Chương 23
Chương 23 — Hồ Sơ Chưa Khép
Ngày thứ ba của phiên tòa, ông Lương Đức Thịnh được gọi lên thẩm vấn trực tiếp. Khác với vẻ tự tin, khinh suất khi mới bị triệu tập lần đầu, giờ đây ông xuất hiện với dáng vẻ tiều tụy, mệt mỏi rõ rệt sau nhiều tháng bị tạm giam chờ xét xử.
"Ông có thừa nhận đã nhận khoản tiền năm trăm triệu đồng từ bà Cao Thị Yến để phê duyệt hồ sơ đền bù đất đai sai lệch không?" công tố viên Mai hỏi thẳng, giọng bà sắc bén.
"Tôi... tôi thừa nhận," ông Thịnh đáp, giọng ông run rẩy, không còn chút phản kháng nào như những lần thẩm vấn trước đó. "Tôi đã sai khi để lòng tham chi phối, gây ra hậu quả nghiêm trọng mà tôi không bao giờ có thể tưởng tượng được."
Luật sư bào chữa cho ông cố gắng nhấn mạnh vào việc ông không trực tiếp liên quan tới các vụ án mạng, chỉ chịu trách nhiệm về hành vi tham nhũng. Tuy nhiên, công tố viên Mai trình bày thêm bằng chứng về việc ông đã thuê tổ chức của Hoàng Anh Kiệt để đe dọa nhân chứng, cho thấy mức độ liên đới sâu sắc hơn nhiều so với những gì luật sư cố gắng biện hộ.
Buổi chiều, tới lượt Hoàng Anh Kiệt được thẩm vấn. Khác hẳn với thái độ thách thức khi mới bị bắt giữ, hắn giờ đây tỏ ra lạnh lùng, im lặng, chỉ trả lời những câu hỏi tối thiểu cần thiết theo yêu cầu của luật sư.
"Ông có thừa nhận đã tổ chức, chỉ đạo các hoạt động đe dọa, tống tiền cho nhiều khách hàng khác nhau trong suốt nhiều năm qua không?" công tố viên Mai hỏi, giọng bà kiên quyết.
"Tôi không có gì để nói thêm ngoài những gì đã có trong hồ sơ điều tra," Hoàng Anh Kiệt đáp, giọng hắn lạnh lùng, ánh mắt hắn không hề biểu lộ chút hối hận nào.
Sự im lặng, thiếu hợp tác của hắn trái ngược hoàn toàn với sự thành khẩn của Phạm Anh Tuấn và ông Thịnh, khiến nhiều người trong khán phòng, bao gồm cả Thảo Vy, cảm thấy một sự phẫn nộ nhất định trước thái độ ngoan cố ấy.
Cuối ngày làm việc thứ ba, vị thẩm phán tuyên bố, ngày mai sẽ là ngày làm chứng của Thảo Vy — nhân chứng quan trọng cuối cùng trước khi tòa chuyển sang phần tranh luận và nghị án. Tin tức này khiến Thảo Vy cảm thấy vừa nhẹ nhõm vì sắp hoàn thành phần việc quan trọng nhất của mình, vừa hồi hộp tột độ trước những gì sắp phải đối mặt.
"Cô sẵn sàng chưa?" Bảo Nam hỏi khi hai người rời tòa án, giọng anh đầy quan tâm.
"Tôi nghĩ vậy," Thảo Vy đáp, hít một hơi thật sâu. "Dù có chuẩn bị kỹ lưỡng tới đâu, tôi nghĩ, khi thực sự đứng trước tòa, đối diện trực tiếp với tất cả bọn họ, cảm xúc vẫn sẽ là điều khó kiểm soát nhất."
"Cô không cần phải hoàn hảo," Bảo Nam nói, nắm chặt tay cô trấn an. "Cô chỉ cần là chính mình, nói lên sự thật bằng cả trái tim. Đó là tất cả những gì cần thiết."
Tối hôm đó, công tố viên Mai gọi điện cho Thảo Vy để rà soát lần cuối những câu hỏi dự kiến sẽ được đặt ra trong phiên làm chứng ngày mai. "Tôi sẽ hỏi cô về quá trình phát hiện hạt chuỗi gỗ tại hiện trường đầu tiên, về việc cô nhận ra mối liên hệ với vụ án của cha mình, và về toàn bộ báo cáo giám định lại liên quan tới cái chết của ông," bà giải thích. "Sau đó, luật sư bên bị cáo sẽ có quyền chất vấn cô."
"Tôi đã chuẩn bị đầy đủ, thưa cô," Thảo Vy đáp, giọng cô kiên định.
"Tôi biết đây sẽ là một trải nghiệm khó khăn về mặt cảm xúc đối với cô," công tố viên Mai nói thêm, giọng bà dịu lại đầy sự cảm thông hiếm thấy ở một người vốn luôn giữ phong thái chuyên nghiệp nghiêm khắc. "Nhưng tôi tin, lời khai của cô sẽ là một trong những yếu tố quyết định, giúp tòa án đưa ra bản án công bằng, xứng đáng nhất cho tất cả các bị cáo."
Sau cuộc gọi, Thảo Vy dành thời gian còn lại trong buổi tối để viết ra những ý chính mình muốn trình bày, không phải để học thuộc lòng một cách máy móc, mà để sắp xếp lại suy nghĩ, cảm xúc của mình một cách rõ ràng, mạch lạc nhất có thể.
"Con muốn kể cho mọi người nghe về bố," cô viết, "không chỉ là một nạn nhân, mà là một người cha tận tụy, một điều tra viên chính trực, người đã hy sinh cả tính mạng của mình để theo đuổi công lý tới cùng."
Đọc lại những dòng chữ ấy, Thảo Vy cảm thấy một sự bình yên nhất định lan tỏa trong lòng, xua tan phần nào sự hồi hộp, lo lắng đã tích tụ suốt cả ngày dài. Cô tắt đèn, chuẩn bị cho một đêm nghỉ ngơi cần thiết trước ngày quan trọng sắp tới.
Sáng sớm hôm sau, trước khi lên đường tới tòa án, Thảo Vy dừng lại trước gương, mặc bộ vest trang trọng cô đã chọn lựa kỹ lưỡng cho ngày làm chứng quan trọng này. Nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình, cô nhớ lại hình ảnh cô bé mười sáu tuổi ngày nào, đứng lặng người trước tin dữ về cái chết của cha, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết khóc trong vô vọng.
"Con đã không còn là cô bé yếu đuối đó nữa," cô thì thầm với chính mình, ánh mắt kiên định nhìn vào gương. "Con đã trở thành người có thể đứng lên, nói thay cho bố, đòi lại công bằng cho bố."
Bà Hoa xuất hiện ở cửa phòng, ánh mắt bà đầy tự hào khi nhìn con gái trong bộ trang phục chỉnh tề, sẵn sàng cho một ngày trọng đại. "Con đẹp lắm, và mạnh mẽ lắm," bà nói, giọng bà xúc động. "Bố con chắc chắn sẽ tự hào khi nhìn thấy con lúc này."
"Con sẽ cố gắng hết sức, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, ôm chặt lấy mẹ trước khi rời nhà. Bảo Nam đã chờ sẵn bên ngoài để đưa cô tới tòa án, ánh mắt anh tràn đầy sự ủng hộ, tin tưởng tuyệt đối khi nhìn thấy cô bước ra.
"Sẵn sàng chưa?" anh hỏi, mỉm cười động viên.
"Sẵn sàng rồi," Thảo Vy đáp, hít một hơi thật sâu trước khi bước lên xe, mang theo toàn bộ sự chuẩn bị, quyết tâm của mười hai năm ròng rã để đối mặt với khoảnh khắc quan trọng nhất trong toàn bộ hành trình tìm kiếm công lý của mình.
Trên đường tới tòa án, Bảo Nam liếc nhìn cô, nhận thấy đôi tay cô vẫn hơi run trên đùi. "Cô có muốn tôi kể một câu chuyện vui để cô bớt căng thẳng không?" anh hỏi, cố tình pha trò để xoa dịu không khí nặng nề.
Thảo Vy bật cười nhẹ, cảm nhận sự căng thẳng vơi bớt phần nào. "Được rồi, anh cứ kể đi nghe thử."
"Lần đầu tiên tôi tham gia phá án, tôi run tới mức làm rơi cả tập hồ sơ ngay trước mặt cấp trên," Bảo Nam kể, giọng anh hài hước. "Từ đó, tôi học được rằng, sự run rẩy không có nghĩa là yếu đuối, mà chỉ là dấu hiệu cho thấy chúng ta thực sự quan tâm tới điều mình đang làm."
"Cảm ơn anh," Thảo Vy nói, mỉm cười chân thành, "câu chuyện đó thực sự giúp tôi cảm thấy tốt hơn nhiều."
Xe dừng trước cổng tòa án, nơi đã tập trung đông đảo phóng viên, người dân hiếu kỳ theo dõi diễn biến phiên tòa gây chấn động này. Bảo Nam nắm chặt tay Thảo Vy một lần cuối trước khi cả hai bước xuống xe. "Tôi sẽ ở ngay đó, trong khán phòng, dõi theo từng lời cô nói," anh nói, ánh mắt anh tràn đầy sự ủng hộ không lay chuyển, siết chặt tay cô thêm một lần nữa trước khi buông ra.
"Cảm ơn anh," Thảo Vy đáp, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào tòa nhà, sẵn sàng đối mặt với khoảnh khắc mà cô đã chờ đợi, chuẩn bị suốt cả một chặng đường dài đằng đẵng.
Trong hành lang trước phòng xử án, Minh Đức đã chờ sẵn, tay cầm một ly cà phê nóng. "Uống chút cho tỉnh táo," anh nói, đưa ly cà phê cho cô, nụ cười động viên nở trên môi. "Cô sẽ làm tốt thôi, tôi tin chắc như vậy."
"Cảm ơn anh," Thảo Vy đáp, nhận lấy ly cà phê, cảm nhận sự ấm áp từ tình đồng đội đã cùng cô trải qua biết bao thử thách suốt cả hành trình vừa qua.
Ông Sáu và ông Hải cũng có mặt, cả hai tiến lại gần, ánh mắt đầy sự động viên chân thành. "Cô làm chứng tốt, chúng tôi tin tưởng cô," ông Hải nói, giọng ông ấm áp. "Chúng tôi đã làm được phần việc của mình, giờ là lúc cô hoàn thành phần cuối cùng," ông nói thêm, giọng ông chan chứa niềm tin tưởng tuyệt đối.
Đứng giữa những người đã đồng hành cùng mình suốt cả hành trình dài đầy gian nan, Thảo Vy cảm nhận một sự vững tâm mãnh liệt lan tỏa khắp cơ thể. Khi tên cô được xướng lên, cô hít một hơi thật sâu, bước vào phòng xử án với những bước chân chắc chắn, tự tin, mang theo cả niềm tin của tất cả những người đang dõi theo phía sau.
Cánh cửa phòng xử án khép lại sau lưng cô, để lại phía ngoài hành lang những người thân yêu nhất đang chờ đợi trong hồi hộp, và phía trước, một hội đồng xét xử nghiêm nghị cùng hàng ghế bị cáo nơi những kẻ đã hủy hoại mười hai năm cuộc đời cô đang ngồi đó, chờ đợi lời khai cuối cùng có thể quyết định số phận pháp lý của chính họ, một lời khai mà Thảo Vy biết, mình đã chuẩn bị cho nó từ rất lâu, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên cô quyết định trở thành pháp y, mười hai năm về trước.