Hồ Sơ Chưa Khép
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Hồ Sơ Chưa Khép

Thảo Vy bước lên bục nhân chứng, tuyên thệ trước tòa sẽ nói toàn bộ sự thật. Cô nhìn quanh phòng xử án một lượt — hội đồng xét xử nghiêm nghị, hàng ghế bị cáo nơi bà Yến, Phạm Anh Tuấn, ông Thịnh, Hoàng Anh Kiệt ngồi đó, và xa hơn, trong khán phòng, ánh mắt ấm áp, ủng hộ của Bảo Nam, Minh Đức, ông Sáu, ông Hải.

"Cô có thể trình bày với tòa về việc phát hiện chi tiết vật chứng đầu tiên liên kết vụ án hiện tại với vụ án của cha cô mười hai năm trước không?" công tố viên Mai hỏi, giọng bà nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.

Thảo Vy hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện — từ đêm đầu tiên tại hiện trường vụ án, phát hiện hạt chuỗi gỗ nhỏ, cho tới khoảnh khắc cô lật lại hồ sơ cũ của cha, nhận ra sự trùng khớp không thể là ngẫu nhiên. Giọng cô ban đầu còn run nhẹ, nhưng dần trở nên vững vàng, mạch lạc hơn khi cô chìm vào dòng ký ức của cả một hành trình dài.

"Cha tôi, điều tra viên Đặng Văn Hùng, đã dành cả sự nghiệp của mình để theo đuổi công lý," cô nói, giọng cô chan chứa cảm xúc nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát cần thiết. "Ông qua đời khi đang điều tra dở vụ án này, trong một vụ 'tai nạn' mà tôi luôn nghi ngờ suốt mười hai năm qua. Báo cáo giám định lại gần đây đã xác nhận, đó thực chất là một vụ giết người có chủ đích, được ngụy trang tinh vi."

Cô trình bày chi tiết về báo cáo giám định kỹ thuật, về lời khai của Phạm Anh Tuấn xác nhận trực tiếp việc can thiệp vào hệ thống phanh xe. Cả phòng xử án im lặng lắng nghe, một vài người trong khán phòng không giấu được sự xúc động trước câu chuyện đầy đau thương nhưng cũng vô cùng kiên cường này.

Khi tới lượt luật sư bào chữa cho bà Cao Thị Yến chất vấn, ông ta cố gắng công kích tính khách quan của cô. "Cô có phải là con gái của nạn nhân trong vụ án cũ không? Liệu điều đó có ảnh hưởng tới tính khách quan trong công tác điều tra, giám định của cô không?"

"Tôi thừa nhận, tôi có mối liên hệ cá nhân sâu sắc với vụ án này," Thảo Vy đáp, giọng cô bình tĩnh nhưng kiên định. "Nhưng mọi kết luận chuyên môn tôi đưa ra đều dựa trên bằng chứng khoa học khách quan, được xác nhận độc lập bởi các chuyên gia khác, không hề dựa trên cảm xúc cá nhân. Nếu có điều gì, chính mối liên hệ đó đã khiến tôi càng phải cẩn trọng, tỉ mỉ hơn gấp bội để đảm bảo tính chính xác tuyệt đối, tránh mọi sai sót có thể ảnh hưởng tới tính công bằng của vụ án."

Luật sư không tìm được kẽ hở nào để tiếp tục chất vấn, đành phải ngồi xuống. Vị thẩm phán, sau khi lắng nghe toàn bộ lời khai, nhìn Thảo Vy với ánh mắt đầy sự tôn trọng. "Cảm ơn cô đã trình bày rõ ràng, đầy đủ trước tòa. Lời khai của cô, cùng với bằng chứng khoa học đi kèm, đã cung cấp một cái nhìn toàn diện, sâu sắc về toàn bộ vụ án."

Khi rời khỏi bục nhân chứng, Thảo Vy cảm nhận một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt trào dâng — sự nhẹ nhõm, niềm tự hào, và cả nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, tất cả hòa quyện lại thành một cảm giác khó có thể diễn tả trọn vẹn bằng lời.

Bước ra khỏi phòng xử án, Thảo Vy gần như không đứng vững, nhưng ngay lập tức, Bảo Nam đã có mặt, đỡ lấy cô trong vòng tay ấm áp. "Cô đã làm được rồi," anh nói, giọng anh đầy tự hào không giấu diếm. "Cô đã làm rất tốt, tốt hơn cả những gì tôi có thể tưởng tượng."

"Tôi run quá," Thảo Vy thú nhận, giọng cô vẫn còn chưa hết xúc động, "nhưng tôi cảm thấy, mình đã nói được tất cả những gì cần nói."

Ông Sáu và ông Hải cũng tiến lại gần, cả hai không giấu được sự xúc động. "Cô đã kể lại câu chuyện của bố cô một cách đầy đủ, chân thành nhất," ông Hải nói, giọng ông nghẹn ngào. "Điều tra viên Hùng chắc chắn đang tự hào về cô ở đâu đó."

Minh Đức, đứng phía sau, cũng góp lời, nụ cười rạng rỡ trên môi. "Luật sư bên bị cáo không tìm được bất kỳ kẽ hở nào để công kích cô cả. Đây là một chiến thắng lớn cho toàn bộ vụ án."

Cả nhóm cùng nhau rời tòa án trong buổi chiều muộn, không khí tràn ngập sự nhẹ nhõm, hy vọng sau một ngày dài đầy cảm xúc. Thảo Vy gọi điện ngay cho mẹ để báo tin. "Con đã làm chứng xong rồi, mẹ ạ," cô nói, giọng cô vẫn còn run nhưng đầy niềm vui.

"Mẹ tự hào về con lắm, Thảo Vy à," bà Hoa đáp, giọng bà nghẹn ngào qua điện thoại. "Bố con chắc chắn cũng vậy."

Tòa án tuyên bố sẽ tạm nghỉ hai ngày trước khi bước vào phần tranh luận cuối cùng và tuyên án, cho phép cả hai bên chuẩn bị lập luận kết thúc. Đối với Thảo Vy, đây là hai ngày để cô có thể nghỉ ngơi, lấy lại sức lực sau một hành trình làm chứng đầy căng thẳng nhưng cũng vô cùng ý nghĩa.

Ngày nghỉ đầu tiên, Bảo Nam đề nghị đưa Thảo Vy đi dạo công viên, một cách để cả hai tạm gác lại mọi căng thẳng, tận hưởng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Hai người đi bộ dọc theo con đường rợp bóng cây, không khí trong lành xua tan phần nào những mệt mỏi tích tụ suốt nhiều ngày qua.

"Cô có nghĩ, sau khi phiên tòa kết thúc, cuộc sống của cô sẽ thay đổi như thế nào không?" Bảo Nam hỏi, giọng anh tò mò xen lẫn quan tâm.

"Tôi nghĩ, tôi sẽ tiếp tục công việc pháp y của mình, nhưng có lẽ, tôi sẽ không còn phải mang theo gánh nặng của mười hai năm chờ đợi nữa," Thảo Vy đáp, giọng cô trầm ngâm. "Tôi hy vọng, tôi có thể tập trung nhiều hơn vào hiện tại, vào tương lai, thay vì cứ mãi nhìn về quá khứ."

"Đó là một suy nghĩ đẹp," Bảo Nam nói, mỉm cười. "Và tôi hy vọng, tôi có thể là một phần của tương lai đó, nếu cô cho phép."

Thảo Vy quay sang nhìn anh, ánh mắt cô tràn đầy sự dịu dàng. "Tôi rất mong điều đó," cô đáp, giọng cô chân thành, nắm chặt tay anh khi cả hai tiếp tục bước đi dưới hàng cây xanh mát, tạm quên đi mọi lo toan để tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này bên nhau.

Ngày nghỉ thứ hai, Thảo Vy dành thời gian ghé thăm mộ cha một lần nữa, lần này mang theo một tâm trạng khác hẳn — không còn là sự lo lắng, hồi hộp trước phiên tòa, mà là một sự nhẹ nhõm, tự hào sau khi đã hoàn thành phần việc quan trọng nhất của mình.

"Bố ơi," cô nói, đặt một bó hoa mới lên mộ, "con đã làm chứng xong rồi. Con đã kể hết mọi chuyện, đã nói lên toàn bộ sự thật về bố. Giờ chỉ còn chờ đợi phán quyết cuối cùng từ tòa án thôi."

Cô ngồi xuống bên mộ, kể cho cha nghe về Bảo Nam, về tình yêu mới chớm nở giữa hai người, về hành trình dài đầy gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa mà cô đã trải qua. "Con nghĩ, bố sẽ thích anh ấy," cô nói, khẽ mỉm cười giữa những giọt nước mắt xúc động. "Anh ấy chính trực, tận tâm, giống như bố vậy."

Ánh nắng chiều nhẹ nhàng chiếu xuống, tạo nên một khung cảnh bình yên, ấm áp giữa nghĩa trang tĩnh lặng. Thảo Vy ngồi đó thêm một lúc lâu, tận hưởng cảm giác kết nối sâu sắc với người cha đã khuất, trước khi đứng dậy, chuẩn bị tinh thần cho ngày tuyên án sắp tới — ngày sẽ chính thức khép lại hành trình mười hai năm tìm kiếm công lý của cả gia đình cô.

Trên đường về, cô ghé qua thăm mẹ, kể lại cho bà nghe về buổi thăm mộ cha, về những gì cô đã tâm sự với ông. Bà Hoa lắng nghe, ánh mắt bà đầy sự xúc động xen lẫn tự hào. "Bố con chắc chắn đang mỉm cười, dõi theo con từ trên cao," bà nói, nắm chặt tay con gái.

"Con cũng tin vậy, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, tựa đầu vào vai mẹ trong một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. "Con cảm thấy, dù kết quả phiên tòa ra sao, con cũng đã hoàn thành được điều quan trọng nhất — nói lên toàn bộ sự thật, không giấu diếm bất cứ điều gì."

"Đó chính là điều bố con luôn mong muốn," bà Hoa nói, giọng bà ấm áp. "Sự thật, dù có đau lòng tới đâu, vẫn luôn tốt hơn sự im lặng dối trá kéo dài."

Tối hôm đó, khi trở về phòng riêng, Thảo Vy mở cuốn sổ tay, viết những dòng cuối cùng trước ngày tuyên án: "Ngày mai, hoặc ngày kia, bản án chính thức sẽ được công bố. Dù kết quả ra sao, con đã làm hết sức mình, bố ạ. Con tin, công lý sẽ được thực thi, và hành trình mười hai năm này, cuối cùng, cũng sẽ tìm được điểm dừng xứng đáng."

Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó cạnh chiếc hộp gỗ nhỏ nơi cất giữ toàn bộ hồ sơ, kỷ vật liên quan tới cha mình. Nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng dịu dàng chiếu sáng con phố nhỏ quen thuộc, Thảo Vy cảm nhận một sự bình yên sâu sắc mà cô chưa từng có được trọn vẹn như vậy trong suốt mười hai năm qua. Ngày mai, dù bản án có ra sao, cô biết, mình đã làm tất cả những gì có thể để mang lại công lý xứng đáng cho cha, và đó là điều quan trọng nhất, vượt lên trên mọi kết quả cụ thể của phiên tòa.

Đã sao chép liên kết chương