Chương 22
Chương 22 — Hồ Sơ Chưa Khép
Phòng xử án lớn của tòa án nhân dân thành phố chật kín người tham dự vào buổi sáng khai mạc phiên tòa, bao gồm cả các phóng viên báo chí đã theo dõi sát sao vụ án gây chấn động dư luận này suốt nhiều tháng qua. Thảo Vy ngồi tại hàng ghế dành cho nhân chứng, tim cô đập nhanh khi nhìn thấy bà Cao Thị Yến, Phạm Anh Tuấn, ông Lương Đức Thịnh, cùng Hoàng Anh Kiệt và các đồng phạm được dẫn vào phòng xử án trong trang phục tạm giam, dáng vẻ khác hẳn so với sự uy quyền, tự tin mà một số người trong họ từng thể hiện.
Chủ tọa phiên tòa, một vị thẩm phán lớn tuổi với phong thái nghiêm nghị, tuyên bố khai mạc phiên xét xử, đọc rõ ràng các cáo buộc đối với từng bị cáo — từ tội tham nhũng, đưa và nhận hối lộ, tới tội giết người, tổ chức tội phạm, đe dọa nhân chứng.
"Đây là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng, kéo dài trong suốt mười hai năm, gây ra hậu quả nặng nề cho nhiều gia đình," vị thẩm phán nói, giọng ông trang trọng, ánh mắt ông lướt qua toàn bộ hàng ghế bị cáo. "Tòa sẽ xem xét toàn bộ bằng chứng, lời khai một cách công bằng, khách quan nhất."
Công tố viên Mai trình bày cáo trạng chi tiết, dẫn dắt tòa án qua toàn bộ diễn biến vụ án — từ vụ án mạng đầu tiên mười hai năm trước, cái chết của điều tra viên Đặng Văn Hùng, cho tới chuỗi án mạng gần đây và âm mưu tham nhũng kéo dài liên quan tới ông Lương Đức Thịnh.
Khi tới lượt luật sư bào chữa cho bà Cao Thị Yến phát biểu, ông ta cố gắng lập luận rằng, bà Yến chỉ đóng vai trò gián tiếp, không trực tiếp ra lệnh giết người, và những hành động của Phạm Anh Tuấn là tự ý, vượt quá phạm vi chỉ đạo của bà.
"Thân chủ tôi chỉ mắc sai lầm trong việc quản lý tài chính doanh nghiệp, không hề có ý định gây ra bất kỳ cái chết nào," luật sư biện hộ, giọng ông cố gắng giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của tội danh.
Công tố viên Mai đứng dậy phản biện ngay lập tức, trình chiếu lại đoạn ghi âm cuộc gọi giữa bà Yến và Phạm Anh Tuấn mà cảnh sát đã thu thập được trong quá trình điều tra. "Đoạn ghi âm này cho thấy rõ ràng, bà Cao Thị Yến hoàn toàn nhận thức được hậu quả nghiêm trọng của những hành động mà bà chỉ đạo, dù không trực tiếp ra tay."
Bà Yến ngồi tại vị trí bị cáo, gương mặt bà tái nhợt, không còn chút vẻ uy quyền nào như những lần Thảo Vy từng gặp trước đây. Khi được tòa hỏi có ý kiến gì không, bà chỉ lặng lẽ lắc đầu, ánh mắt bà tránh né mọi sự chú ý xung quanh.
Buổi chiều, tới lượt Phạm Anh Tuấn được gọi lên thẩm vấn trực tiếp. Ông thành khẩn khai báo toàn bộ những gì mình đã làm, không hề chối cãi hay tìm cách giảm nhẹ trách nhiệm cho bản thân, đúng như những gì ông đã hứa với Thảo Vy trước đó.
"Tôi chấp nhận mọi hình phạt mà pháp luật dành cho tôi," ông nói, giọng ông đầy hối hận chân thành. "Tôi chỉ mong, gia đình các nạn nhân có thể phần nào tìm được sự an ủi khi biết sự thật đã được phơi bày hoàn toàn."
Nghe những lời ấy, Thảo Vy cảm nhận một cảm xúc phức tạp dâng trào — không phải sự tha thứ hoàn toàn, nhưng là một sự thấu hiểu nhất định trước sự ăn năn chân thành của người đàn ông đã bị chính lòng trung thành mù quáng đẩy vào con đường tội lỗi không lối thoát.
Sang ngày thứ hai của phiên tòa, ông Đỗ Quang Hải được gọi lên làm chứng. Dù giọng ông vẫn còn run nhẹ vì hồi hộp, ông trình bày rõ ràng, chi tiết toàn bộ những gì mình biết về việc bị đe dọa mười hai năm trước, về cuộc gặp gỡ giữa bà Yến và ông Thịnh mà ông tình cờ chứng kiến.
"Tôi đã im lặng suốt mười hai năm vì sợ hãi," ông nói trước tòa, giọng ông nghẹn ngào. "Nhưng giờ đây, tôi nhận ra, sự im lặng đó chỉ càng khiến những kẻ có tội tiếp tục gây thêm tội ác. Tôi mong, lời khai của mình có thể góp phần mang lại công lý xứng đáng."
Tiếp theo, ông Sáu cũng được gọi lên, kể lại chi tiết cuộc gặp gỡ tại nhà hàng Hoàng Long mười hai năm trước, cùng với vụ đột nhập đe dọa mà ông đã trải qua gần đây. Luật sư bào chữa cho ông Thịnh cố gắng chất vấn về độ tin cậy của trí nhớ ông sau từng ấy năm, nhưng ông Sáu vẫn giữ vững lập trường, trả lời rành mạch, không hề nao núng.
"Tôi già rồi, nhưng trí nhớ tôi vẫn còn minh mẫn," ông đáp thẳng thắn trước những câu hỏi chất vấn gay gắt. "Và những gì tôi chứng kiến, tôi sẽ không bao giờ quên, dù đã qua bao nhiêu năm tháng."
Vị thẩm phán, sau khi lắng nghe toàn bộ lời khai của cả hai nhân chứng, ghi chép cẩn thận, thỉnh thoảng đặt thêm vài câu hỏi làm rõ để đảm bảo tính khách quan, đầy đủ của thông tin được trình bày trước tòa. Không khí trong phòng xử án trở nên căng thẳng hơn khi luật sư bào chữa liên tục cố gắng tìm kẽ hở trong lời khai, nhưng cả ông Sáu lẫn ông Hải đều giữ vững lập trường một cách đáng khâm phục.
Khán phòng, đông kín người theo dõi, không giấu được sự xúc động trước những lời khai chân thành, đầy trách nhiệm của hai nhân chứng lớn tuổi. Một vài phóng viên ghi chép vội vàng, chuẩn bị cho những bài viết sẽ đăng tải ngay trong tối nay, đưa toàn bộ diễn biến phiên tòa gây chấn động này tới đông đảo công chúng đang dõi theo từng ngày qua các phương tiện truyền thông.
Kết thúc ngày làm việc thứ hai, Thảo Vy cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhất định khi thấy toàn bộ nhân chứng đều thể hiện sự vững vàng, kiên định trước những nỗ lực chất vấn của các luật sư bào chữa. Cô gặp Bảo Nam bên ngoài phòng xử án, cả hai cùng trao đổi ngắn gọn về diễn biến phiên tòa.
"Mọi chuyện đang diễn ra đúng như những gì chúng ta mong đợi," Bảo Nam nói, giọng anh có phần nhẹ nhõm, ánh mắt anh đầy sự tin tưởng dành cho cô. "Ngày mai sẽ tới lượt ông Thịnh và Hoàng Anh Kiệt bị thẩm vấn trực tiếp, và cả cô nữa."
"Tôi đã sẵn sàng," Thảo Vy đáp, giọng cô kiên định dù trong lòng vẫn còn chút hồi hộp trước phần làm chứng quan trọng nhất của mình vào ngày mai.
Trên đường về, Bảo Nam đề nghị ghé qua thăm mộ cha Thảo Vy trước khi trời tối, một cách để cô có thể tìm thấy sự bình yên cần thiết trước ngày quan trọng sắp tới. Nghĩa trang yên tĩnh, ánh hoàng hôn nhuộm vàng khắp không gian, tạo nên một khung cảnh trầm mặc nhưng ấm áp.
Thảo Vy đứng trước mộ cha, đặt một bó hoa cúc trắng cô yêu thích lên phần mộ, ánh mắt cô nhìn lên tấm bia đá khắc tên ông. "Bố ơi," cô thì thầm, "ngày mai, con sẽ đứng trước tòa, kể lại toàn bộ câu chuyện của bố. Con hy vọng, đây sẽ là bước cuối cùng để đưa sự thật ra ánh sáng hoàn toàn."
Bảo Nam đứng lặng lẽ phía sau, để cô có không gian riêng tư với cha mình. Sau một lúc, anh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô. "Chú Hùng chắc chắn đang tự hào về cô, ngay lúc này," anh nói, giọng anh chân thành, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô trong ánh hoàng hôn nhạt dần.
"Tôi cũng tin vậy," Thảo Vy đáp, quay sang mỉm cười với anh, ánh mắt cô ánh lên sự bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng căng thẳng vừa qua. "Cảm ơn anh đã đưa tôi tới đây. Tôi cảm thấy vững tâm hơn nhiều rồi," cô nói thêm, siết nhẹ tay anh đầy biết ơn.
Hai người đứng lặng lẽ bên nhau thêm một lúc trước khi rời nghĩa trang khi màn đêm bắt đầu buông xuống, mang theo một sự chuẩn bị tinh thần trọn vẹn cho ngày mai đầy thử thách nhưng cũng vô cùng ý nghĩa.
Tối hôm đó, Thảo Vy gọi điện cho mẹ để cập nhật tình hình phiên tòa. "Mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp, mẹ ạ," cô nói, giọng cô trấn an. "Ngày mai tới lượt con làm chứng, con hơi hồi hộp nhưng đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi."
"Mẹ tin con sẽ làm tốt," bà Hoa đáp, giọng bà đầy sự động viên. "Mẹ ước gì có thể tới tòa cùng con, nhưng công tố viên nói tốt nhất mẹ nên tránh xuất hiện để không ảnh hưởng tới tính khách quan của phiên xử."
"Con hiểu, mẹ ạ," Thảo Vy đáp. "Nhưng con biết, dù không có mặt trực tiếp, mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con trong tim."
Cuộc trò chuyện với mẹ giúp Thảo Vy cảm thấy vững vàng hơn hẳn trước khi đi ngủ. Cô nằm xuống giường, ôn lại một lần cuối những gì mình sẽ trình bày trước tòa vào ngày mai, cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ sao cho vừa đầy đủ về mặt chuyên môn, vừa chân thành về mặt cảm xúc, để có thể truyền tải trọn vẹn nhất câu chuyện của cha mình tới hội đồng xét xử.
Cô mở chiếc hộp gỗ nhỏ, lấy ra tấm ảnh gia đình cũ, đặt nó lên bàn học ngay trước mặt, như một nguồn động lực tinh thần cho ngày mai. "Bố ơi," cô thì thầm lần cuối trước khi tắt đèn, "con sẽ không làm bố thất vọng." Giấc ngủ tới chậm rãi nhưng bình yên, mang theo những giấc mơ về một tương lai nơi công lý cuối cùng cũng được thực thi trọn vẹn, khép lại mười hai năm dài đằng đẵng chờ đợi.