Chương 3
Chương 3 — Hồ Sơ Chưa Khép
Ba ngày sau, danh tính nạn nhân được xác định đầy đủ — ông Bùi Thanh Sơn, năm mươi hai tuổi, từng là một luật sư tư vấn hợp đồng đất đai đã nghỉ hưu vài năm trước. Thông tin này khiến Thảo Vy và Bảo Nam càng thêm chắc chắn về mối liên hệ với vụ án cũ.
"Tôi tra được rồi," Minh Đức nói, giọng đầy phấn khích khi cả nhóm tập hợp lại phòng làm việc chung. "Ông Sơn từng là luật sư tư vấn cho chính dự án khu đô thị Sông Xanh mười hai năm trước, cùng thời điểm với vụ án đầu tiên trong hồ sơ của bố cô Vy."
Bảo Nam gật đầu, ánh mắt anh nghiêm túc phân tích thông tin. "Vậy có nghĩa là, cả hai nạn nhân — Vũ Đình Long mười hai năm trước và Bùi Thanh Sơn tuần này — đều có liên quan trực tiếp tới cùng một dự án bất động sản. Đây không còn là sự trùng hợp nữa."
"Tôi đã tìm thêm được danh sách những người liên quan chính tới dự án Sông Xanh vào thời điểm đó," Minh Đức nói tiếp, chiếu lên màn hình lớn một sơ đồ tổ chức phức tạp. "Chủ đầu tư chính là Tập đoàn Bất động sản Yến Phát, do bà Cao Thị Yến làm chủ tịch. Ngoài ra còn có một số cổ đông nhỏ, đối tác pháp lý, và cả một vài cán bộ địa phương liên quan tới việc phê duyệt quy hoạch."
Thảo Vy chăm chú lắng nghe, tay ghi chép cẩn thận từng cái tên. "Bà Cao Thị Yến hiện tại vẫn đang điều hành tập đoàn này chứ?"
"Vẫn còn, và tập đoàn đã phát triển lớn mạnh hơn rất nhiều so với mười hai năm trước," Minh Đức đáp, mở thêm vài trang thông tin công khai về tập đoàn. "Bà ấy được biết tới như một trong những doanh nhân bất động sản có tiếng, thường xuyên xuất hiện trong các hoạt động từ thiện, được xã hội đánh giá cao."
"Một hình ảnh công khai đẹp đẽ không đồng nghĩa với sự trong sạch tuyệt đối," Bảo Nam nhận xét, giọng thận trọng nhưng đầy hàm ý. "Chúng ta cần điều tra kỹ lưỡng trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào, tránh gây ảnh hưởng không đáng có nếu giả thuyết này không chính xác."
Buổi chiều, cả nhóm quyết định tới thăm gia đình nạn nhân Bùi Thanh Sơn để thu thập thêm thông tin. Vợ ông, bà Trần Thị Lan, tiếp đón họ trong căn nhà nhỏ, gương mặt bà vẫn còn hằn rõ nỗi đau mất mát chưa nguôi.
"Chồng tôi dạo gần đây có vẻ lo lắng điều gì đó," bà Lan kể, giọng run run. "Ông ấy hay nhận những cuộc điện thoại lạ, rồi tỏ ra bồn chồn, nhưng không bao giờ chịu kể cho tôi nghe là chuyện gì."
"Ông có nhắc tới cái tên nào, hay công việc cũ liên quan tới dự án bất động sản nào không, thưa bà?" Thảo Vy hỏi nhẹ nhàng, cố gắng khơi gợi ký ức của người phụ nữ đang đau buồn.
Bà Lan suy nghĩ một lúc, rồi chợt nhớ ra điều gì đó. "À, có một lần, tôi nghe ông ấy nói chuyện điện thoại, nhắc tới cái tên 'dự án Sông Xanh', giọng ông rất căng thẳng, nói rằng 'chuyện đó không thể để lộ ra được'. Tôi hỏi thì ông chỉ gạt đi, bảo là chuyện công việc cũ, không có gì quan trọng."
Thảo Vy và Bảo Nam trao nhau ánh mắt đầy ý nghĩa. Đây chính là bằng chứng xác nhận thêm cho giả thuyết của họ — ông Sơn, với vai trò cựu luật sư của dự án, hẳn đã biết một điều gì đó quan trọng, có thể liên quan trực tiếp tới lý do khiến ông trở thành nạn nhân.
"Bà có giữ lại bất kỳ tài liệu, giấy tờ cũ nào của ông liên quan tới công việc luật sư trước đây không?" Bảo Nam hỏi, giọng thận trọng.
"Có, ông ấy có một tủ hồ sơ riêng trong phòng làm việc, tôi chưa bao giờ động vào vì ông luôn giữ kín," bà Lan đáp, dẫn cả hai vào một căn phòng nhỏ phía sau nhà.
Chiếc tủ hồ sơ cũ kỹ chứa đầy những tập tài liệu pháp lý từ nhiều năm trước, được sắp xếp theo thứ tự nhưng phủ một lớp bụi mỏng cho thấy đã lâu không ai động tới. Thảo Vy và Bảo Nam cẩn thận lục tìm, cuối cùng phát hiện một tập hồ sơ mỏng, bìa đã ố vàng, ghi bên ngoài: "Dự án Sông Xanh — Hồ sơ pháp lý nội bộ, không công khai."
"Đây rồi," Bảo Nam nói, giọng anh không giấu được sự phấn khích nghề nghiệp. "Chúng ta cần mang tập hồ sơ này về phân tích kỹ lưỡng, có thể sẽ là chìa khóa quan trọng cho toàn bộ vụ án."
Bà Lan gật đầu đồng ý cho họ mượn tài liệu, ánh mắt bà tràn đầy hy vọng. "Xin các anh chị hãy tìm ra kẻ đã hại chồng tôi. Ông ấy là người tốt, không đáng phải chết như vậy."
"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức, thưa bà," Thảo Vy đáp, nắm nhẹ tay bà Lan an ủi, lòng cô cũng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc — cô hiểu rõ hơn ai hết, cảm giác chờ đợi công lý cho một người thân yêu đã ra đi trong uẩn khúc, kéo dài suốt bao nhiêu năm tháng.
Trên đường quay về trụ sở, ngồi trong xe cùng Bảo Nam, Thảo Vy nhìn ra ngoài cửa kính, tâm trí vẫn còn vương vấn hình ảnh bà Lan với đôi mắt đỏ hoe, nỗi đau mất chồng còn quá mới mẻ. "Nhìn bà ấy, tôi lại nhớ tới mẹ tôi ngày trước," cô nói, giọng trầm xuống. "Cũng ánh mắt đó, cũng sự chờ đợi vô vọng đó, kéo dài suốt nhiều năm liền."
"Cô đã phải chứng kiến điều đó khi còn quá trẻ," Bảo Nam nói, giọng anh dịu dàng hơn hẳn phong thái công vụ thường ngày. "Chắc hẳn không dễ dàng gì."
"Có những đêm, tôi thấy mẹ tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn ra cửa sổ tới tận khuya, như thể vẫn đang chờ bố tôi trở về sau một ca trực muộn," Thảo Vy kể, giọng cô nghẹn lại vì ký ức ùa về. "Phải mất nhiều năm, bà mới thực sự chấp nhận được sự thật rằng ông sẽ không bao giờ trở về nữa."
Bảo Nam im lặng một lúc, tay anh siết chặt vô-lăng hơn một chút. "Tôi hứa với cô, lần này, chúng ta sẽ không để một gia đình nào khác phải chịu đựng sự chờ đợi vô vọng như vậy nữa. Dù kẻ đứng sau tất cả chuyện này là ai, chúng ta sẽ đưa họ ra ánh sáng công lý."
Thảo Vy quay sang nhìn anh, ánh mắt cô tràn đầy lòng biết ơn. "Cảm ơn anh, vì đã tin tưởng và đồng hành cùng tôi trong hành trình này, dù nó phức tạp và nhạy cảm tới đâu."
Trở về trụ sở, cả nhóm tập hợp trong phòng làm việc để cùng nhau xem xét tập hồ sơ pháp lý nội bộ vừa thu được từ nhà ông Sơn. Minh Đức cẩn thận scan từng trang tài liệu, trong khi Bảo Nam và Thảo Vy đọc lướt qua nội dung, cố gắng nắm bắt những chi tiết quan trọng nhất.
"Đây," Thảo Vy nói, dừng lại ở một trang ghi chú tay bên lề một hợp đồng chuyển nhượng đất. "Có vẻ như đây là ghi chú của chính ông Sơn — 'Diện tích thực tế không khớp với hồ sơ đền bù, nghi ngờ có sự chênh lệch lớn, cần làm rõ trước khi ký duyệt.'"
"Chênh lệch diện tích đền bù," Bảo Nam lặp lại, ánh mắt anh sáng lên vì phát hiện quan trọng. "Đây có thể là manh mối về động cơ của toàn bộ vụ việc — nếu diện tích đất đền bù bị khai gian, khoản chênh lệch tài chính có thể lên tới con số khổng lồ."
"Để tôi tra cứu thêm hồ sơ địa chính công khai của khu vực dự án Sông Xanh vào thời điểm đó," Minh Đức nói, tay đã thoăn thoắt gõ bàn phím, "so sánh với những gì ghi trong tài liệu nội bộ này."
Trong lúc chờ đợi kết quả tra cứu, Thảo Vy lật thêm vài trang tài liệu, tìm thấy một danh sách các cá nhân đã ký xác nhận vào hồ sơ đền bù đất, trong đó có một vài cái tên cán bộ địa phương thời bấy giờ, cùng chữ ký của chính bà Cao Thị Yến với tư cách đại diện chủ đầu tư.
"Nếu đúng như những gì ông Sơn nghi ngờ," Bảo Nam nói, giọng anh trầm xuống đầy suy tư, "thì đây chính là động cơ khiến ai đó phải bịt miệng ông ấy sau khi ông tình cờ, hoặc cố ý, phát hiện lại sự thật này sau nhiều năm im lặng."
Minh Đức, sau vài phút tra cứu, ngẩng lên khỏi màn hình, vẻ mặt anh nghiêm túc khác hẳn thái độ hài hước thường ngày. "Tôi tìm thấy rồi. Diện tích đất được đền bù trong hồ sơ chính thức thấp hơn diện tích thực tế bị thu hồi tới gần ba mươi phần trăm. Với quy mô dự án này, khoản chênh lệch đó có thể tương đương hàng trăm tỷ đồng."
Cả phòng im lặng một lúc, ai nấy đều nhận thức rõ tầm vóc của những gì họ vừa phát hiện. "Đây không còn là một vụ án mạng đơn thuần nữa," Bảo Nam nói, giọng anh nặng nề. "Nếu giả thuyết này đúng, chúng ta đang đối mặt với một âm mưu chiếm đoạt tài sản quy mô lớn, kéo dài suốt hơn một thập kỷ, và đã cướp đi ít nhất hai mạng người để giữ kín bí mật."
"Và có thể là ba," Thảo Vy nói khẽ, ánh mắt cô nhìn xuống tập hồ sơ cũ của cha mình vẫn đặt trên bàn.
Bảo Nam nhìn cô, gật đầu, không cần nói thêm lời nào để hiểu rõ ý nghĩa đằng sau câu nói ấy. Cả nhóm tiếp tục làm việc tới tận khuya, cẩn thận ghi chép, đối chiếu từng chi tiết, xây dựng nền tảng vững chắc cho những bước điều tra tiếp theo trong một vụ án ngày càng phức tạp, nhưng cũng ngày càng gần hơn với sự thật.