Hồ Sơ Chưa Khép
8 phút đọc

Chương 27

Chương 27 — Hồ Sơ Chưa Khép

Sáu tháng trôi qua kể từ ngày phiên tòa khép lại, mang theo biết bao đổi thay tích cực trong cuộc sống của Thảo Vy. Chương trình đào tạo pháp y do cô xây dựng đã đón nhận khóa học viên đầu tiên, nhận được phản hồi tích cực từ cả sinh viên lẫn ban lãnh đạo. Công việc của Bảo Nam tại vị trí mới cũng diễn ra thuận lợi, anh đã cùng đội của mình phá thành công thêm vài vụ án quan trọng khác từ danh sách khách hàng thu được trong chuyên án trước đó.

Mối quan hệ giữa hai người, sau bao tháng ngày đồng hành, sát cánh qua muôn vàn thử thách, giờ đây đã trở nên sâu sắc, bền chặt hơn bao giờ hết. Họ dành phần lớn thời gian rảnh rỗi bên nhau, cùng chia sẻ những buổi tối ấm cúng, những chuyến dạo phố cuối tuần, xây dựng một mối quan hệ vững chắc trên nền tảng của sự tin tưởng, thấu hiểu tuyệt đối.

Một buổi tối cuối tuần, Bảo Nam mời Thảo Vy tới một nhà hàng nhỏ nằm bên bờ hồ, nơi khung cảnh lãng mạn với ánh đèn lung linh phản chiếu trên mặt nước tĩnh lặng. Không khí có gì đó khác lạ so với những buổi hẹn hò thông thường, khiến Thảo Vy không khỏi tò mò.

"Hôm nay có dịp gì đặc biệt sao?" cô hỏi, mỉm cười khi thấy Bảo Nam có vẻ hồi hộp hơn thường lệ.

"Có thể nói là vậy," Bảo Nam đáp, giọng anh run nhẹ, khác hẳn phong thái điềm tĩnh quen thuộc. Sau bữa tối, khi cả hai đang đi dạo dọc bờ hồ dưới ánh trăng dịu dàng, anh bỗng dừng bước, quay người đối diện cô.

"Thảo Vy," anh nói, giọng anh chan chứa cảm xúc, "kể từ đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau tại hiện trường vụ án, cuộc đời tôi đã hoàn toàn thay đổi. Tôi đã chứng kiến sự kiên cường, lòng chính trực, và cả trái tim nhân hậu của cô suốt cả một hành trình dài đầy thử thách. Tôi nhận ra, tôi không muốn tiếp tục hành trình phía trước của cuộc đời mình mà thiếu vắng cô."

Anh quỳ một chân xuống, rút từ trong túi áo một chiếc hộp nhỏ, mở ra để lộ một chiếc nhẫn đính hôn giản dị nhưng tinh tế. "Thảo Vy, em có đồng ý làm vợ anh không?"

Nước mắt Thảo Vy trào ra, không phải những giọt nước mắt của nỗi đau như bao lần trước đây, mà là những giọt nước mắt hạnh phúc trọn vẹn nhất mà cô từng trải qua. "Em đồng ý," cô đáp, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động, "em đồng ý, Bảo Nam."

Anh đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, rồi kéo cô vào một cái ôm thật chặt, xoay nhẹ một vòng đầy hạnh phúc giữa khung cảnh lãng mạn bên bờ hồ. "Anh yêu em," anh thì thầm bên tai cô, giọng anh đầy xúc động.

"Em cũng yêu anh," Thảo Vy đáp, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc mà cô đã chờ đợi, xứng đáng có được sau tất cả những gì đã trải qua trong suốt mười hai năm dài đằng đẵng tìm kiếm công lý cho cha mình.

Khi cả hai trở về nhà để báo tin vui, bà Hoa không giấu được sự vui mừng khôn xiết. "Cuối cùng cũng tới ngày này!" bà reo lên, ôm chầm lấy con gái, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. "Mẹ mừng cho con quá, Thảo Vy à."

"Cảm ơn mẹ," Thảo Vy đáp, ôm chặt lấy mẹ, giọng cô cũng nghẹn ngào vì xúc động.

Bảo Nam bước tới, cúi đầu lễ phép trước bà Hoa. "Con xin phép được chăm sóc, bảo vệ Thảo Vy suốt cả cuộc đời này, thưa bác," anh nói, giọng anh chắc nịch đầy quyết tâm.

"Bác tin tưởng con," bà Hoa đáp, nắm chặt tay Bảo Nam, ánh mắt bà đầy sự trân trọng. "Con là một người đàn ông chính trực, tận tâm, bác biết con sẽ luôn ở bên, che chở cho con gái bác."

Cả ba người ngồi lại trong phòng khách nhỏ, bàn bạc sơ bộ về những dự định cho đám cưới sắp tới, không khí tràn ngập niềm vui, hạnh phúc sau một hành trình dài đầy gian nan nhưng cũng vô cùng ý nghĩa mà gia đình đã cùng nhau trải qua.

"Bố con chắc chắn sẽ rất vui khi biết tin này," bà Hoa nói, giọng bà trầm xuống đầy xúc động khi nhắc tới người chồng đã khuất. "Ông ấy luôn mong con tìm được một người đàn ông tốt, xứng đáng với con."

"Con tin bố cũng đang mỉm cười ở đâu đó, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, nắm chặt tay mẹ, lòng tràn đầy niềm hạnh phúc trọn vẹn khi nghĩ tới sự chứng kiến, chúc phúc vô hình của người cha đã dành cả cuộc đời mình cho công lý và tình yêu thương gia đình.

Ngay sáng hôm sau, tin vui lan truyền nhanh chóng tới Minh Đức, ông Sáu và ông Hải. Cả nhóm tụ họp lại tại nhà Thảo Vy để cùng nhau chúc mừng, không khí tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng.

"Cuối cùng cũng chính thức rồi!" Minh Đức reo lên, không giấu được sự vui mừng. "Tôi đã đoán được từ lâu, ngay từ lần đầu tiên thấy hai người nhìn nhau tại hiện trường vụ án đầu tiên."

"Anh nói quá lên rồi đấy," Bảo Nam đáp, bật cười trước lời trêu chọc của đồng nghiệp thân thiết, khoác vai Thảo Vy đầy tự hào.

Ông Hải và ông Sáu cũng không giấu được niềm vui, cả hai thay nhau chúc phúc cho cặp đôi. "Chúng tôi rất vui khi thấy cô Vy tìm được hạnh phúc trọn vẹn sau tất cả những gì đã trải qua," ông Hải nói, giọng ông chan chứa tình cảm chân thành. "Cô xứng đáng có được điều này hơn ai hết."

"Cảm ơn hai ông," Thảo Vy đáp, mỉm cười hạnh phúc, nhìn quanh những gương mặt thân thương đã đồng hành cùng cô suốt cả hành trình đầy ý nghĩa vừa qua. "Có tất cả mọi người ở đây chúc mừng, tôi cảm thấy hạnh phúc này càng trở nên trọn vẹn hơn."

Buổi tối hôm đó, sau khi mọi người đã lần lượt ra về, Thảo Vy ngồi một mình trong phòng, ngắm nhìn chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên tay, lòng tràn đầy một cảm giác bình yên sâu sắc mà cô chưa từng có được trọn vẹn như vậy trong suốt cả cuộc đời mình. Cô mở chiếc hộp gỗ nhỏ, lấy ra tấm ảnh gia đình cũ, đặt cạnh chiếc nhẫn trên bàn học.

"Bố ơi," cô thì thầm, "con đã tìm được người bạn đời xứng đáng rồi. Con tin, bố sẽ thích anh ấy." Cô mỉm cười, nhớ lại toàn bộ hành trình dài đã đưa cô từ những ngày đầu đau khổ, mất mát, cho tới hạnh phúc trọn vẹn của ngày hôm nay — một hành trình mà cô tin, chính cha mình, dù ở một thế giới khác, cũng đang dõi theo, mỉm cười chúc phúc cho con gái.

Điện thoại rung lên, một tin nhắn từ Bảo Nam: "Cảm ơn em đã đồng ý làm vợ anh. Anh hứa sẽ dành cả cuộc đời còn lại để khiến em hạnh phúc." Thảo Vy mỉm cười, gõ vội dòng phản hồi đầy yêu thương trước khi tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với một trái tim tràn đầy hạnh phúc, sẵn sàng cho những chương mới đầy ý nghĩa của cuộc đời mình.

Sáng hôm sau, tại trung tâm giám định, đồng nghiệp của Thảo Vy nhanh chóng nhận ra chiếc nhẫn lấp lánh trên tay cô, tiếng chúc mừng rộn ràng vang lên khắp phòng làm việc. "Cô Vy đính hôn rồi!" một đồng nghiệp trẻ reo lên, khiến cả phòng xôn xao vui mừng.

"Cảm ơn mọi người," Thảo Vy đáp, không giấu được nụ cười rạng rỡ trên môi, giơ tay lên khoe chiếc nhẫn lấp lánh cho mọi người cùng chiêm ngưỡng. Cô nhận ra, hạnh phúc của mình giờ đây không chỉ là niềm vui cá nhân, mà còn lan tỏa tới tất cả những người xung quanh, những người đã cùng cô sát cánh, ủng hộ suốt cả hành trình dài đầy thử thách.

Giám đốc trung tâm, khi nghe tin, cũng ghé qua chúc mừng, giọng ông đầy sự trân trọng. "Chúc mừng cô Vy. Sau tất cả những gì cô đã trải qua và cống hiến, cô hoàn toàn xứng đáng có được hạnh phúc trọn vẹn này," ông nói, bắt tay cô một cách trang trọng, ấm áp.

"Cảm ơn ông," Thảo Vy đáp, cúi đầu cảm ơn, lòng tràn đầy biết ơn trước sự ủng hộ chân thành từ tất cả mọi người xung quanh, những người đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành đầy ý nghĩa của cô.

Trưa hôm đó, khi ăn cơm cùng đồng nghiệp, một cô bạn trẻ hỏi Thảo Vy về dự định đám cưới. "Chị tính tổ chức đám cưới ở đâu vậy? Chắc phải hoành tráng lắm để xứng đáng với câu chuyện tình yêu đầy cảm động của chị và anh Nam."

"Tôi nghĩ, một đám cưới giản dị, ấm cúng, chỉ với gia đình và những người bạn thân thiết nhất sẽ ý nghĩa hơn nhiều so với sự hoành tráng," Thảo Vy đáp, mỉm cười. "Với tôi, điều quan trọng nhất không phải là quy mô, mà là được chia sẻ khoảnh khắc hạnh phúc này với những người thực sự quan trọng trong cuộc đời mình."

"Chị nói đúng đấy," cô đồng nghiệp gật đầu tán thành, mỉm cười đầy thiện cảm. "Sau tất cả những gì chị đã trải qua, một hạnh phúc giản dị, chân thành chắc chắn sẽ ý nghĩa hơn bất kỳ sự phô trương nào."

Thảo Vy gật đầu, lòng tràn đầy sự đồng cảm trước nhận xét ấy. Cô nghĩ tới hình ảnh một buổi lễ nhỏ, ấm cúng, nơi cô có thể chia sẻ trọn vẹn niềm hạnh phúc của mình với mẹ, với Bảo Nam, và với tất cả những người đã đồng hành cùng cô suốt cả hành trình dài đầy ý nghĩa vừa qua, một hành trình mà cô tin, sẽ mãi mãi là một phần quý giá trong ký ức của cả cuộc đời mình.

Đã sao chép liên kết chương