Hồ Sơ Chưa Khép
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Hồ Sơ Chưa Khép

Ba tháng sau vụ bắt giữ Hoàng Anh Kiệt, viện kiểm sát chính thức hoàn tất cáo trạng, đưa toàn bộ vụ án ra xét xử. Đây là khoảng thời gian bận rộn không kém gì giai đoạn điều tra, khi Thảo Vy cùng cả đội phải làm việc chặt chẽ với các công tố viên để chuẩn bị đầy đủ bằng chứng, nhân chứng cho phiên tòa quan trọng sắp tới.

"Đây sẽ là một phiên tòa lớn, thu hút sự chú ý đặc biệt từ dư luận," công tố viên Lê Thị Mai, người trực tiếp phụ trách vụ án, nói trong buổi làm việc chuẩn bị. "Chúng ta cần đảm bảo mọi bằng chứng đều được trình bày chặt chẽ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị luật sư bên bị cáo khai thác."

"Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ toàn bộ hồ sơ," Bảo Nam đáp, đưa cho công tố viên xem tập tài liệu dày cộp đã được hệ thống hóa cẩn thận. "Từ bằng chứng vật lý, lời khai nhân chứng, tới dữ liệu tài chính, tất cả đều đã được xác minh, đối chiếu kỹ lưỡng."

Công tố viên Mai xem xét kỹ lưỡng, gật đầu hài lòng. "Công việc chuẩn bị rất chuyên nghiệp. Bây giờ, tôi cần trao đổi riêng với cô Vy về việc làm chứng tại tòa."

Thảo Vy ở lại sau khi Bảo Nam rời phòng, ngồi đối diện công tố viên Mai với một sự hồi hộp khó tả. "Cô sẽ cần làm chứng với tư cách vừa là chuyên gia pháp y, vừa là con gái của nạn nhân điều tra viên Đặng Văn Hùng," công tố viên Mai giải thích. "Đây sẽ là một trải nghiệm khó khăn về mặt cảm xúc, tôi muốn chuẩn bị tinh thần cho cô trước."

"Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều này từ rất lâu rồi," Thảo Vy đáp, giọng cô kiên định dù trong lòng không tránh khỏi sự lo lắng. "Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo công lý được thực thi trọn vẹn."

"Luật sư bên bị cáo, đặc biệt là luật sư của bà Cao Thị Yến, có thể sẽ cố gắng chất vấn cô về tính khách quan, cho rằng cô có động cơ cá nhân trong việc điều tra lại vụ án cũ," công tố viên Mai cảnh báo. "Cô cần giữ bình tĩnh, chỉ trả lời dựa trên bằng chứng, sự thật khách quan, không để cảm xúc chi phối."

"Tôi hiểu," Thảo Vy đáp, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. "Tôi sẽ cố gắng hết sức."

Những ngày tiếp theo, Thảo Vy dành thời gian ôn lại kỹ lưỡng toàn bộ báo cáo giám định pháp y, chuẩn bị tinh thần cho những câu hỏi khó có thể xảy ra tại phiên tòa. Bảo Nam luôn ở bên cạnh, hỗ trợ cô trong suốt quá trình chuẩn bị đầy áp lực này.

"Cô sẽ làm tốt thôi," anh trấn an trong một buổi tối cả hai cùng ôn lại tài liệu tại nhà cô. "Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng, và quan trọng nhất, cô đang nói lên sự thật."

"Tôi chỉ sợ, khi đứng trước tòa, nhìn thẳng vào những kẻ đã hại bố tôi, tôi sẽ không kiểm soát được cảm xúc của mình," Thảo Vy thừa nhận, giọng cô run nhẹ.

"Nếu điều đó xảy ra, cũng không sao cả," Bảo Nam nói, nắm chặt tay cô an ủi. "Cô là con người, không phải máy móc. Tòa án hiểu rõ điều đó. Quan trọng là cô luôn nói sự thật, và tôi sẽ luôn ở đó ủng hộ cô."

Bà Hoa, đã trở về nhà an toàn sau khi Hoàng Anh Kiệt bị bắt giữ, cũng tham gia vào quá trình chuẩn bị tinh thần cho con gái. "Con nhớ bố con đã dạy con điều gì không?" bà hỏi trong một bữa cơm tối, ánh mắt bà đầy sự động viên. "Ông ấy luôn nói, sự thật, dù có đau lòng tới đâu, vẫn tốt hơn im lặng dối trá."

"Con nhớ, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, mỉm cười xúc động trước lời nhắc nhở ấy.

"Vậy thì, khi con đứng trước tòa, hãy nói với tất cả sự chân thành mà con có, giống như đang nói chuyện trực tiếp với bố con vậy," bà Hoa nói, nắm chặt tay con gái. "Mẹ tin, con sẽ làm được, và bố con, dù ở đâu, cũng sẽ luôn tự hào về con."

Cùng lúc đó, ông Sáu và ông Hải cũng được đưa trở về từ nơi bảo vệ an toàn để chuẩn bị cho việc làm chứng chính thức tại tòa. Cả hai người đều thể hiện sự sẵn sàng, quyết tâm cao độ dù không tránh khỏi phần nào lo lắng trước sự kiện quan trọng sắp tới.

"Sau tất cả những gì đã trải qua, tôi nghĩ, đây là điều tối thiểu tôi có thể làm để góp phần mang lại công lý trọn vẹn," ông Hải chia sẻ khi gặp lại Thảo Vy trong buổi chuẩn bị chung. "Tôi chỉ mong, lời khai của mình sẽ đủ thuyết phục để những kẻ đó phải chịu trách nhiệm xứng đáng."

"Lời khai của ông đã đóng góp cực kỳ quan trọng cho toàn bộ vụ án," Thảo Vy nói, nắm chặt tay ông đầy biết ơn. "Cháu thực sự cảm ơn ông vì tất cả sự dũng cảm mà ông đã thể hiện."

Ông Sáu, đứng cạnh đó, cũng góp lời, nụ cười hiền hậu quen thuộc nở trên môi dù đã trải qua không ít sóng gió trong suốt hành trình vừa qua. "Ở tuổi tôi, được góp một phần nhỏ vào việc mang lại công lý cho những người đã khuất, tôi coi đó là một vinh dự lớn lao trong đời."

Buổi tối trước ngày phiên tòa chính thức khai mạc, cả nhóm — Thảo Vy, Bảo Nam, Minh Đức, cùng ông Sáu và ông Hải — tập hợp lại một lần cuối để rà soát mọi chi tiết, đảm bảo không có bất kỳ sơ suất nào trước sự kiện quan trọng này.

"Ngày mai sẽ là một ngày dài và đầy cảm xúc," Bảo Nam nói, nhìn quanh những gương mặt đã cùng anh trải qua một hành trình đầy gian nan. "Nhưng tôi tin, tất cả chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ nhất có thể. Chúng ta sẽ cùng nhau đi tới cuối con đường này."

Thảo Vy nhìn quanh phòng họp, cảm nhận rõ sự gắn kết, tin tưởng lẫn nhau giữa tất cả những con người đã cùng cô đồng hành suốt cả một chặng đường dài đầy thử thách. "Cảm ơn tất cả mọi người," cô nói, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động. "Ngày mai, chúng ta sẽ cùng nhau viết nên chương cuối cùng của câu chuyện này."

Sau khi mọi người lần lượt ra về, Bảo Nam nán lại cùng Thảo Vy, cả hai ngồi trong phòng làm việc yên tĩnh, ánh đèn bàn dịu nhẹ chiếu sáng không gian. "Cô có muốn tôi đưa cô về không?" anh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng.

"Tôi muốn ở lại thêm một chút," Thảo Vy đáp, mở chiếc hộp gỗ cũ mang theo bên mình, lấy ra tập hồ sơ của cha. "Tôi muốn đọc lại những ghi chú của bố một lần nữa, trước khi bước vào phiên tòa ngày mai."

Bảo Nam ngồi lặng lẽ bên cạnh, để cô có không gian riêng tư với những ký ức của mình. Thảo Vy lật từng trang giấy đã ố vàng, đọc lại nét chữ quen thuộc của cha, cảm nhận rõ sự hiện diện tinh thần của ông như đang ở ngay bên cạnh, đồng hành cùng cô trong khoảnh khắc quan trọng này.

"Bố ơi," cô thì thầm, "ngày mai, con sẽ đứng trước tòa, nói lên sự thật thay cho bố. Con hy vọng, con sẽ làm bố tự hào."

Bảo Nam nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, không nói gì thêm, chỉ đơn giản hiện diện như một điểm tựa vững chắc trong khoảnh khắc đầy xúc động này. Cả hai ngồi lặng lẽ bên nhau cho tới khi Thảo Vy cảm thấy đủ bình tĩnh, sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ đợi vào ngày mai.

Trên đường Bảo Nam đưa cô về nhà, phố xá về đêm vắng lặng, chỉ còn ánh đèn đường vàng ấm áp soi rọi từng đoạn đường quen thuộc. "Cô biết không," Bảo Nam nói, phá vỡ sự im lặng, "khi tôi lần đầu gặp cô tại hiện trường vụ án đầu tiên, tôi đã ấn tượng ngay bởi sự chuyên nghiệp, điềm tĩnh của cô, dù lúc đó tôi chưa hề biết câu chuyện đằng sau."

"Lúc đó, tôi cũng chỉ đang cố gắng che giấu nỗi hoảng loạn của mình thôi," Thảo Vy đáp, khẽ bật cười trước ký ức ấy. "Tôi không ngờ, hạt chuỗi gỗ nhỏ bé đó lại mở ra cả một hành trình dài như vậy."

"Và tôi cũng không ngờ, hành trình đó lại dẫn tôi tới một điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời mình," Bảo Nam nói, liếc nhìn cô với ánh mắt trìu mến. "Gặp được cô."

Thảo Vy mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa khắp lòng, xua tan phần nào những lo lắng còn vương vấn về phiên tòa ngày mai. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, cô biết, mình sẽ không phải bước đi một mình.

Khi xe dừng trước nhà, Bảo Nam xuống xe, mở cửa cho cô như một thói quen đã trở nên tự nhiên suốt những tháng ngày qua. "Ngủ ngon, Thảo Vy," anh nói, khẽ nắm tay cô lần cuối trước khi cô bước vào nhà. "Ngày mai, tôi sẽ ở đó, ngay cạnh cô."

"Cảm ơn anh," Thảo Vy đáp, mỉm cười, "vì đã luôn ở đó, mỗi bước trên hành trình này."

Bước vào phòng, cô đặt tập hồ sơ của cha trở lại chiếc hộp gỗ, nhìn nó một lúc lâu trước khi tắt đèn. Ngày mai sẽ là một ngày quan trọng, có lẽ là ngày quan trọng nhất trong toàn bộ hành trình mười hai năm tìm kiếm sự thật của cô, và cô muốn dành trọn vẹn đêm nay để chuẩn bị tinh thần, để có thể bước vào phòng xử án với một trái tim vững vàng, kiên định nhất có thể, mang theo cả ký ức, tình yêu thương và niềm tin của cha cô như một hành trang vô hình nhưng vững chắc nhất trên chặng đường cuối cùng này.

Đã sao chép liên kết chương