," Bảo Nam xác nhận, "nhưng lần này, chúng ta đã có nhiều kinh nghiệm, nhiều nguồn lực hơn để đối phó. Tôi tin, chúng ta sẽ sớm tìm ra và ngăn chặn được mối đe dọa cuối cùng này."

Tin tức về vụ bắt giữ ông Lương Đức Thịnh nhanh chóng lan truyền, gây chấn động dư luận không kém gì vụ bắt giữ bà Cao Thị Yến trước đó. Các phương tiện truyền thông đồng loạt đưa tin về một đường dây tham nhũng bất động sản kéo dài hơn một thập kỷ, liên quan tới nhiều mạng người, khiến công chúng vừa phẫn nộ vừa cảm phục trước nỗ lực của đội điều tra.

Buổi chiều, thượng tá Trung triệu tập toàn đội để biểu dương thành tích. "Đây là một chiến công lớn của các anh chị," ông nói, giọng ông đầy tự hào. "Nhưng tôi cũng đồng ý với nhận định của đội trưởng Nam — vụ án chưa thể coi là khép lại hoàn toàn cho tới khi tổ chức an ninh tư nhân đứng sau vụ đột nhập bị triệt phá, và tất cả các đối tượng liên quan đều bị đưa ra xét xử đầy đủ."

"Chúng tôi sẽ tiếp tục nỗ lực hết mình, thưa thượng tá," Bảo Nam đáp, đại diện cho cả đội.

Sau buổi họp, Thảo Vy tranh thủ gọi điện báo tin cho mẹ. "Mẹ ơi, ông Thịnh đã bị bắt rồi," cô nói, giọng cô vừa nhẹ nhõm vừa vẫn còn chút căng thẳng.

"Vậy là xong rồi sao con?" bà Hoa hỏi, giọng bà đầy hy vọng.

"Gần như vậy, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, không muốn làm mẹ lo lắng thêm về mối đe dọa vẫn còn tồn tại. "Vẫn còn vài việc cần hoàn tất, nhưng con tin, mọi chuyện sẽ sớm kết thúc trọn vẹn thôi."

Tối muộn hôm đó, khi cả đội đã tạm nghỉ ngơi sau một ngày dài đầy biến động, Bảo Nam mời Thảo Vy ra ngoài ăn tối, một cách để cả hai tạm gác lại căng thẳng công việc, dù chỉ trong chốc lát. Ngồi trong quán ăn nhỏ quen thuộc, Thảo Vy cảm nhận một sự mệt mỏi sâu sắc len lỏi khắp cơ thể, nhưng cũng có một sự nhẹ nhõm không thể phủ nhận.

"Cô đã làm được một điều phi thường," Bảo Nam nói, rót cho cô một ly trà ấm. "Không nhiều người có đủ kiên trì để theo đuổi công lý suốt mười hai năm như vậy."

"Tôi không nghĩ mình đã hoàn thành xong," Thảo Vy đáp, khẽ mỉm cười mệt mỏi. "Nhưng tôi cảm thấy, mình đang đứng rất gần với đích đến rồi."

"Chúng ta sẽ tới đó, cùng nhau," Bảo Nam nói, nắm nhẹ tay cô trên bàn. "Và khi mọi chuyện kết thúc, tôi hy vọng, chúng ta có thể dành nhiều thời gian hơn cho những điều đơn giản, hạnh phúc, thay vì chỉ toàn những căng thẳng, nguy hiểm như suốt thời gian qua."

Thảo Vy mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trước viễn cảnh ấy. "Tôi mong chờ điều đó," cô nói, giọng cô chân thành.

Trên đường về, đi ngang qua công viên nhỏ gần nhà, cả hai dừng lại một chút, ngồi xuống băng ghế đá dưới ánh đèn đường dịu nhẹ. "Tôi từng nghĩ, sau khi tìm ra sự thật về cái chết của bố, cuộc đời tôi sẽ trở nên trống rỗng, không còn mục đích để theo đuổi nữa," Thảo Vy chia sẻ, giọng cô trầm ngâm nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh vài vì sao hiếm hoi giữa ánh đèn thành phố. "Nhưng giờ đây, tôi nhận ra, mình còn rất nhiều điều để hướng tới — công lý cho những nạn nhân khác, và cả một tương lai với những người tôi yêu thương."

"Cô sẽ luôn tìm được ý nghĩa mới trong cuộc sống," Bảo Nam nói, khoác nhẹ tay qua vai cô, kéo cô lại gần hơn trong không khí se lạnh của đêm khuya. "Bởi vì cô là người luôn biết cách biến nỗi đau thành động lực để làm những điều tốt đẹp cho người khác."

Hai người ngồi lặng lẽ bên nhau một lúc lâu, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy sóng gió, trước khi cùng nhau đứng dậy, tiếp tục bước đi trên con đường về nhà, mang theo một niềm tin vững chắc vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi ở phía trước.

Đã sao chép liên kết chương