Hồ Sơ Chưa Khép
8 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Hồ Sơ Chưa Khép

Lệnh giám sát hợp pháp được phê duyệt nhanh chóng nhờ những bằng chứng vững chắc đội điều tra đã thu thập được. Trong những ngày tiếp theo, Minh Đức theo dõi sát sao mọi động thái của bà Cao Thị Yến và Phạm Anh Tuấn trong phạm vi pháp luật cho phép, trong khi Thảo Vy và Bảo Nam tiếp tục củng cố hồ sơ vụ án.

"Có một điều bất thường," Minh Đức thông báo trong buổi họp giao ban sáng, ánh mắt anh chăm chú vào màn hình. "Ba ngày qua, ông Tuấn liên tục tới một địa điểm mà tôi không tra được thông tin công khai — một nhà kho cũ ở ngoại thành, đăng ký dưới tên một công ty vỏ bọc không có hoạt động kinh doanh thực tế nào."

"Nhà kho đó có thể là nơi ông ta chuẩn bị, cất giữ những gì cần thiết cho các vụ án," Bảo Nam nhận định, giọng anh nghiêm túc. "Chúng ta cần xin lệnh khám xét, nhưng phải đảm bảo đầy đủ căn cứ pháp lý để tránh bị bác bỏ."

"Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ ngay," Thảo Vy nói, "dựa trên toàn bộ bằng chứng đã có — mối liên hệ giữa ông Tuấn và các nạn nhân, chuyên môn hóa dược phù hợp với phương thức gây án, cùng với địa điểm khả nghi này."

Trong lúc chờ đợi lệnh khám xét được phê duyệt, Thảo Vy dành thời gian rảnh hiếm hoi để cùng Bảo Nam ăn trưa tại một quán ăn nhỏ gần trụ sở, một trong những khoảnh khắc thư giãn hiếm hoi giữa lịch trình làm việc dày đặc.

"Cô có nghĩ, khi vụ án này kết thúc, cô sẽ cảm thấy nhẹ nhõm không?" Bảo Nam hỏi, giọng anh tò mò xen lẫn quan tâm.

Thảo Vy suy nghĩ một lúc trước khi đáp. "Tôi nghĩ, tôi sẽ cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm ra sự thật, nhưng tôi cũng sợ, sau khi mục tiêu theo đuổi suốt mười hai năm qua hoàn thành, tôi sẽ không biết mình nên làm gì tiếp theo với cuộc đời mình."

"Cô sẽ tìm ra điều đó," Bảo Nam nói, ánh mắt anh ấm áp nhìn cô. "Cô là người có mục đích sống rất rõ ràng, tôi tin, cô sẽ luôn tìm được ý nghĩa mới để theo đuổi, dù vụ án này có kết thúc ra sao."

"Còn anh thì sao?" Thảo Vy hỏi lại, tò mò về câu chuyện cá nhân của anh mà cô chưa từng có cơ hội hỏi kỹ. "Điều gì khiến anh chọn con đường trở thành điều tra viên?"

Bảo Nam trầm ngâm một lúc trước khi chia sẻ. "Năm năm trước, tôi từng mất một đồng đội thân thiết trong một vụ án thất bại — chúng tôi đuổi theo một nghi phạm nguy hiểm, nhưng vì thiếu sót trong quy trình, để lộ sơ hở, cậu ấy đã hy sinh ngay trước mắt tôi. Từ đó, tôi luôn tự đặt cho mình áp lực phải làm việc cẩn trọng, chính xác tuyệt đối, không để bất kỳ sai sót nào có thể gây ra hậu quả tương tự."

"Tôi xin lỗi vì anh đã phải trải qua điều đó," Thảo Vy nói, giọng cô đầy sự đồng cảm chân thành.

"Không sao," Bảo Nam đáp, khẽ mỉm cười buồn. "Đó là một phần lý do khiến tôi hiểu, và trân trọng những gì cô đang trải qua hơn ai hết. Cả hai chúng ta đều mang trong mình một nỗi đau, một trách nhiệm chưa hoàn thành, và có lẽ, đó cũng là lý do khiến chúng ta hợp tác ăn ý với nhau tới vậy."

Thảo Vy nhìn anh, cảm nhận một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết, không chỉ dựa trên công việc, mà còn trên những trải nghiệm, mất mát tương đồng đã hun đúc nên con người của cả hai. "Cảm ơn anh đã chia sẻ," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Tôi nghĩ, chúng ta thực sự hiểu nhau hơn bất kỳ ai khác trong hoàn cảnh này."

Điện thoại Bảo Nam rung lên, cắt ngang khoảnh khắc thân mật ấy. Anh xem tin nhắn, ánh mắt anh lập tức trở lại vẻ nghiêm túc công vụ. "Lệnh khám xét đã được phê duyệt. Chúng ta cần tới nhà kho ngay bây giờ, trước khi ông Tuấn kịp có thời gian tiêu hủy bất kỳ bằng chứng nào."

Cả đội nhanh chóng tập hợp, di chuyển tới khu nhà kho ngoại thành trong sự khẩn trương nhưng vẫn tuân thủ đầy đủ quy trình pháp lý. Khi đoàn xe công vụ tới nơi, khu vực xung quanh vắng vẻ, chỉ có một chiếc xe tải cũ đậu gần cửa kho, không thấy bóng dáng ông Tuấn.

"Chúng ta tiến vào theo đúng thủ tục," Bảo Nam ra lệnh, đội của anh triển khai đội hình cẩn trọng trước khi phá khóa cửa kho theo đúng quy định pháp luật.

Bên trong nhà kho, không gian tối om, ẩm thấp, chứa đầy những thùng hàng cũ kỹ phủ bụi. Nhưng ở góc trong cùng, đội điều tra phát hiện một khu vực được dọn dẹp gọn gàng khác thường — một chiếc bàn nhỏ với vài dụng cụ thí nghiệm đơn giản, cùng một tủ khóa kim loại chắc chắn.

"Cẩn thận," Thảo Vy nói khi tiếp cận khu vực này với vai trò chuyên môn pháp y, mang theo đầy đủ trang bị bảo hộ. "Nếu đây thực sự là nơi pha chế hóa chất, chúng ta cần xử lý hết sức thận trọng để tránh nguy hiểm."

Sau khi phá khóa tủ kim loại theo đúng quy trình, đội kỹ thuật phát hiện bên trong chứa vài lọ hóa chất nhỏ, được dán nhãn bằng ký hiệu riêng, cùng một cuốn sổ ghi chép các công thức pha chế viết tay.

"Đây chính là bằng chứng then chốt," Bảo Nam nói, giọng anh không giấu được sự phấn khích nghề nghiệp khi nhìn thấy thành quả của cuộc khám xét. "Với những vật chứng này, cùng phân tích ADN, dấu vân tay thu được, chúng ta hoàn toàn có đủ căn cứ để buộc tội ông Tuấn."

Đúng lúc đó, Minh Đức, đang đứng canh chừng bên ngoài, gọi vọng vào. "Có xe đang tới gần!"

Cả đội cảnh giác, nhanh chóng ổn định vị trí. Chiếc xe dừng lại cách nhà kho không xa, và Phạm Anh Tuấn bước xuống, gương mặt ông ta sững lại khi thấy đoàn xe công vụ đậu trước cửa kho của mình.

Ông ta đứng khựng lại một khoảnh khắc, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn trước khi cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Các anh chị đang làm gì ở đây?" ông hỏi, giọng ông run nhẹ dù cố tỏ ra bình thản.

"Chúng tôi có lệnh khám xét hợp pháp, ông Phạm Anh Tuấn," Bảo Nam nói, bước tới, giọng anh dứt khoát nhưng vẫn tuân thủ đúng quy trình. "Chúng tôi cần ông hợp tác, tới trụ sở để làm rõ một số vấn đề liên quan tới các vật chứng vừa được tìm thấy tại đây."

Phạm Anh Tuấn nhìn quanh, nhận ra không còn đường nào để chối cãi hay bỏ trốn, cuối cùng cúi đầu, vai ông trùng xuống trong một sự buông xuôi nặng nề. "Được," ông nói, giọng ông giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi. "Tôi sẽ hợp tác."

Trên đường áp giải ông Tuấn về trụ sở, Thảo Vy quan sát ông qua kính chiếu hậu, nhận thấy một sự giằng xé phức tạp trong ánh mắt người đàn ông này — không phải vẻ hung dữ, ngoan cố của một kẻ sát nhân lạnh lùng, mà là sự mệt mỏi, dằn vặt của một người đã bị cuốn vào vòng xoáy tội ác quá lâu, không còn biết cách nào để thoát ra.

Tại phòng thẩm vấn, Bảo Nam bắt đầu buổi làm việc chính thức, tuân thủ đầy đủ quy trình pháp lý, có sự chứng kiến của luật sư được chỉ định cho ông Tuấn. "Ông Tuấn, chúng tôi có đủ bằng chứng cho thấy ông có liên quan trực tiếp tới cái chết của ba nạn nhân gần đây. Ông có muốn khai báo thành thật ngay bây giờ, điều này sẽ được xem xét là tình tiết giảm nhẹ, hay ông muốn chờ đợi quá trình điều tra đầy đủ diễn ra?"

Phạm Anh Tuấn ngồi lặng một lúc lâu, hai tay ông đan chặt vào nhau trên bàn, ánh mắt nhìn xuống, tránh giao tiếp trực tiếp với bất kỳ ai trong phòng. Cuối cùng, ông ngẩng lên, giọng ông run rẩy nhưng đã có phần nhẹ nhõm của một người chuẩn bị trút bỏ gánh nặng đè nén quá lâu.

"Tôi sẽ khai báo," ông nói, "nhưng tôi muốn các anh chị hiểu, tôi không phải là kẻ chủ mưu. Tôi chỉ là người thực hiện theo lệnh, vì tôi không còn lựa chọn nào khác."

"Chúng tôi đang lắng nghe," Bảo Nam nói, giọng anh vẫn giữ được sự chuyên nghiệp nhưng đã dịu đi phần nào trước thái độ hợp tác bất ngờ này.

Thảo Vy, ngồi quan sát phía sau tấm kính một chiều cùng Minh Đức, cảm nhận tim mình đập nhanh hơn. Đây chính là khoảnh khắc cô đã chờ đợi suốt mười hai năm qua — cơ hội để cuối cùng nghe được sự thật trực tiếp từ một trong những người đã gây ra chuỗi bi kịch kéo dài cả một thập kỷ. Cô nắm chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh, dù trong lòng đang dâng lên một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt khó có thể diễn tả thành lời.

"Ông nói ông không còn lựa chọn nào khác," Bảo Nam tiếp tục, giọng anh kiên nhẫn dẫn dắt lời khai. "Ông có thể giải thích rõ hơn không?"

Phạm Anh Tuấn hít một hơi thật sâu, như đang chuẩn bị tinh thần để bước qua ranh giới cuối cùng của sự im lặng đã kéo dài quá lâu. "Mọi chuyện bắt đầu từ mười lăm năm trước," ông nói, giọng ông trầm xuống đầy hồi tưởng, "khi tôi phạm phải một sai lầm nghiêm trọng trong công việc cũ, và bà Yến đã giúp tôi thoát khỏi hậu quả đó. Từ đó, tôi coi bà như một ân nhân, sẵn sàng làm bất cứ điều gì bà yêu cầu để đền đáp." Giọng ông nghẹn lại, ánh mắt nhìn xuống đôi tay đang run nhẹ trên mặt bàn, như thể đang phải đối diện với chính con người thật của mình lần đầu tiên sau nhiều năm trốn tránh.

Đã sao chép liên kết chương