Hồ Sơ Chưa Khép
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Hồ Sơ Chưa Khép

Trong những ngày tiếp theo, đội điều tra làm việc dưới áp lực ngày càng lớn, vừa phải củng cố bằng chứng chống lại ông Thịnh, vừa phải đảm bảo an toàn cho các nhân chứng quan trọng. Minh Đức tiếp tục rà soát sâu hơn, tìm kiếm những khoản tiền bất minh khác có thể liên quan tới ông Thịnh trong nhiều năm qua.

"Tôi tìm thấy thêm một điều đáng chú ý," anh báo cáo trong buổi họp sáng. "Ông Thịnh không chỉ nhận tiền từ dự án Sông Xanh, mà còn có dấu hiệu nhận hối lộ từ ít nhất ba dự án bất động sản khác trong suốt tám năm qua. Có vẻ như, đây không phải là một sai lầm đơn lẻ, mà là một đường dây tham nhũng có hệ thống."

"Điều này càng củng cố thêm động cơ khiến ông ta phải bằng mọi giá ngăn chặn cuộc điều tra," Bảo Nam nhận định, giọng anh nghiêm trọng. "Nếu sự thật về dự án Sông Xanh bị phanh phui, rất có thể toàn bộ mạng lưới tham nhũng này cũng sẽ bị lộ ra theo."

Thảo Vy, đang xem xét lại hồ sơ y tế trong vai trò chuyên môn, phát hiện thêm một chi tiết quan trọng. "Tôi vừa đối chiếu lại báo cáo khám nghiệm hiện trường vụ tai nạn của bố tôi mười hai năm trước," cô nói, giọng cô căng thẳng. "Có một chi tiết nhỏ mà lúc đó không ai để ý — vết trầy xước trên hệ thống phanh xe, phù hợp với việc bị can thiệp thủ công, không phải do va chạm tự nhiên. Báo cáo khi đó kết luận đây chỉ là hao mòn thông thường, nhưng với những gì Phạm Anh Tuấn đã khai báo, tôi tin, đây chính là bằng chứng vật lý xác nhận sự can thiệp có chủ đích."

"Cô có thể yêu cầu giám định lại chi tiết này không?" Bảo Nam hỏi, ánh mắt anh đầy hy vọng.

"Chiếc xe đã bị tiêu hủy từ lâu theo quy định," Thảo Vy đáp, giọng cô có chút tiếc nuối, "nhưng tôi vẫn còn giữ được bộ ảnh chụp hiện trường gốc trong hồ sơ của bố. Tôi sẽ nhờ chuyên gia kỹ thuật hình sự phân tích lại những bức ảnh này dưới góc độ khoa học hiện đại hơn, có thể sẽ tìm ra thêm manh mối."

Buổi chiều, khi Thảo Vy đang làm việc tại phòng thí nghiệm, cô nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ đội bảo vệ ông Sáu. "Có người đột nhập vào nhà ông Sáu!" giọng người gọi vang lên đầy hoảng loạn. "Chúng tôi đã kịp thời ngăn chặn, ông ấy an toàn, nhưng kẻ đột nhập đã bỏ trốn trước khi bị bắt giữ."

Tim Thảo Vy đập thình thịch, cô lập tức gọi cho Bảo Nam, thông báo tình hình khẩn cấp. Cả hai vội vã tới nhà ông Sáu, nơi lực lượng bảo vệ đang rà soát hiện trường.

"Ông có sao không?" Thảo Vy hỏi, giọng cô đầy lo lắng khi thấy ông Sáu vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.

"Tôi ổn, may mắn nhờ có các anh bảo vệ can thiệp kịp thời," ông Sáu đáp, giọng ông vẫn chưa hết bàng hoàng. "Kẻ đó đeo khẩu trang, tôi không nhìn rõ mặt, nhưng hắn có vẻ đang tìm kiếm thứ gì đó trong phòng, có lẽ là để đe dọa hoặc thủ tiêu tôi trước khi bị phát hiện."

Bảo Nam kiểm tra hiện trường, gương mặt anh đanh lại đầy phẫn nộ. "Đây chính xác là điều chúng ta lo sợ. Ông Thịnh đã bắt đầu hành động, cố gắng bịt đầu mối trước khi vụ án tiến triển thêm."

"Chúng ta cần di chuyển ông Sáu tới một địa điểm an toàn hơn ngay lập tức," Thảo Vy nói, giọng cô kiên quyết.

"Tôi đồng ý," Bảo Nam đáp, "và tôi nghĩ, đã tới lúc chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ, không thể chờ đợi thêm được nữa. Mỗi ngày trôi qua, nguy hiểm cho các nhân chứng của chúng ta lại càng lớn hơn."

Ông Sáu được di chuyển ngay trong đêm tới một địa điểm bảo vệ nhân chứng an toàn hơn, cùng khu vực với ông Đỗ Quang Hải để tiện cho việc bảo vệ tập trung. Trên đường đi, ông vẫn còn run rẩy, nắm chặt tay Thảo Vy như tìm kiếm một điểm tựa. "Cô Vy, tôi không ngờ, ở tuổi này, tôi lại phải trải qua một đêm kinh hoàng như vậy," ông nói, giọng ông vẫn còn run.

"Cháu xin lỗi vì đã khiến ông phải chịu nguy hiểm," Thảo Vy nói, nắm chặt tay ông an ủi. "Nhưng cháu hứa, từ giờ ông sẽ được bảo vệ an toàn tuyệt đối cho tới khi mọi chuyện kết thúc."

"Tôi không trách cô đâu," ông Sáu đáp, khẽ mỉm cười dù vẫn còn chút hoảng loạn. "Tôi đã nói rồi, nếu lời khai của tôi giúp được công lý, tôi sẵn lòng chấp nhận rủi ro. Chỉ là, tôi không ngờ nó lại tới nhanh như vậy thôi."

Trở về trụ sở sau khi đảm bảo an toàn cho ông Sáu, cả nhóm tập hợp khẩn cấp để bàn bạc chiến lược tiếp theo. "Chúng ta cần trình bày toàn bộ bằng chứng hiện có lên viện kiểm sát ngay, xin lệnh bắt giữ chính thức đối với ông Thịnh trước khi ông ta có thể gây thêm nguy hiểm nào khác," Bảo Nam đề xuất, giọng anh quyết đoán.

"Nhưng bằng chứng về khoản tiền vẫn chưa hoàn toàn đầy đủ để chứng minh mối liên hệ trực tiếp với vụ đột nhập đêm nay," Thảo Vy nói, giọng cô lo lắng. "Nếu chúng ta hành động quá sớm mà không đủ căn cứ, ông ta có thể thoát tội, hoặc tệ hơn, sẽ càng thêm liều lĩnh khi biết mình đang bị nghi ngờ trực tiếp."

"Tôi nghĩ, chúng ta có đủ căn cứ để xin lệnh bắt giữ khẩn cấp dựa trên nguy cơ cản trở điều tra và đe dọa nhân chứng, ngay cả khi chưa chứng minh được đầy đủ tội danh tham nhũng, hối lộ," Minh Đức góp ý, "sau đó tiếp tục củng cố hồ sơ trong quá trình tạm giữ."

Bảo Nam gật đầu tán thành. "Đó là phương án khả thi nhất lúc này. Tôi sẽ trình bày ngay với thượng tá Trung và viện kiểm sát, xin lệnh trong đêm nay nếu có thể, để không cho ông Thịnh thêm bất kỳ cơ hội nào hành động tiếp theo."

Bảo Nam rời phòng họp để gọi điện trực tiếp cho thượng tá Trung, trình bày toàn bộ diễn biến khẩn cấp. Chỉ nửa giờ sau, ông quay lại với tin tức tích cực. "Thượng tá đã đồng ý, viện kiểm sát cũng đang xem xét khẩn cấp. Chúng ta có thể sẽ có lệnh bắt giữ ngay trong đêm nay hoặc sáng sớm mai."

Trong lúc chờ đợi, Thảo Vy tranh thủ gọi điện kiểm tra tình hình của mẹ, đảm bảo bà vẫn an toàn tại nhà. "Mẹ cứ ở trong nhà, khóa cửa cẩn thận, đừng mở cửa cho bất kỳ ai lạ mặt nhé," cô dặn dò, giọng cô không giấu được sự lo lắng.

"Con cũng phải cẩn thận đấy, Thảo Vy," bà Hoa đáp, giọng bà đầy lo âu. "Mẹ nghe tin tức, biết vụ án này đang ngày càng nguy hiểm hơn."

"Con sẽ cẩn thận, mẹ đừng lo," Thảo Vy trấn an, dù trong lòng cô cũng không thể phủ nhận sự căng thẳng đang dâng cao.

Gần nửa đêm, khi cả nhóm vẫn đang chờ đợi tin tức từ viện kiểm sát, Minh Đức đột nhiên hét lên từ chỗ ngồi của mình. "Có động thái mới! Ông Thịnh vừa đặt vé máy bay, chuyến bay sớm nhất vào sáng mai, điểm đến quốc tế!"

"Ông ta đang chuẩn bị bỏ trốn," Bảo Nam nói, giọng anh căng thẳng tột độ. "Chúng ta không thể chờ đợi thêm được nữa, cần phải hành động ngay bây giờ, trước khi ông ta kịp rời khỏi đất nước."

Bảo Nam lập tức gọi điện khẩn cấp cho thượng tá Trung, trình bày tình huống mới. "Chúng tôi cần lệnh bắt giữ khẩn cấp và lệnh cấm xuất cảnh ngay trong đêm nay, thưa thượng tá. Nếu để ông Thịnh lên máy bay sáng mai, chúng ta có thể sẽ mất dấu ông ta vĩnh viễn."

Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ căng thẳng, toàn bộ thủ tục pháp lý khẩn cấp được xử lý nhờ sự phối hợp nhanh chóng giữa các cơ quan chức năng. Lệnh cấm xuất cảnh cùng lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với ông Lương Đức Thịnh chính thức được ban hành ngay trước bình minh.

"Chúng ta cần tới nhà ông ta ngay bây giờ, trước khi ông ta rời nhà ra sân bay," Bảo Nam ra lệnh, cả đội nhanh chóng chuẩn bị lên đường trong đêm tối.

Thảo Vy ngồi trong xe, tim cô đập thình thịch suốt hành trình, cảm nhận rõ, đây có thể là khoảnh khắc quyết định cuối cùng của toàn bộ cuộc điều tra kéo dài suốt mười hai năm qua. Cô nắm chặt tay Bảo Nam đang đặt trên cần số, tìm kiếm một chút bình tĩnh giữa cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.

"Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo," Bảo Nam nói, liếc nhìn cô nhanh trong bóng tối, "chúng ta đã đi tới đây cùng nhau, và chúng ta sẽ hoàn thành nó cùng nhau."

Đoàn xe công vụ tiến vào khu biệt thự yên tĩnh nơi ông Thịnh sinh sống, ánh đèn xe phá tan bóng tối tĩnh mịch của con phố lúc gần sáng. Cánh cổng sắt vẫn còn đóng kín, nhưng qua khe hở, có thể thấy ánh đèn trong nhà đã bật sáng — dường như ông Thịnh cũng đang thức dậy chuẩn bị cho chuyến bay sớm của mình.

"Mọi người vào vị trí," Bảo Nam ra lệnh qua bộ đàm, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy uy lực chỉ huy. Lực lượng vây quanh khu biệt thự, đảm bảo không còn lối thoát nào cho đối tượng trước khi tiến hành gõ cửa chính thức theo đúng thủ tục pháp lý.

Thảo Vy đứng phía sau, tim cô đập dồn dập, cảm nhận rõ, khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi suốt mười hai năm ròng rã cuối cùng cũng sắp tới gần, khi mảnh ghép cuối cùng của bức tranh tội ác sắp được hoàn thiện trọn vẹn.

Đã sao chép liên kết chương