Hồ Sơ Chưa Khép
9 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Hồ Sơ Chưa Khép

Danh sách khách hàng thu được từ cuộc đột kích mở ra một khối lượng công việc khổng lồ cho cả đội. Minh Đức cùng một nhóm chuyên viên phân tích dữ liệu bổ sung được điều động, làm việc không ngừng nghỉ để giải mã, đối chiếu từng mục trong danh sách với các vụ án tồn đọng trong hệ thống.

"Chúng tôi đã xác định được ít nhất tám vụ án có khả năng liên quan trực tiếp," Minh Đức báo cáo sau ba ngày làm việc miệt mài, giọng anh vừa mệt mỏi vừa phấn khích. "Một số vụ đã có kết luận chính thức nhưng có dấu hiệu sai lệch, một số khác vẫn đang trong diện điều tra treo vô thời hạn."

"Đây sẽ là công việc của nhiều tháng, thậm chí nhiều năm tới," Bảo Nam nhận định, giọng anh nghiêm túc. "Nhưng ít nhất, chúng ta đã có nền tảng vững chắc để bắt đầu, và nhiều gia đình khác sẽ có cơ hội tìm lại công lý."

Trong lúc đó, việc truy tìm Hoàng Anh Kiệt vẫn tiếp diễn không ngừng nghỉ. Lệnh truy nã toàn quốc đã được ban hành, hình ảnh của hắn được phổ biến rộng rãi tới các đơn vị công an địa phương, cửa khẩu, sân bay trên cả nước.

"Có tin báo, hắn có thể đang lẩn trốn tại một tỉnh miền núi phía Bắc," một điều tra viên báo cáo trong buổi họp giao ban, "theo lời khai của một trong những đối tượng bị bắt giữ, hắn có người thân ở khu vực đó."

"Chúng ta cần cử người tới xác minh ngay," Bảo Nam quyết định, "nhưng phải hết sức thận trọng, tránh đánh động khiến hắn tiếp tục bỏ trốn nếu thông tin chính xác."

Những ngày tiếp theo trôi qua trong sự căng thẳng xen lẫn hy vọng. Thảo Vy, dù vẫn tiếp tục công việc chuyên môn của mình, không thể hoàn toàn thoát khỏi cảm giác bất an mỗi khi nghĩ tới việc Hoàng Anh Kiệt vẫn đang tự do ngoài kia, mang theo mối thù hận có thể nhắm vào cô hoặc những người cô yêu thương bất cứ lúc nào.

Một buổi tối, khi đang làm việc muộn tại phòng thí nghiệm, Thảo Vy nhận được một cuộc gọi từ số điện thoại lạ. Cô do dự một chút trước khi bắt máy, cảnh giác cao độ sau những gì đã trải qua.

"Cô Đặng Thảo Vy," một giọng nói vang lên, trầm và đầy uy quyền, khác hẳn giọng của Đặng Quốc Cường mà cô từng nghe qua báo cáo, "tôi là Hoàng Anh Kiệt."

Tim Thảo Vy đập thình thịch, tay cô run lên cầm chặt điện thoại. "Ông muốn gì?" cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù cả người đang căng thẳng tột độ.

"Tôi chỉ muốn nói chuyện thôi," hắn đáp, giọng hắn mang một sự bình thản đáng sợ. "Cô đã phá hủy gần như toàn bộ những gì tôi gây dựng suốt nhiều năm qua. Tôi nghĩ, cô xứng đáng biết, tôi sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy đâu."

"Ông nên tự thú, hợp tác với cơ quan chức năng," Thảo Vy nói, giọng cô cố gắng giữ vững dù tim vẫn đập dồn dập. "Đó là con đường duy nhất để giảm nhẹ hậu quả cho chính ông."

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ, lạnh lùng. "Cô vẫn còn ngây thơ quá, cô Vy à. Tôi sẽ liên lạc lại, khi thời điểm thích hợp." Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại Thảo Vy đứng đó, toàn thân run rẩy vì vừa trải qua một cuộc đối thoại trực tiếp với kẻ nguy hiểm nhất trong toàn bộ vụ án.

Cô lập tức gọi cho Bảo Nam, giọng cô vẫn còn run khi kể lại toàn bộ nội dung cuộc gọi. Anh có mặt tại phòng thí nghiệm chỉ mười lăm phút sau, gương mặt anh đầy lo lắng lẫn phẫn nộ.

"Hắn dám gọi trực tiếp cho cô," anh nói, giọng anh nghiến chặt răng vì tức giận. "Đây là một sự khiêu khích trắng trợn, cho thấy hắn đang cảm thấy bị dồn vào đường cùng và trở nên liều lĩnh hơn."

"Chúng ta có thể lần theo số điện thoại đó không?" Thảo Vy hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

Minh Đức, được gọi tới ngay lập tức, kiểm tra cuộc gọi. "Đây là một số sim rác, sử dụng công nghệ ẩn danh khá tinh vi," anh báo cáo sau khi phân tích. "Tôi sẽ cố gắng truy tìm vị trí phát sóng gần đúng nhất có thể, nhưng khả năng cao, hắn đã lập tức vứt bỏ chiếc điện thoại này sau cuộc gọi."

"Từ giờ, mọi cuộc gọi tới số điện thoại của cô cần được giám sát chặt chẽ hơn," Bảo Nam nói, quay sang Thảo Vy, ánh mắt anh kiên quyết. "Và tôi nghĩ, đã tới lúc cô cần có sự bảo vệ toàn thời gian, không chỉ khi ra ngoài làm việc mà cả khi ở nhà."

"Tôi không muốn biến cuộc sống của mình thành một pháo đài phòng thủ," Thảo Vy nói, dù giọng cô không giấu được sự mệt mỏi.

"Tôi hiểu, nhưng đây chỉ là tạm thời, cho tới khi chúng ta bắt được hắn," Bảo Nam đáp, giọng anh dịu lại nhưng vẫn kiên định. "Tôi không thể chấp nhận rủi ro nào với sự an toàn của cô, đặc biệt là sau cuộc gọi này."

Thảo Vy im lặng một lúc, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. "Được, tôi sẽ nghe theo sự sắp xếp của anh. Nhưng tôi cũng lo cho mẹ tôi — nếu hắn biết được thông tin về tôi, liệu hắn có tìm cách nhắm vào mẹ tôi để gây áp lực không?"

"Tôi đã nghĩ tới điều đó," Bảo Nam đáp, giọng anh trấn an. "Tôi sẽ sắp xếp để mẹ cô tạm thời chuyển tới ở cùng một người họ hàng ở xa, hoặc nếu bà đồng ý, có thể ở tại một địa điểm an toàn của chúng tôi trong thời gian này, cho tới khi Hoàng Anh Kiệt bị bắt giữ."

"Tôi sẽ nói chuyện với mẹ về việc này," Thảo Vy nói, giọng cô nặng nề trước viễn cảnh phải xáo trộn thêm cuộc sống của mẹ vì sự an toàn.

Sau khi Bảo Nam rời đi để sắp xếp thêm biện pháp bảo vệ, Thảo Vy ngồi lại một mình trong phòng thí nghiệm, tâm trí quay cuồng với giọng nói lạnh lùng của Hoàng Anh Kiệt vẫn còn văng vẳng bên tai. Cô mở cuốn sổ tay, ghi lại chi tiết cuộc gọi, cố gắng nhớ lại từng từ, từng âm điệu có thể cung cấp thêm manh mối cho cuộc điều tra.

"Hắn nói sẽ liên lạc lại khi thời điểm thích hợp," cô viết, tay cô vẫn còn hơi run. "Điều đó có nghĩa là, hắn đang có một kế hoạch cụ thể nào đó. Cần chuẩn bị tinh thần cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra tiếp theo."

Tối hôm đó, khi Thảo Vy về nhà và kể lại toàn bộ sự việc cho mẹ nghe, bà Hoa lặng người một lúc trước khi lên tiếng, giọng bà kiên quyết bất ngờ. "Nếu cần thiết, mẹ sẵn sàng chuyển đi tạm thời. Mẹ không muốn trở thành gánh nặng, thành điểm yếu khiến con phải lo lắng thêm trong lúc này."

"Con xin lỗi vì đã khiến mẹ phải chịu đựng thêm những xáo trộn này," Thảo Vy nói, ôm chặt lấy mẹ.

"Con không cần phải xin lỗi," bà Hoa đáp, xoa nhẹ lưng con gái. "Mẹ tự hào về những gì con đang làm, dù nó có nguy hiểm tới đâu. Bố con chắc chắn cũng sẽ ủng hộ con hết mình nếu ông còn sống để chứng kiến."

Ngày hôm sau, bà Hoa được đưa tới ở tạm cùng một người dì họ tại một tỉnh lân cận, dưới sự sắp xếp cẩn thận, kín đáo của đội bảo vệ. Thảo Vy tiễn mẹ ra xe, lòng cô nặng trĩu nhưng cũng nhẹ nhõm phần nào khi biết mẹ đã được đảm bảo an toàn.

"Con giữ gìn sức khỏe, cẩn thận mọi lúc mọi nơi nhé," bà Hoa dặn dò lần cuối trước khi lên xe, giọng bà đầy lo lắng.

"Con hứa, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, nắm chặt tay mẹ qua cửa xe cho tới giây phút cuối cùng trước khi xe lăn bánh, mang theo người thân yêu nhất của cô rời xa khỏi vòng nguy hiểm, dù chỉ là tạm thời.

Trở về trụ sở với tâm trạng nặng trĩu, Thảo Vy vùi mình vào công việc để xua tan nỗi lo lắng, tiếp tục hỗ trợ Minh Đức đối chiếu dữ liệu từ danh sách khách hàng thu được. Bảo Nam ghé qua bàn làm việc của cô vào giờ nghỉ trưa, mang theo một hộp cơm.

"Cô cần ăn uống đầy đủ, đừng để bản thân kiệt sức," anh nói, đặt hộp cơm xuống bàn, ánh mắt anh đầy sự quan tâm.

"Cảm ơn anh," Thảo Vy đáp, mỉm cười mệt mỏi. "Tôi chỉ muốn tập trung vào công việc, để không phải nghĩ nhiều về cuộc gọi đêm qua."

"Tôi hiểu," Bảo Nam nói, ngồi xuống đối diện cô. "Nhưng cô cũng cần chăm sóc bản thân. Chúng ta còn một chặng đường dài phía trước, cô cần giữ sức khỏe để có thể đi tới cùng."

Thảo Vy gật đầu, cầm đũa ăn vài miếng cơm, cảm nhận sự quan tâm chu đáo của anh như một liều thuốc trấn an giữa những căng thẳng dồn dập. "Có anh ở đây, mọi thứ dường như bớt đáng sợ hơn nhiều," cô nói, giọng cô chân thành.

"Tôi sẽ luôn ở đây," Bảo Nam đáp, nắm nhẹ tay cô qua bàn, ánh mắt anh tràn đầy sự cam kết không lay chuyển. "Cho tới khi mọi chuyện kết thúc, và cả sau đó nữa."

Buổi chiều, khi đang tiếp tục công việc, Thảo Vy nhận được cuộc gọi từ đơn vị đang xác minh thông tin về nơi ẩn náu của Hoàng Anh Kiệt tại tỉnh miền núi phía Bắc. "Chúng tôi đã xác nhận, hắn từng xuất hiện tại khu vực đó cách đây ba ngày, nhưng hiện tại có vẻ đã di chuyển đi nơi khác," điều tra viên báo cáo qua điện thoại. "Chúng tôi đang tiếp tục truy tìm dấu vết."

Thảo Vy truyền đạt lại thông tin cho Bảo Nam, cả hai cùng nhau phân tích khả năng di chuyển tiếp theo của đối tượng. "Hắn đang di chuyển liên tục để tránh bị phát hiện," Bảo Nam nhận định, giọng anh trầm ngâm. "Điều này cho thấy, hắn vẫn còn khá nhiều nguồn lực, mối quan hệ để có thể lẩn trốn hiệu quả, dù phần lớn tổ chức của hắn đã bị triệt phá."

"Chúng ta cần kiên nhẫn," Thảo Vy nói, dù trong lòng cô cũng không tránh khỏi sự sốt ruột. "Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ mắc sai lầm, để lại sơ hở cho chúng ta."

"Tôi tin là vậy," Bảo Nam đáp, gật đầu đồng tình. "Chúng ta chỉ cần kiên trì, cẩn trọng, và luôn sẵn sàng nắm bắt cơ hội khi nó xuất hiện."

Đã sao chép liên kết chương