Hồ Sơ Chưa Khép
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Hồ Sơ Chưa Khép

Sáng hôm sau, không khí tại trụ sở căng thẳng hơn bao giờ hết khi cả đội chuẩn bị cho cuộc đột kích quan trọng vào tối nay. Lực lượng đặc nhiệm đã tập hợp đầy đủ, cùng đội điều tra rà soát lại lần cuối toàn bộ kế hoạch tác chiến chi tiết.

"Chúng ta sẽ chia làm ba mũi tấn công," chỉ huy lực lượng đặc nhiệm trình bày trên bản đồ khu vực xưởng sản xuất bỏ hoang, "phong tỏa toàn bộ các lối ra vào trước khi tiến hành đột kích chính thức vào lúc mười giờ tối, khi theo dõi cho thấy đây là thời điểm tổ chức thường tập trung đông đủ nhất."

"Tôi muốn tham gia trực tiếp vào cuộc đột kích," Thảo Vy nói, giọng cô kiên quyết khi buổi họp kết thúc.

Bảo Nam quay sang nhìn cô, ánh mắt anh đầy lo lắng. "Cô là pháp y, không phải lực lượng tác chiến. Vai trò của cô sẽ là xử lý hiện trường sau khi khu vực đã được đảm bảo an toàn hoàn toàn, không phải tham gia trực tiếp vào cuộc đột kích."

"Tôi hiểu," Thảo Vy đáp, dù trong lòng vẫn còn chút không cam tâm khi phải đứng ngoài giai đoạn quan trọng nhất. "Nhưng tôi muốn có mặt gần hiện trường, để có thể xử lý kịp thời ngay khi cần thiết."

"Được," Bảo Nam đồng ý sau một hồi cân nhắc, "nhưng cô phải ở trong xe chỉ huy, tuyệt đối không được rời khỏi vị trí an toàn cho tới khi tôi xác nhận khu vực đã hoàn toàn được kiểm soát."

Cả ngày trôi qua trong sự chuẩn bị căng thẳng, tỉ mỉ. Minh Đức tiếp tục theo dõi sát sao mọi động thái tại xưởng sản xuất qua các thiết bị giám sát, đảm bảo không có bất kỳ thay đổi bất ngờ nào có thể ảnh hưởng tới kế hoạch.

"Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường," anh báo cáo vào buổi chiều. "Không có dấu hiệu họ phát hiện ra kế hoạch của chúng ta."

Khi màn đêm buông xuống, cả đội di chuyển tới khu vực gần xưởng sản xuất, ẩn mình chờ đợi thời điểm hành động. Thảo Vy ngồi trong xe chỉ huy cùng vài nhân viên hỗ trợ, tim cô đập thình thịch theo dõi từng diễn biến qua hệ thống liên lạc nội bộ.

"Tất cả các mũi đã vào vị trí," giọng chỉ huy vang lên qua bộ đàm. "Chuẩn bị hành động theo tín hiệu."

Đúng mười giờ tối, tín hiệu tấn công được phát ra. Qua màn hình giám sát, Thảo Vy thấy lực lượng đặc nhiệm nhanh chóng, có tổ chức tiến vào bao vây xưởng sản xuất từ nhiều hướng khác nhau. Tiếng hô lớn "Cảnh sát! Không ai được di chuyển!" vang vọng qua hệ thống liên lạc, xen lẫn tiếng hỗn loạn, la hét từ bên trong.

"Có đối tượng tìm cách tẩu thoát qua cửa sau!" một giọng nói vang lên đầy khẩn cấp qua bộ đàm.

Thảo Vy nín thở theo dõi, tim cô như ngừng đập trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, lo lắng cho sự an toàn của Bảo Nam và toàn đội đang trực tiếp đối mặt với những kẻ tội phạm nguy hiểm bên trong.

"Đối tượng đã bị chặn lại ở cửa sau, đang khống chế!" giọng nói vang lên qua bộ đàm, mang theo chút nhẹ nhõm. Vài phút sau, tiếng hỗn loạn bên trong dần lắng xuống, thay vào đó là những báo cáo liên tục về việc khống chế thành công từng đối tượng một.

"Khu vực tầng một đã được kiểm soát hoàn toàn, tám đối tượng bị bắt giữ," giọng chỉ huy báo cáo. "Đang tiếp tục rà soát tầng hai và khu vực kho phía sau."

Thảo Vy siết chặt tay, cầu mong mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Mười lăm phút căng thẳng trôi qua trước khi giọng Bảo Nam vang lên qua bộ đàm, khiến cô thở phào nhẹ nhõm. "Toàn bộ khu vực đã được kiểm soát. Mười hai đối tượng bị bắt giữ, thu được nhiều vật chứng quan trọng bao gồm vũ khí, thiết bị theo dõi, và một số tài liệu liên quan tới các phi vụ trước đây."

"Còn Hoàng Anh Kiệt?" Thảo Vy hỏi ngay qua bộ đàm, giọng cô căng thẳng.

Một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi Bảo Nam đáp, giọng anh có chút thất vọng. "Hắn không có mặt tại hiện trường. Có vẻ như, hắn đã rời đi trước khi cuộc đột kích diễn ra, có thể đã nhận được cảnh báo từ đâu đó."

Tin tức ấy khiến Thảo Vy cảm thấy một nỗi thất vọng xen lẫn lo lắng mới. Dù đã bắt được phần lớn tổ chức, kẻ cầm đầu — người nguy hiểm nhất, người đã trực tiếp đe dọa cô — vẫn còn tự do ngoài kia.

Cô được phép vào hiện trường sau khi khu vực đã hoàn toàn an toàn, bắt tay ngay vào công việc chuyên môn để xử lý các vật chứng thu được. Nhìn quanh xưởng sản xuất cũ kỹ, giờ đây tràn ngập ánh đèn pin và lực lượng chức năng, cô không khỏi cảm thấy một sự nhẹ nhõm pha lẫn lo âu — chiến thắng bước đầu đã đạt được, nhưng mối đe dọa lớn nhất vẫn chưa hoàn toàn bị loại bỏ.

Bảo Nam tìm tới chỗ cô, gương mặt anh vẫn còn vương chút mệt mỏi sau cuộc đột kích căng thẳng, nhưng ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy cô an toàn. "Cô làm tốt lắm khi giữ được bình tĩnh trong xe chỉ huy," anh nói, khẽ mỉm cười.

"Tôi chỉ đang chờ đợi anh trở ra an toàn thôi," Thảo Vy đáp, ánh mắt cô không giấu được sự nhẹ nhõm khi thấy anh không hề hấn gì. "Về Đặng Quốc Cường, kẻ đã đe dọa tôi hôm qua, có bắt được hắn không?"

"Có," Bảo Nam xác nhận, "hắn nằm trong số những đối tượng bị bắt giữ. Với lời khai của cô cùng những bằng chứng thu được, chúng ta có đủ căn cứ để buộc tội hắn về hành vi đe dọa nhân chứng, cùng nhiều tội danh khác liên quan tới hoạt động của tổ chức."

"Vậy chỉ còn Hoàng Anh Kiệt," Thảo Vy nói, giọng cô trầm xuống. "Hắn sẽ đi đâu bây giờ?"

"Chúng tôi đã phát lệnh truy nã toàn quốc," Bảo Nam đáp, giọng anh quyết đoán. "Với mạng lưới quan hệ bị phá vỡ, nguồn lực tài chính bị phong tỏa, hắn sẽ khó có thể trốn thoát lâu dài. Chúng ta sẽ tìm ra hắn, chỉ là vấn đề thời gian thôi."

Minh Đức, đang thu thập dữ liệu từ những chiếc máy tính tịch thu được tại hiện trường, gọi lớn từ góc phòng. "Tôi tìm thấy thứ này! Có vẻ như đây là danh sách toàn bộ khách hàng đã từng thuê dịch vụ của tổ chức này trong suốt nhiều năm qua — bao gồm cả những vụ án chưa từng được phá trước đây!"

Cả Bảo Nam và Thảo Vy nhanh chóng tới xem xét phát hiện quan trọng này. Danh sách dài, ghi chép mật mã hóa một phần nhưng vẫn có thể giải mã được với công cụ chuyên dụng, liệt kê hàng chục vụ việc trải dài suốt gần một thập kỷ, từ đe dọa đơn giản tới những vụ việc nghiêm trọng hơn nhiều.

"Đây sẽ là chìa khóa để phá được nhiều vụ án tồn đọng khác," Bảo Nam nói, giọng anh vừa phấn khích vừa nặng nề trước quy mô tội ác được phơi bày. "Nhưng chúng ta cần thời gian để xử lý toàn bộ dữ liệu này một cách cẩn trọng, đảm bảo tính pháp lý cho tất cả các vụ việc liên quan."

"Công lý sẽ không chỉ dừng lại ở vụ án của chúng ta," Thảo Vy nói, giọng cô đầy cảm xúc khi nhận ra tầm vóc thực sự của những gì họ vừa khám phá được. "Rất nhiều gia đình khác cũng sẽ có cơ hội tìm lại sự thật, giống như chúng ta đã làm được."

Đêm đó, khi công việc thu thập chứng cứ tại hiện trường dần hoàn tất, cả đội trở về trụ sở trong tâm trạng vừa mệt mỏi vừa nhẹ nhõm trước thành công lớn lao vừa đạt được, dù vẫn còn đó nỗi lo về Hoàng Anh Kiệt vẫn đang lẩn trốn ngoài kia.

Thượng tá Trung, khi nghe báo cáo đầy đủ về kết quả cuộc đột kích, không giấu được sự hài lòng dù vẫn còn phần nào lo lắng. "Đây là một chiến công lớn," ông nói trong buổi họp báo cáo nhanh ngay trong đêm. "Mười hai đối tượng bị bắt giữ, một mạng lưới tội phạm quy mô lớn bị triệt phá phần lớn. Nhưng chúng ta không được chủ quan cho tới khi Hoàng Anh Kiệt bị bắt giữ hoàn toàn."

"Chúng tôi sẽ tiếp tục truy tìm hắn ráo riết, thưa thượng tá," Bảo Nam khẳng định, giọng anh quyết tâm không hề suy giảm dù đã trải qua một đêm dài đầy căng thẳng.

Trên đường về nhà lúc gần sáng, Thảo Vy ngồi im lặng trong xe cùng Bảo Nam, tâm trí cô vẫn còn quay cuồng với những diễn biến dồn dập của cả một ngày dài. "Chúng ta đã tiến được một bước rất xa," cô nói, giọng cô trầm ngâm. "Nhưng tôi vẫn không thể yên tâm hoàn toàn khi biết hắn vẫn còn tự do."

"Tôi hiểu cảm giác đó," Bảo Nam đáp, liếc nhìn cô đầy quan tâm. "Nhưng cô hãy tin tôi, chúng ta sẽ không dừng lại cho tới khi bắt được hắn. Đêm nay, cô cứ nghỉ ngơi thật tốt, để lấy lại sức cho những ngày tiếp theo."

Thảo Vy gật đầu, tựa đầu vào ghế xe, để cơ thể mệt mỏi được thư giãn trong khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn sự cảnh giác cần thiết cho chặng đường phía trước. Ánh bình minh bắt đầu ló rạng nơi chân trời xa, báo hiệu một ngày mới với những thử thách mới đang chờ đợi, nhưng cũng mang theo hy vọng về một kết thúc trọn vẹn không còn xa nữa, một kết thúc mà cả Thảo Vy và Bảo Nam đều tin, họ sẽ cùng nhau đi tới, dù phải đối mặt với bao nhiêu khó khăn còn lại phía trước, bởi vì họ đã học được rằng, chỉ cần sát cánh bên nhau, không thử thách nào là không thể vượt qua.

Đã sao chép liên kết chương