Chương 9
Chương 9 — Hồ Sơ Chưa Khép
Buổi thẩm vấn tiếp tục, Phạm Anh Tuấn dần dần hé lộ toàn bộ diễn biến của chuỗi tội ác kéo dài suốt mười hai năm. "Vụ đầu tiên, mười hai năm trước," ông kể, giọng ông trầm xuống đầy nặng nề, "nạn nhân Vũ Đình Long phát hiện sự chênh lệch trong hồ sơ đền bù, đe dọa sẽ tố cáo lên cơ quan chức năng nếu không được chia phần. Bà Yến hoảng loạn, ra lệnh cho tôi phải giải quyết triệt để."
"Còn điều tra viên Đặng Văn Hùng?" Bảo Nam hỏi, giọng anh căng thẳng, liếc nhìn qua tấm kính một chiều nơi Thảo Vy đang đứng theo dõi.
Phạm Anh Tuấn im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu nặng nề. "Ông ấy đã tìm ra quá nhiều manh mối, chỉ còn vài ngày nữa là có thể hoàn thành báo cáo chính thức. Bà Yến ra lệnh cho tôi phải ngăn chặn ông ấy bằng mọi giá, nhưng yêu cầu phải trông giống như một tai nạn, không được để lại bất kỳ nghi vấn nào."
Đứng sau tấm kính, Thảo Vy cảm thấy toàn thân lạnh toát, hai tay cô siết chặt tới mức các khớp ngón tay trắng bệch. Mười hai năm chờ đợi, cuối cùng, sự thật cô luôn nghi ngờ nhưng chưa từng có bằng chứng cụ thể đã được xác nhận trực tiếp từ chính miệng kẻ đã gây ra cái chết của cha mình.
"Tôi đã can thiệp vào hệ thống phanh xe của ông ấy," Phạm Anh Tuấn tiếp tục, giọng ông run rẩy vì tội lỗi đè nặng suốt bao năm qua. "Tôi... tôi biết đó là một tội ác không thể tha thứ, nhưng lúc đó, tôi đã quá sợ hãi, quá mù quáng tin tưởng vào bà Yến, tin rằng mình không có lựa chọn nào khác."
Minh Đức, đứng cạnh Thảo Vy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô an ủi khi thấy cô run lên vì xúc động. "Cô ổn chứ?" anh thì thầm hỏi.
"Tôi ổn," Thảo Vy đáp, giọng cô nghẹn ngào nhưng kiên định. "Cuối cùng... cuối cùng tôi cũng biết được sự thật rồi."
Trong phòng thẩm vấn, Bảo Nam tiếp tục, giọng anh vẫn giữ được sự chuyên nghiệp dù bản thân cũng không khỏi xúc động trước lời khai này. "Còn hai nạn nhân gần đây, ông Bùi Thanh Sơn và bà Hoàng Thị Kim Chi?"
"Họ tình cờ liên lạc lại với nhau sau nhiều năm, cùng nhớ lại những nghi vấn cũ về dự án Sông Xanh," Phạm Anh Tuấn đáp. "Khi bà Yến phát hiện họ đang lên kế hoạch thu thập lại bằng chứng để tố cáo, bà ấy một lần nữa ra lệnh cho tôi phải bịt đầu mối, sử dụng cùng phương thức như trước — một loại hóa chất đặc biệt tôi học được từ thời còn làm trong ngành dược, gây suy hô hấp nhanh chóng, khó phát hiện qua khám nghiệm thông thường."
"Còn hạt chuỗi gỗ tại mỗi hiện trường?" Thảo Vy không kìm được, bước vào phòng thẩm vấn, phá vỡ quy trình thông thường để tự mình hỏi câu hỏi cô đã chờ đợi suốt mười hai năm.
Phạm Anh Tuấn ngước lên nhìn cô, nhận ra ngay đây chính là con gái của nạn nhân đầu tiên ông từng ra tay. Ánh mắt ông lộ rõ sự hối hận sâu sắc. "Đó là... đó là một thói quen kỳ lạ của tôi," ông đáp, giọng ông run rẩy. "Cha tôi từng làm nghề tiện gỗ thủ công, hạt chuỗi đó là món đồ cuối cùng ông để lại trước khi qua đời. Tôi luôn mang theo một chuỗi hạt bên mình như một cách để tự nhắc nhở bản thân về những gì mình đã đánh mất, đã phải hy sinh. Sau mỗi lần... ra tay, tôi luôn để lại một hạt, như một sự chuộc lỗi vô nghĩa, một lời xin lỗi câm lặng mà tôi không bao giờ có thể nói ra thành lời."
Cả căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Thảo Vy đứng đó, nhìn người đàn ông đã tước đi mạng sống của cha mình, cảm nhận một cơn bão cảm xúc dữ dội cuộn trào trong lòng — đau đớn, phẫn nộ, nhưng cũng có một sự thấu hiểu phức tạp trước hình ảnh một con người đã bị chính sự sợ hãi, lòng trung thành mù quáng của mình đẩy vào vực thẳm tội lỗi không lối thoát.
"Tôi sẽ khai báo đầy đủ mọi thứ," Phạm Anh Tuấn nói, giọng ông giờ đây đã bình tĩnh trở lại, mang theo một sự nhẹ nhõm kỳ lạ của kẻ cuối cùng cũng được trút bỏ gánh nặng tội lỗi đè nén suốt cả một thập kỷ. "Kể cả việc làm chứng chống lại bà Yến trước tòa. Đây là điều duy nhất tôi còn có thể làm để phần nào chuộc lại lỗi lầm của mình."
Buổi thẩm vấn chính thức kết thúc, Phạm Anh Tuấn được đưa về trại tạm giam theo đúng thủ tục pháp lý. Thảo Vy bước ra khỏi phòng quan sát, chân cô run rẩy tới mức suýt khuỵu xuống nếu không có Bảo Nam kịp thời đỡ lấy.
"Cô ổn không?" anh hỏi, giọng anh đầy lo lắng, dìu cô ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
"Tôi... tôi không biết mình nên cảm thấy thế nào nữa," Thảo Vy đáp, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài không kìm nén được. "Mười hai năm, tôi luôn tưởng tượng khoảnh khắc này sẽ mang lại cảm giác nhẹ nhõm hoàn toàn, nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy đau lòng, trống rỗng."
Bảo Nam ngồi xuống cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng, để cô có thể khóc trọn vẹn sau bao năm kìm nén. "Đó là phản ứng hoàn toàn bình thường," anh nói, giọng anh dịu dàng. "Cô vừa nghe được sự thật về cái chết của cha mình một cách trực tiếp, chi tiết nhất. Không có cảm xúc nào là sai cả — đau lòng, phẫn nộ, thậm chí cả sự thương xót phức tạp dành cho chính kẻ đã hại cha cô, tất cả đều là những phản ứng con người rất tự nhiên."
Thảo Vy tựa đầu vào vai anh, để bản thân yếu đuối trong giây lát hiếm hoi này, sau bao năm luôn phải tỏ ra mạnh mẽ trước mặt mẹ, trước đồng nghiệp, trước cả chính bản thân mình. "Cảm ơn anh," cô thì thầm, "vì đã ở đây, đúng vào khoảnh khắc tôi cần một điểm tựa nhất."
"Tôi sẽ luôn ở đây," Bảo Nam đáp, giọng anh chắc nịch, tay anh vuốt nhẹ lưng cô an ủi. "Chặng đường phía trước vẫn còn, chúng ta cần đưa bà Yến ra trước công lý nữa, nhưng ít nhất, bước quan trọng nhất đã hoàn thành. Bố cô có thể yên lòng rồi."
Ngồi đó trong vòng tay Bảo Nam, giữa hành lang vắng lặng của trụ sở điều tra, Thảo Vy cảm nhận, dù nỗi đau về sự thật vừa được phơi bày vẫn còn nguyên vẹn, cô đã không còn phải một mình gánh chịu nó nữa.
Tối hôm đó, Thảo Vy về nhà, ngồi xuống bên mẹ trong phòng khách, kể lại toàn bộ những gì vừa xảy ra trong buổi thẩm vấn. Bà Hoa lắng nghe, nước mắt lăn dài không ngừng, đôi tay bà run rẩy nắm chặt lấy tay con gái.
"Vậy là cuối cùng cũng biết được sự thật rồi," bà nói, giọng bà nghẹn ngào giữa nước mắt. "Mười hai năm, mẹ cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ có được câu trả lời này."
"Con xin lỗi vì đã khiến mẹ phải nghe lại những chi tiết đau lòng này," Thảo Vy nói, ôm chặt lấy mẹ.
"Không, con không cần phải xin lỗi," bà Hoa đáp, lau nước mắt, ánh mắt bà dần chuyển từ đau buồn sang một sự nhẹ nhõm phức tạp. "Mẹ mừng vì cuối cùng bố con cũng được minh oan, được biết ông ấy đã hy sinh vì công lý, chứ không phải chỉ là một tai nạn vô nghĩa như những gì người ta từng kết luận suốt bao năm qua."
Hai mẹ con ngồi ôm nhau thật lâu trong căn phòng khách nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng không gian, chia sẻ cùng nhau cả nỗi đau lẫn sự nhẹ nhõm của một hành trình dài đằng đẵng cuối cùng cũng đã tìm thấy câu trả lời. "Bố con chắc chắn đang tự hào về con lắm, Thảo Vy à," bà Hoa nói, giọng bà đầy xúc động. "Con đã làm được điều mà ông không kịp hoàn thành."
Trước khi đi ngủ, Thảo Vy lấy chiếc hộp gỗ cũ ra, mở tập hồ sơ của cha lần cuối trong ngày, đặt bên cạnh nó một tờ giấy trắng, bắt đầu viết những dòng đầu tiên của một báo cáo cá nhân — không phải báo cáo nghiệp vụ, mà là một bức thư gửi tới người cha đã khuất, kể lại toàn bộ hành trình mười hai năm qua, từ nỗi đau ngày thơ ấu cho tới khoảnh khắc sự thật cuối cùng được phơi bày.
"Bố ơi," cô viết, nét chữ run run vì xúc động, "con đã tìm ra người đã hại bố. Dù công lý vẫn còn một chặng đường nữa mới hoàn toàn trọn vẹn, con muốn bố biết, con chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ, ngừng tin tưởng vào những giá trị bố đã dạy con — sự thật, dù có bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ được tìm thấy."
Gấp lá thư lại, đặt vào trong chiếc hộp gỗ cùng với tập hồ sơ cũ, Thảo Vy cảm nhận một sự bình yên lạ thường lan tỏa trong lòng, xen lẫn giữa nỗi đau chưa nguôi và niềm hy vọng về một tương lai mà công lý cuối cùng cũng sẽ được thực thi trọn vẹn.
Điện thoại rung lên nhẹ, một tin nhắn từ Bảo Nam: "Chúc cô ngủ ngon. Ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau đi tới bước cuối cùng — đưa bà Yến ra trước công lý." Cô mỉm cười, gõ vội dòng phản hồi ngắn gọn: "Cảm ơn anh vì tất cả. Ngủ ngon." Đặt điện thoại xuống, cô tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với một sự nhẹ nhõm chưa từng có trong suốt mười hai năm qua, lòng tràn đầy niềm tin vào một ngày mai công lý sẽ được thực thi trọn vẹn, khép lại một chương đầy nước mắt nhưng cũng vô cùng ý nghĩa trong hành trình dài tìm kiếm sự thật của cô.