Hồ Sơ Chưa Khép
9 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Hồ Sơ Chưa Khép

Một tuần trôi qua trong sự căng thẳng thường trực, khi Hoàng Anh Kiệt vẫn tiếp tục lẩn trốn, để lại rất ít dấu vết cho lực lượng truy nã. Cả đội không hề chùn bước, tiếp tục vừa xử lý khối lượng công việc khổng lồ từ danh sách khách hàng thu được, vừa duy trì áp lực truy tìm đối tượng nguy hiểm này.

"Tôi tìm thấy một manh mối mới," Minh Đức thông báo trong buổi họp sáng, giọng anh có phần thận trọng. "Có một giao dịch tài chính đáng ngờ từ một tài khoản liên quan tới Hoàng Anh Kiệt, chuyển tiền cho một dịch vụ làm giấy tờ giả tại khu vực biên giới. Có vẻ như, hắn đang chuẩn bị vượt biên."

"Chúng ta cần chặn đứng kế hoạch này ngay," Bảo Nam nói, giọng anh khẩn trương. "Nếu để hắn trốn ra nước ngoài, khả năng bắt lại sẽ khó khăn hơn rất nhiều."

Thượng tá Trung, khi được báo cáo, ngay lập tức chỉ đạo phối hợp với lực lượng biên phòng, tăng cường kiểm soát tại các cửa khẩu, đặc biệt là khu vực được xác định có dịch vụ làm giấy tờ giả liên quan. "Chúng ta cần hành động nhanh nhưng chính xác," ông nhấn mạnh. "Không được để lộ thông tin ra ngoài, tránh làm hắn cảnh giác."

Trong lúc chờ đợi diễn biến mới, Thảo Vy tranh thủ liên hệ với ông Sáu và ông Hải, cả hai vẫn đang được bảo vệ an toàn tại địa điểm bí mật. "Hai ông vẫn ổn chứ ạ?" cô hỏi qua điện thoại được giám sát an toàn.

"Chúng tôi ổn, cô Vy à," ông Hải đáp, giọng ông vẫn giữ được sự lạc quan. "Chỉ mong mọi chuyện sớm kết thúc để chúng tôi có thể trở về cuộc sống bình thường."

"Tôi cũng mong vậy," Thảo Vy đáp, giọng cô chân thành. "Cảm ơn hai ông đã kiên nhẫn, dũng cảm trong suốt thời gian qua."

Hai ngày sau, tin tức quan trọng cuối cùng cũng tới. "Chúng tôi vừa bắt giữ đối tượng làm giấy tờ giả tại khu vực biên giới," một điều tra viên báo cáo qua điện thoại, giọng đầy phấn khích. "Qua thẩm vấn ban đầu, hắn khai đã nhận đặt hàng làm hộ chiếu giả cho Hoàng Anh Kiệt, hẹn giao hàng tại một địa điểm cụ thể vào tối mai."

Cả phòng họp bùng lên sự phấn khích xen lẫn căng thẳng. "Đây chính là cơ hội chúng ta chờ đợi," Bảo Nam nói, mắt anh sáng lên đầy quyết tâm. "Chúng ta cần lên kế hoạch phục kích ngay tại điểm giao hàng, bắt giữ hắn trước khi kịp nhận giấy tờ giả và trốn thoát."

Thảo Vy cảm nhận một sự hồi hộp mãnh liệt xen lẫn lo lắng. "Đây có thể là cơ hội cuối cùng để bắt được hắn," cô nói, giọng cô vừa hy vọng vừa thận trọng. "Nhưng chúng ta cũng cần chuẩn bị cho khả năng hắn sẽ chống trả quyết liệt khi bị dồn vào đường cùng."

"Chúng tôi đã tính tới điều đó," Bảo Nam đáp, giọng anh nghiêm nghị. "Lực lượng đặc nhiệm sẽ được huy động đầy đủ, với phương án đảm bảo an toàn tối đa cho tất cả mọi người tham gia chiến dịch."

Cả đội bắt tay ngay vào việc chuẩn bị chi tiết cho kế hoạch phục kích, mỗi người đều ý thức rõ, đây có thể là trận chiến cuối cùng, quyết định để khép lại hoàn toàn hành trình dài đầy gian nan mà họ đã cùng nhau trải qua.

Địa điểm giao hàng được xác định là một quán cà phê nhỏ ven quốc lộ, gần khu vực biên giới. Đội đặc nhiệm bố trí nhiều lớp bảo vệ kín đáo xung quanh, cải trang thành khách qua đường, nhân viên phục vụ, đảm bảo không gây bất kỳ sự chú ý nào có thể khiến Hoàng Anh Kiệt cảnh giác trước khi kịp xuất hiện.

"Chúng ta sẽ chỉ hành động khi hắn đã nhận giấy tờ giả và rời khỏi khu vực đông người, để giảm thiểu rủi ro cho dân thường," Bảo Nam giải thích chi tiết kế hoạch trong buổi họp cuối cùng trước khi lên đường. "Mọi động thái đều phải phối hợp nhịp nhàng, chính xác tuyệt đối."

Thảo Vy, dù không trực tiếp tham gia vào đội phục kích, được yêu cầu túc trực tại trung tâm chỉ huy để sẵn sàng hỗ trợ nếu cần thiết. Trước khi đoàn xe lên đường, Bảo Nam tìm tới cô, ánh mắt anh vừa quyết tâm vừa lưu luyến.

"Tôi sẽ trở về an toàn," anh nói, nắm chặt tay cô. "Cô cứ yên tâm chờ tin tức tại đây."

"Anh phải hứa với tôi," Thảo Vy nói, giọng cô nghẹn ngào vì lo lắng, "dù chuyện gì xảy ra, anh cũng phải cẩn thận, không được liều lĩnh."

"Tôi hứa," Bảo Nam đáp, khẽ ôm cô một cái thật chặt trước khi buông ra, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. "Chờ tôi trở về, chúng ta sẽ cùng nhau ăn mừng khi mọi chuyện kết thúc."

Nhìn đoàn xe rời đi trong màn đêm, Thảo Vy đứng lặng một lúc lâu, tim cô đập thình thịch vì lo lắng xen lẫn hy vọng. Cô quay trở lại trung tâm chỉ huy, ngồi trước màn hình theo dõi, chờ đợi từng diễn biến trong sự căng thẳng tột độ.

Gần một giờ đồng hồ trôi qua trong im lặng nặng nề, chỉ có tiếng rì rầm trao đổi ngắn gọn qua hệ thống liên lạc nội bộ báo cáo về việc các mũi trinh sát đã vào vị trí an toàn. Minh Đức ngồi cạnh Thảo Vy, cả hai cùng dán mắt vào màn hình hiển thị vị trí của từng thành viên trong đội.

"Đối tượng vừa xuất hiện," giọng trinh sát vang lên qua bộ đàm, khiến cả trung tâm chỉ huy nín thở. "Xác nhận đúng là Hoàng Anh Kiệt, đang tiến vào quán cà phê."

Thảo Vy siết chặt tay, tim cô đập dồn dập theo dõi từng diễn biến được báo cáo liên tục. "Đối tượng đang gặp gỡ người làm giấy tờ giả," giọng trinh sát tiếp tục, "có vẻ như giao dịch đang diễn ra bình thường, chưa có dấu hiệu bất thường nào."

Vài phút căng thẳng trôi qua trước khi giọng chỉ huy vang lên, dứt khoát. "Đối tượng đã nhận được giấy tờ, đang chuẩn bị rời đi. Toàn bộ các mũi chuẩn bị hành động theo tín hiệu."

Thảo Vy nín thở, tay cô nắm chặt cạnh bàn, chờ đợi khoảnh khắc quyết định sắp diễn ra, mang theo cả hy vọng lẫn nỗi sợ hãi tột cùng cho sự an toàn của Bảo Nam và toàn đội đang trực tiếp đối mặt với kẻ tội phạm nguy hiểm nhất mà họ từng truy đuổi.

"Hành động!" giọng chỉ huy hô lớn qua bộ đàm. Ngay lập tức, tiếng hỗn loạn vang lên từ hiện trường — tiếng hô "Cảnh sát! Đứng yên!" xen lẫn tiếng bước chân dồn dập, tiếng vật lộn.

"Đối tượng đang chống trả, cố gắng tẩu thoát bằng xe máy!" một giọng nói vang lên đầy khẩn cấp.

Tim Thảo Vy như ngừng đập. Qua hệ thống liên lạc, cô nghe thấy tiếng động cơ xe gầm rú, tiếng hô hoán truy đuổi, rồi bất chợt, một tiếng va chạm mạnh vang lên, sau đó là sự im lặng đáng sợ kéo dài vài giây trước khi giọng nói tiếp tục.

"Đối tượng đã bị khống chế! Xe máy va chạm với rào chắn, đối tượng bị thương nhẹ nhưng đã được kiểm soát hoàn toàn!"

Thảo Vy thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, một nỗi lo lắng khác trỗi dậy. "Bảo Nam đâu? Anh ấy có an toàn không?" cô hỏi vội qua hệ thống liên lạc, giọng cô không giấu được sự hoảng loạn.

Vài giây im lặng đáng sợ trôi qua trước khi chính giọng Bảo Nam vang lên, hơi thở anh vẫn còn gấp gáp sau cuộc truy đuổi. "Tôi ổn, Thảo Vy. Chúng tôi đã bắt được hắn rồi."

Nước mắt Thảo Vy trào ra vì nhẹ nhõm, cô ôm lấy Minh Đức đang ngồi cạnh trong một khoảnh khắc vui mừng không kìm nén được. "Cuối cùng cũng xong rồi," cô thì thầm, giọng cô run lên vì xúc động tột cùng.

Vài giờ sau, khi đoàn xe áp giải Hoàng Anh Kiệt trở về trụ sở, Thảo Vy đứng đợi sẵn ngoài sân, không kìm được mà chạy tới ôm chầm lấy Bảo Nam ngay khi anh bước xuống xe, bất chấp sự có mặt của nhiều đồng nghiệp xung quanh.

"Anh làm tôi lo lắng chết đi được," cô nói, giọng cô nghẹn ngào, nắm chặt lấy áo anh như để chắc chắn anh thực sự đang đứng đó, an toàn, nguyên vẹn.

"Tôi xin lỗi vì đã khiến cô phải lo lắng," Bảo Nam đáp, vòng tay ôm chặt lấy cô, không hề bận tâm tới ánh mắt của những người xung quanh. "Nhưng tôi đã hứa sẽ trở về, và tôi đã giữ lời hứa đó."

Hoàng Anh Kiệt, bị áp giải qua trong tình trạng bị còng tay, băng bó vết thương nhẹ ở tay, liếc nhìn cả hai với ánh mắt đầy căm hận nhưng bất lực. "Cô nghĩ, bắt được tôi là mọi chuyện sẽ kết thúc sao?" hắn hét lên, giọng hắn đầy cay đắng. "Vẫn còn nhiều kẻ khác ngoài kia, sẵn sàng tiếp tục những gì tôi đã bắt đầu!"

"Chúng tôi sẽ tìm ra tất cả bọn họ," Thảo Vy đáp thẳng, không hề nao núng trước lời đe dọa cuối cùng ấy, "từng người một, cho tới khi công lý được thực thi trọn vẹn cho tất cả các nạn nhân."

Nhìn hắn bị áp giải vào bên trong, Thảo Vy quay sang Bảo Nam, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm trước một chương quan trọng khác của hành trình dài đã chính thức khép lại.

Thượng tá Trung ra tận sân đón đoàn xe trở về, không giấu được sự hài lòng khi nghe báo cáo về thành công của chiến dịch. "Đây là một chiến thắng xứng đáng cho tất cả các anh chị," ông nói, giọng ông đầy tự hào. "Toàn bộ mạng lưới tội phạm nguy hiểm đã bị triệt phá hoàn toàn, nhờ sự kiên trì, dũng cảm của cả đội."

"Chúng tôi chỉ đang làm nhiệm vụ của mình, thưa thượng tá," Bảo Nam đáp, dù ánh mắt anh không giấu được niềm tự hào sau một chiến dịch đầy nguy hiểm nhưng thành công trọn vẹn.

Đêm đó, khi mọi thủ tục bàn giao đối tượng đã hoàn tất, cả đội cùng nhau tụ họp ăn mừng nhỏ tại một quán ăn quen thuộc gần trụ sở. Không khí tràn ngập niềm vui, tiếng cười nói rộn ràng sau bao ngày căng thẳng, nguy hiểm đã qua.

"Chúc mừng tất cả mọi người," Thảo Vy nói, nâng ly nước lên, ánh mắt cô nhìn quanh những gương mặt đồng đội đã cùng cô trải qua một hành trình đầy gian nan nhưng cũng vô cùng ý nghĩa. "Không có các anh chị, tôi không thể nào đi được tới ngày hôm nay."

"Chúng ta đã cùng nhau làm nên điều phi thường," Minh Đức nói, nâng ly đáp lại, nụ cười rạng rỡ trên môi. "Và tôi tin, đây mới chỉ là khởi đầu cho rất nhiều công lý sẽ được thực thi từ những dữ liệu chúng ta thu thập được."

Cả nhóm cùng chạm ly, tiếng cười nói vang lên rộn rã, đánh dấu sự khép lại trọn vẹn của một chặng đường đầy thử thách, trước khi bước tiếp sang giai đoạn mới của hành trình — đưa toàn bộ những kẻ tội phạm ra trước vành móng ngựa, để công lý thực sự được thực thi trọn vẹn.

Đã sao chép liên kết chương