Chương 15
Chương 15 — Hồ Sơ Chưa Khép
Những ngày tiếp theo, Minh Đức tập trung toàn lực vào việc lần tìm danh tính thật sự của "Công ty Bảo An Toàn Diện" cùng kẻ đã đột nhập vào nhà ông Sáu. Công việc không hề dễ dàng, vì tổ chức này rõ ràng đã được dựng lên với mục đích che giấu danh tính những người đứng sau.
"Tôi đã tìm ra một manh mối," Minh Đức thông báo trong buổi họp sáng, giọng anh thận trọng. "Địa chỉ IP được sử dụng để đăng ký công ty vỏ bọc này trùng khớp với một địa chỉ IP từng xuất hiện trong một vụ án khác cách đây ba năm — một vụ tống tiền doanh nghiệp mà chúng ta chưa từng phá được. Có vẻ như, đây không phải là lần đầu tiên tổ chức này hoạt động."
"Vậy đây là một tổ chức tội phạm có tổ chức, chuyên cung cấp dịch vụ đe dọa, tống tiền cho những ai cần tới," Bảo Nam nhận định, giọng anh nghiêm trọng. "Chúng ta cần phối hợp với đơn vị phòng chống tội phạm có tổ chức để mở rộng điều tra."
Trong lúc chờ đợi thêm thông tin, Thảo Vy dành thời gian hoàn thiện báo cáo giám định lại những bức ảnh hiện trường cũ liên quan tới cái chết của cha mình. Chuyên gia kỹ thuật hình sự, sau khi phân tích kỹ lưỡng bằng công nghệ hiện đại, xác nhận phát hiện của cô là chính xác.
"Vết trầy xước trên hệ thống phanh hoàn toàn phù hợp với dấu hiệu can thiệp thủ công có chủ đích," chuyên gia kết luận trong báo cáo chính thức. "Kết hợp với lời khai của Phạm Anh Tuấn, chúng tôi có thể khẳng định với độ tin cậy cao, đây là một vụ giết người được ngụy trang thành tai nạn giao thông."
Cầm trên tay bản báo cáo chính thức, Thảo Vy cảm thấy một cảm xúc phức tạp dâng trào — cuối cùng, sau mười hai năm, cái chết của cha cô đã chính thức được công nhận là một vụ án mạng, không còn là một "tai nạn" mơ hồ, đầy nghi vấn như kết luận cũ.
Cô mang bản báo cáo tới gặp thượng tá Trung, đề nghị chính thức khôi phục danh dự cho cha mình. "Thưa thượng tá, tôi mong cơ quan có thể chính thức công nhận lại vụ việc của bố tôi là một vụ án mạng, đồng thời truy tặng danh hiệu tưởng nhớ xứng đáng cho những cống hiến của ông trong quá trình công tác."
Thượng tá Trung xem xét kỹ lưỡng hồ sơ, gật đầu đồng cảm. "Tôi sẽ đề xuất lên cấp trên ngay. Điều tra viên Đặng Văn Hùng xứng đáng được công nhận là đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, không phải chỉ là một nạn nhân của tai nạn giao thông thông thường. Đây là điều tối thiểu chúng ta có thể làm để tưởng nhớ một đồng đội đã cống hiến cả tính mạng cho công lý."
Buổi chiều, khi tin tức về việc khôi phục danh dự cho cha được xác nhận chính thức, Thảo Vy không kìm được nước mắt hạnh phúc xen lẫn xúc động. Cô gọi ngay cho mẹ để chia sẻ tin vui này.
"Mẹ ơi, bố đã chính thức được công nhận là hy sinh khi làm nhiệm vụ rồi," cô nói, giọng cô nghẹn ngào qua điện thoại.
Đầu dây bên kia, bà Hoa im lặng một lúc lâu trước khi bật khóc nức nở vì hạnh phúc. "Cuối cùng... cuối cùng bố con cũng được công nhận đúng như những gì ông xứng đáng có được," bà nói, giọng bà run rẩy giữa những giọt nước mắt. "Cảm ơn con, Thảo Vy à. Con đã làm được điều mà mẹ chưa bao giờ dám hy vọng sẽ thấy được trong đời."
Tối hôm đó, cả gia đình nhỏ — chỉ còn hai mẹ con — cùng nhau tới thắp hương trước bàn thờ cha, kể lại cho ông nghe toàn bộ hành trình dài đằng đẵng đã đi qua để tìm ra sự thật, để giành lại danh dự xứng đáng cho ông sau mười hai năm bị hiểu lầm, oan khuất.
Thảo Vy thắp nén hương, đặt trước di ảnh cha, ngắm nhìn gương mặt hiền hậu quen thuộc trong bộ cảnh phục mà cô đã nhìn ngắm không biết bao nhiêu lần suốt mười hai năm qua. "Bố ơi," cô thì thầm, giọng cô nghẹn ngào, "con đã làm được rồi. Con đã tìm ra sự thật, đã đưa những kẻ hại bố ra trước công lý. Bố có thể yên nghỉ rồi."
Bà Hoa đứng cạnh con gái, tay bà đặt nhẹ lên vai Thảo Vy, cả hai cùng lặng người trước bàn thờ trong một khoảnh khắc thiêng liêng, đầy xúc động. "Ông ấy chắc chắn đang mỉm cười ở đâu đó," bà nói, giọng bà đầy tin tưởng. "Con đã trở thành người con gái mà ông luôn mong muốn con trở thành."
Sau nghi lễ, khi ngồi lại bên mâm cơm tối giản dị, bà Hoa nhìn con gái với ánh mắt dò xét đầy ẩn ý. "Cậu Nam đó, dạo này có vẻ thân thiết với con lắm nhỉ?"
Thảo Vy đỏ mặt, cố giữ vẻ tự nhiên. "Mẹ lại trêu con rồi."
"Mẹ không trêu đâu," bà Hoa đáp, cười hiền. "Mẹ chỉ muốn nói, nếu con tìm được hạnh phúc của riêng mình, đừng ngần ngại nắm lấy nó. Con đã hy sinh quá nhiều năm tháng tuổi trẻ cho hành trình tìm kiếm công lý rồi, giờ là lúc con nên nghĩ tới hạnh phúc của chính mình nữa."
"Con biết, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, khẽ mỉm cười. "Và con nghĩ, con đã tìm thấy điều đó rồi."
Ngày hôm sau, tại trụ sở, không khí làm việc vẫn tiếp tục căng thẳng khi Minh Đức tiếp tục đào sâu vào manh mối về tổ chức đứng sau vụ đột nhập. "Tôi vừa phát hiện thêm một điều đáng lo ngại," anh báo cáo, giọng anh trầm xuống. "Tổ chức này dường như có quy mô lớn hơn nhiều so với tôi tưởng ban đầu, với nhiều chi nhánh hoạt động ngầm tại nhiều thành phố khác nhau. Đây không đơn thuần chỉ là một vụ việc đơn lẻ liên quan tới ông Thịnh, mà có thể là một mạng lưới tội phạm có tổ chức quy mô lớn."
"Chúng ta cần thận trọng hơn nữa," Bảo Nam nói, giọng anh nghiêm nghị. "Nếu đây thực sự là một tổ chức tội phạm có quy mô lớn, việc điều tra sẽ phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều so với những gì chúng ta đã đối mặt cho tới nay."
"Tôi sẽ tiếp tục đào sâu, nhưng cần thêm thời gian," Minh Đức nói, giọng anh nghiêm túc hiếm thấy. "Tổ chức này rất tinh vi trong việc che giấu dấu vết, họ sử dụng nhiều lớp máy chủ trung gian, nhiều tài khoản ảo để tránh bị lần theo. Tôi cần phối hợp với đội an ninh mạng chuyên trách để có thể xâm nhập sâu hơn vào hệ thống của họ."
"Cứ làm những gì cần thiết, trong khuôn khổ pháp luật cho phép," Bảo Nam nói, "nhưng hãy luôn báo cáo tiến độ thường xuyên. Tôi không muốn bất kỳ ai trong đội phải đối mặt với rủi ro không cần thiết."
Thảo Vy, lắng nghe toàn bộ cuộc trao đổi, cảm nhận một sự lo lắng mới đang dần hình thành. "Các anh nghĩ, tổ chức này có thể sẽ tìm cách trả đũa, hoặc tiếp tục gây nguy hiểm cho chúng ta không?" cô hỏi, giọng cô không giấu được sự bất an.
"Chúng ta cần chuẩn bị cho khả năng đó," Bảo Nam đáp thẳng thắn, không muốn giấu diếm cô bất kỳ điều gì. "Nhưng tôi hứa, chúng ta sẽ luôn cẩn trọng, luôn có phương án bảo vệ đầy đủ cho tất cả mọi người trong đội, đặc biệt là cô."
Buổi họp kết thúc trong một bầu không khí vừa lạc quan vì những thành tựu đã đạt được, vừa thận trọng trước những nguy hiểm tiềm ẩn vẫn còn ở phía trước, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy, dù đã đi được một chặng đường dài, hành trình tìm kiếm công lý trọn vẹn của Thảo Vy vẫn còn chưa thực sự kết thúc.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Thảo Vy mở cuốn sổ tay, ghi lại tổng kết những gì đã đạt được trong suốt hai tuần đầy biến động vừa qua: "Bà Cao Thị Yến và Phạm Anh Tuấn đã bị bắt giữ, khai báo đầy đủ. Ông Lương Đức Thịnh đã bị bắt giữ, xác nhận đường dây tham nhũng liên quan tới dự án Sông Xanh. Cái chết của bố đã chính thức được công nhận là án mạng, danh dự đã được khôi phục. Nhưng vẫn còn một tổ chức tội phạm bí ẩn đứng sau vụ đột nhập, quy mô lớn hơn dự kiến — đây sẽ là mục tiêu tiếp theo cần triệt phá hoàn toàn trước khi có thể coi vụ án thực sự khép lại."
Gấp cuốn sổ lại, cô nhìn ra khung cửa sổ, ánh trăng khuya dịu dàng chiếu sáng con phố nhỏ quen thuộc. Mười hai năm đã trôi qua kể từ ngày cha cô ra đi trong oan khuất, và giờ đây, dù phần lớn sự thật đã được phơi bày, cô hiểu, hành trình bảo vệ công lý không bao giờ thực sự có điểm dừng hoàn toàn — luôn còn đó những góc khuất mới cần được soi rọi, những mối đe dọa mới cần được ngăn chặn, để bảo vệ những người vô tội khỏi phải chịu đựng nỗi đau tương tự như những gì gia đình cô đã từng trải qua.
Điện thoại rung nhẹ, một tin nhắn cuối ngày từ Bảo Nam: "Ngủ ngon, Thảo Vy. Dù ngày mai có mang tới thử thách gì, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt." Cô mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp trấn an lan tỏa, xua tan phần nào những lo lắng còn vương vấn trong lòng trước khi chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị tinh thần cho chặng đường tiếp theo của hành trình vẫn còn đang tiếp diễn, một hành trình mà cô tin, dù còn bao nhiêu chông gai phía trước, cuối cùng cũng sẽ dẫn tới một cái kết trọn vẹn, xứng đáng với tất cả những gì cô và những người thân yêu đã hy sinh.