Chương 10
Chương 10 — Hồ Sơ Chưa Khép
Sáng hôm sau, cả nhóm tập hợp để lên kế hoạch cho bước tiếp theo — chính thức đối chất và bắt giữ bà Cao Thị Yến dựa trên lời khai đầy đủ của Phạm Anh Tuấn cùng toàn bộ vật chứng đã thu thập được. Thượng tá Trung chủ trì buổi họp, gương mặt ông nghiêm trọng trước tầm vóc của vụ án.
"Đây là một vụ án sẽ thu hút sự chú ý rất lớn từ dư luận và truyền thông," ông nói, giọng ông thận trọng. "Chúng ta cần đảm bảo mọi thủ tục bắt giữ, khởi tố đều tuân thủ nghiêm ngặt quy định pháp luật, không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị luật sư bên bị cáo lợi dụng."
"Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ, thưa thượng tá," Bảo Nam báo cáo, giọng anh tự tin. "Lời khai của Phạm Anh Tuấn, vật chứng thu được tại nhà kho, kết quả giám định pháp y, cùng tài liệu chênh lệch đền bù đất đai — tất cả đều đã được củng cố chặt chẽ, đủ căn cứ để tiến hành bắt giữ và khởi tố chính thức."
"Được, tôi phê duyệt," thượng tá Trung nói. "Tiến hành ngay trong sáng nay."
Đoàn xe công vụ tiến tới trụ sở tập đoàn Yến Phát giữa buổi sáng, khi hoạt động kinh doanh vẫn đang diễn ra bình thường. Sự xuất hiện của lực lượng cảnh sát khiến cả tòa nhà xôn xao, nhân viên tụ tập bàn tán, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bà Cao Thị Yến đang trong một cuộc họp quan trọng khi được thông báo về sự có mặt của đoàn cảnh sát. Bà bước ra khỏi phòng họp, gương mặt bà cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự lo lắng không thể che giấu khi thấy Bảo Nam và Thảo Vy đứng đợi cùng lệnh bắt giữ chính thức trên tay.
"Bà Cao Thị Yến," Bảo Nam nói, giọng anh nghiêm trang, đọc rõ ràng nội dung lệnh bắt giữ theo đúng quy định pháp luật, "bà bị bắt giữ với cáo buộc chủ mưu các vụ án mạng liên quan tới dự án Sông Xanh, cùng hành vi làm giả hồ sơ đền bù đất đai gây thiệt hại nghiêm trọng."
Bà Yến đứng lặng người trong giây lát, toàn thân bà run lên nhẹ trước những nhân viên đang chứng kiến, trước ống kính của vài phóng viên đã kịp thời có mặt. Nhưng rồi, bà hít một hơi thật sâu, lấy lại phần nào sự bình tĩnh vốn có, ngẩng cao đầu chấp nhận số phận.
"Tôi sẽ hợp tác," bà nói, giọng bà nhỏ nhưng vẫn giữ được chút uy nghi cuối cùng. "Nhưng tôi muốn nói, tôi chưa bao giờ có ý định để mọi chuyện đi xa tới mức này. Mọi thứ bắt đầu chỉ từ một quyết định sai lầm nhỏ, rồi cứ thế cuốn tôi vào một vòng xoáy không lối thoát."
Thảo Vy đứng nhìn người phụ nữ từng gián tiếp gây ra cái chết của cha mình bị áp giải lên xe, cảm nhận một sự phức tạp khó gọi tên trong lòng — không phải niềm vui chiến thắng thuần túy, mà là một sự nhẹ nhõm pha lẫn nỗi buồn trước sự sụp đổ của một con người từng có tất cả, nhưng đã đánh mất chính mình chỉ vì một quyết định sai lầm không dám đối diện, sửa chữa kịp thời.
"Chúng ta đã làm được," Bảo Nam nói, đứng cạnh cô, giọng anh vừa nhẹ nhõm vừa trang nghiêm khi nhìn theo chiếc xe áp giải rời đi.
"Vẫn còn một chặng đường dài phía trước — phiên tòa, bản án chính thức," Thảo Vy nói, dù trong lòng cô đã cảm nhận được một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. "Nhưng ít nhất, phần khó khăn nhất đã hoàn thành."
"Cô đã làm được điều tưởng chừng không thể," Bảo Nam nói, quay sang nhìn cô với ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ chân thành. "Mười hai năm kiên trì, cuối cùng cũng đã tìm ra công lý cho cha cô."
Thảo Vy mỉm cười, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, một nụ cười thực sự nhẹ nhõm, trọn vẹn. "Chúng ta đã làm được," cô sửa lại lời anh, nắm chặt tay Bảo Nam. "Tôi không thể làm được điều này một mình. Cảm ơn anh, vì tất cả."
Buổi chiều, tại buổi lấy lời khai chính thức đầu tiên sau khi bị bắt giữ, bà Yến, dưới sự có mặt của luật sư riêng, bắt đầu hợp tác khai báo nhưng với một thái độ thận trọng, có tính toán rõ rệt. "Tôi thừa nhận đã ra lệnh che giấu sự chênh lệch đền bù," bà nói, giọng bà đã lấy lại phần nào sự điềm tĩnh, "nhưng tôi muốn làm rõ, quyết định phê duyệt cuối cùng cho toàn bộ hồ sơ dự án không chỉ có mình tôi. Có một cán bộ cấp cao phụ trách quy hoạch địa phương thời điểm đó cũng đã nhận một khoản 'cảm ơn' để nhắm mắt làm ngơ trước sự chênh lệch này."
Bảo Nam và Thảo Vy trao nhau ánh mắt đầy cảnh giác. "Bà có thể cho biết tên người đó không?" Bảo Nam hỏi, giọng anh giữ vẻ bình thản dù trong lòng đã dấy lên một sự lo lắng mới.
Bà Yến im lặng một lúc, ánh mắt bà lộ rõ sự do dự. "Tôi... tôi cần cân nhắc thêm trước khi cung cấp thêm thông tin," bà nói, rồi quay sang tham vấn nhỏ với luật sư của mình.
Rời khỏi phòng lấy lời khai, Bảo Nam quay sang Thảo Vy, giọng anh trầm xuống đầy suy tư. "Có vẻ như, vụ án này còn phức tạp hơn những gì chúng ta tưởng. Nếu thực sự có một cán bộ cấp cao khác liên quan, người đó có thể vẫn đang tại vị, có quyền lực để cản trở quá trình xét xử, thậm chí gây nguy hiểm cho các nhân chứng của chúng ta."
"Ông Hải và ông Tuấn," Thảo Vy nói, giọng cô căng thẳng. "Chúng ta cần tăng cường bảo vệ cho cả hai ngay lập tức."
"Tôi sẽ sắp xếp ngay," Bảo Nam đáp, rút điện thoại gọi ngay cho đội bảo vệ nhân chứng. Dù chiến thắng bước đầu đã đạt được, cả hai đều nhận thức rõ, hành trình tìm kiếm công lý trọn vẹn vẫn còn một chặng đường nữa phía trước, có thể còn tiềm ẩn những nguy hiểm mà họ chưa lường trước được hết.
Minh Đức, khi nghe tin tức mới nhất, ngay lập tức bắt tay vào việc rà soát lại toàn bộ danh sách cán bộ địa chính, quy hoạch từng phê duyệt hồ sơ dự án Sông Xanh mười hai năm trước. "Có khá nhiều cái tên trong danh sách này," anh nói, giọng anh nghiêm túc hiếm thấy, "nhưng tôi sẽ ưu tiên rà soát những người hiện vẫn đang giữ các vị trí quan trọng trong bộ máy chính quyền, vì đó mới là những người có đủ quyền lực để tiếp tục gây áp lực, cản trở vụ án."
"Việc này cần hết sức thận trọng," Bảo Nam nhắc nhở, giọng anh nghiêm nghị. "Nếu người đó thực sự vẫn còn tại vị, chúng ta cần thu thập đầy đủ bằng chứng trước khi có bất kỳ động thái công khai nào, tránh trường hợp bị họ ra tay trước để bảo vệ bản thân."
Buổi tối, khi Thảo Vy trở về nhà, cô cảm thấy một sự căng thẳng mới mẻ len lỏi vào niềm vui chiến thắng vừa đạt được ban sáng. Cô kể lại cho mẹ nghe về diễn biến mới, không giấu diếm sự lo lắng của mình.
"Con nghĩ vẫn còn nguy hiểm phía trước sao?" bà Hoa hỏi, giọng bà lại chùng xuống đầy lo âu.
"Con không chắc, mẹ ạ," Thảo Vy thừa nhận, "nhưng con nghĩ, chúng con cần phải cẩn trọng hơn nữa trong thời gian tới, cho tới khi toàn bộ sự thật, kể cả những người còn ẩn giấu phía sau, được đưa ra ánh sáng hoàn toàn."
Bà Hoa nắm chặt tay con gái, ánh mắt bà đầy sự pha trộn giữa tự hào và lo lắng không dứt. "Dù thế nào, mẹ tin con sẽ vượt qua được, Thảo Vy à. Con đã đi được xa như vậy rồi, mẹ tin, con sẽ hoàn thành trọn vẹn hành trình này."
Đêm đó, trước khi ngủ, Thảo Vy mở cuốn sổ tay công việc riêng, ghi lại tóm tắt những diễn biến quan trọng trong ngày: "Bà Cao Thị Yến đã bị bắt giữ chính thức. Phạm Anh Tuấn đã khai báo đầy đủ, xác nhận trực tiếp gây ra cái chết của bố. Nhưng bà Yến hé lộ còn có một cán bộ cấp cao khác liên quan, hiện có thể vẫn đang tại vị. Cần điều tra thận trọng, bảo vệ nhân chứng, đề phòng nguy hiểm mới có thể phát sinh trước khi phiên tòa chính thức diễn ra."
Gấp cuốn sổ lại, cô nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng khuya dịu dàng chiếu sáng con phố nhỏ. Dù một phần lớn gánh nặng đã được trút bỏ sau ngày hôm nay, cô hiểu, hành trình tìm kiếm công lý trọn vẹn cho cha mình vẫn còn tiếp diễn, và cô, cùng với những đồng đội đáng tin cậy của mình, sẽ không dừng lại cho tới khi mọi góc khuất cuối cùng của sự thật được phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng công lý.
Sáng hôm sau, tin tức về vụ bắt giữ bà Cao Thị Yến đã lan truyền rộng rãi trên các phương tiện truyền thông, gây chấn động trong giới kinh doanh bất động sản lẫn công chúng. Nhiều nhà báo tìm cách liên hệ với đội điều tra để phỏng vấn, nhưng theo đúng quy định, tất cả các phát ngôn chính thức đều phải qua bộ phận truyền thông của cơ quan công an.
Tại trụ sở, không khí làm việc vẫn duy trì sự khẩn trương, không ai trong đội cho phép bản thân chủ quan trước chiến thắng bước đầu này. "Chúng ta cần tiếp tục thận trọng," Bảo Nam nhắc nhở cả nhóm trong buổi họp giao ban sáng. "Vụ án chưa thực sự khép lại cho tới khi tất cả những người liên quan, bao gồm cả cán bộ bí ẩn mà bà Yến vừa hé lộ, đều bị đưa ra ánh sáng công lý."
Cả nhóm gật đầu đồng tình, bắt tay ngay vào công việc mới với một quyết tâm không hề suy giảm, dù đã trải qua một chặng đường dài đầy gian nan để tới được thời điểm này.