Chương 7
Chương 7 — Hồ Sơ Chưa Khép
Cuộc gặp chính thức với bà Cao Thị Yến được sắp xếp tại trụ sở tập đoàn Yến Phát, một tòa nhà văn phòng hiện đại nằm giữa trung tâm thành phố. Thảo Vy và Bảo Nam bước vào sảnh chính sang trọng, nơi ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên những bức tường ốp đá cẩm thạch.
Bà Yến tiếp họ trong phòng làm việc riêng ở tầng cao nhất, dáng vẻ quý phái, điềm tĩnh trong bộ vest màu xám tro may đo hoàn hảo. "Chào các anh chị," bà nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. "Tôi nghe nói, các anh chị đang điều tra một vụ án liên quan tới công ty tôi."
"Đúng vậy, thưa bà," Bảo Nam đáp, giữ vẻ chuyên nghiệp lịch sự nhưng không kém phần nghiêm túc. "Chúng tôi cần hỏi bà vài câu hỏi liên quan tới dự án Sông Xanh, được triển khai mười hai năm trước."
Ánh mắt bà Yến thoáng qua một chút gì đó khó nắm bắt trước khi bà lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy. "Dự án đó đã hoàn thành từ lâu rồi. Có chuyện gì mà các anh chị cần quan tâm tới vậy?"
"Chúng tôi phát hiện một số bất thường trong hồ sơ đền bù đất đai của dự án," Thảo Vy nói, quan sát kỹ từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt bà Yến. "Và cả ba nạn nhân trong chuỗi án mạng gần đây đều có liên quan trực tiếp tới dự án này."
"Tôi không hiểu, các anh chị đang ám chỉ điều gì?" bà Yến hỏi, giọng bà vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng Thảo Vy nhận thấy một sự căng cứng nhẹ nơi bàn tay bà đang đặt trên bàn làm việc.
"Chúng tôi chưa ám chỉ điều gì cả," Bảo Nam đáp, giọng anh thận trọng nhưng đầy hàm ý. "Chúng tôi chỉ đang thu thập thông tin từ tất cả những người liên quan, và bà, với tư cách chủ đầu tư dự án, là một trong những người quan trọng nhất cần được hỏi."
Bà Yến im lặng một lúc, ánh mắt bà lướt qua cả hai người trước khi đáp, giọng bà giờ đây mang một chút gì đó lạnh lùng hơn. "Tôi sẵn sàng hợp tác đầy đủ với cuộc điều tra của các anh chị. Công ty tôi luôn hoạt động minh bạch, đúng pháp luật. Nếu có bất kỳ sai sót nào trong hồ sơ cũ, tôi tin, đó chỉ là lỗi hành chính không cố ý."
"Chúng tôi sẽ ghi nhận điều đó," Thảo Vy nói, "và có thể sẽ cần liên hệ lại với bà trong thời gian tới khi cuộc điều tra tiến triển thêm."
Khi rời khỏi tòa nhà, Bảo Nam quay sang Thảo Vy, ánh mắt anh nghiêm túc phân tích. "Cô nhận thấy điều gì không?"
"Bà ấy kiểm soát cảm xúc rất tốt," Thảo Vy đáp, "nhưng khi tôi nhắc tới ba nạn nhân, có một khoảnh khắc rất ngắn, bà ấy siết chặt tay. Đó có thể là dấu hiệu của sự lo lắng bị kìm nén."
"Tôi cũng nhận thấy điều tương tự," Bảo Nam gật đầu. "Bà ấy là một người rất bản lĩnh, không dễ dàng để lộ sơ hở. Chúng ta cần tiếp tục gây áp lực một cách khôn khéo, đồng thời tập trung điều tra sâu hơn vào Phạm Anh Tuấn."
Buổi chiều, khi trở về trụ sở, Minh Đức thông báo tin tức mới. "Tôi đã lần ra một số thông tin thú vị về Phạm Anh Tuấn. Mười lăm năm trước, trước khi làm việc cho bà Yến, ông ta từng bị buộc tội liên quan tới một vụ việc sử dụng sai mục đích hóa chất y tế tại một bệnh viện, nhưng vụ việc được dàn xếp êm thấm, không có bất kỳ hồ sơ truy tố chính thức nào được lưu lại. Có vẻ như, bà Yến đã giúp ông ta thoát khỏi rắc rối đó, đổi lại sự trung thành tuyệt đối."
"Đây chính là đòn bẩy," Bảo Nam nói, mắt anh sáng lên. "Nếu bà Yến nắm giữ bí mật này của ông Tuấn, bà ấy hoàn toàn có thể sử dụng nó để ép buộc ông ta thực hiện bất kỳ mệnh lệnh nào, kể cả những việc làm phi pháp nghiêm trọng nhất."
"Chúng ta có thể tiếp cận ông Tuấn, cho ông ta thấy chúng ta đã biết về quá khứ này không?" Thảo Vy hỏi, ánh mắt cô đầy hy vọng.
"Cần thận trọng," Bảo Nam đáp, giọng anh trầm ngâm suy tính. "Nếu ông ta thực sự là hung thủ trực tiếp, tiếp cận quá sớm có thể khiến ông ta hoảng loạn, gây nguy hiểm cho chính chúng ta hoặc cho bất kỳ ai khác có liên quan. Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể trước khi hành động."
Trong khi đó, tại tòa nhà văn phòng vừa rời đi, bà Cao Thị Yến đứng lặng bên cửa sổ phòng làm việc, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập phía dưới, gương mặt bà không còn giữ được vẻ điềm tĩnh như lúc tiếp khách. Bà rút điện thoại, gọi cho một số quen thuộc.
"Họ đã tới, và họ biết nhiều hơn tôi tưởng," bà nói, giọng bà run nhẹ, một sự run rẩy hiếm khi xuất hiện ở người phụ nữ vốn luôn kiểm soát mọi tình huống. "Mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát rồi."
Đầu dây bên kia, giọng Phạm Anh Tuấn vang lên, trầm và bình tĩnh đến lạnh người. "Bà cứ để tôi lo liệu. Tôi sẽ không để bất cứ điều gì đe dọa tới bà."
"Không," bà Yến nói, giọng bà bỗng trở nên gay gắt, "đã có quá nhiều người phải chết rồi, Tuấn à. Tôi... tôi không chắc mình còn có thể tiếp tục như thế này được nữa."
"Bà quên rồi sao?" giọng Anh Tuấn lạnh đi, "nếu sự thật bị phanh phui, không chỉ danh tiếng, mà cả tự do của bà cũng sẽ mất. Bà đã đi quá xa để có thể quay đầu lại bây giờ."
Bà Yến im lặng một lúc lâu, tay bà siết chặt điện thoại, ánh mắt bà nhìn ra xa thành phố với một nỗi dằn vặt sâu sắc mà không ai trong đội điều tra có thể nhìn thấy được vào lúc này. Mười hai năm trước, một quyết định sai lầm duy nhất — che giấu khoản chênh lệch đền bù để cứu vãn dự án khỏi nguy cơ phá sản — đã kéo bà vào một vòng xoáy tội ác mà giờ đây, bà không còn biết làm sao để thoát ra.
"Được rồi," bà cuối cùng cũng nói, giọng bà mệt mỏi, buông xuôi. "Nhưng lần này, phải thật cẩn thận. Tôi không muốn thêm bất kỳ ai vô tội nào phải chịu liên lụy nữa."
Cúp máy, bà Yến ngồi xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, một khoảnh khắc yếu đuối hiếm hoi mà không một ai trong công ty từng được chứng kiến từ người phụ nữ luôn tỏ ra mạnh mẽ, quyết đoán này.
Tối hôm đó, tại trụ sở đội điều tra, Bảo Nam và Thảo Vy tiếp tục rà soát lại toàn bộ chiến lược tiếp cận Phạm Anh Tuấn. "Tôi nghĩ, chúng ta nên xin lệnh giám sát hợp pháp đối với cả bà Yến lẫn ông Tuấn," Bảo Nam đề xuất, "theo dõi mọi cuộc gọi, di chuyển trong phạm vi cho phép của pháp luật. Nếu có bất kỳ động thái bất thường nào, chúng ta sẽ có bằng chứng trực tiếp."
"Tôi đồng ý," Thảo Vy nói, "nhưng tôi lo lắng, nếu họ đã cảnh giác sau cuộc gặp hôm nay, có thể họ sẽ tạm ngừng mọi hành động, khiến chúng ta khó thu thập thêm bằng chứng mới."
"Đó là rủi ro chúng ta phải chấp nhận," Bảo Nam đáp, giọng anh trầm tư. "Nhưng ít nhất, sự cảnh giác của họ cũng có thể ngăn chặn được các vụ án mạng tiếp theo trong thời gian tới, cho chúng ta thêm thời gian để củng cố hồ sơ."
Minh Đức, sau khi hoàn tất thủ tục xin lệnh giám sát, quay sang cả hai với một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi giữa không khí căng thẳng. "Đừng lo lắng quá, hai người. Chúng ta đã đi được một chặng đường dài rồi. Từ một hạt chuỗi gỗ nhỏ bé, giờ đây chúng ta đã có cả một mạng lưới nghi phạm, động cơ, và bằng chứng. Sự thật đang ở rất gần rồi."
Lời động viên giản dị ấy khiến cả Thảo Vy lẫn Bảo Nam đều mỉm cười nhẹ nhõm hơn, dù biết rõ, chặng đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nguy hiểm đang chờ đợi.
Trước khi ra về, Thảo Vy ghé qua phòng thí nghiệm lần cuối để kiểm tra lại mẫu hóa chất thu được từ hiện trường vụ án của bà Kim Chi. Kết quả phân tích chuyên sâu vừa hoàn tất, xác nhận đây là cùng một loại hóa chất hiếm gặp đã sử dụng trong vụ án của ông Sơn — thêm một mắt xích nữa khẳng định chắc chắn, cả ba vụ án đều do cùng một hung thủ, hoặc cùng một nhóm người thực hiện.
Cô ghi chú cẩn thận kết quả vào báo cáo, chuẩn bị gửi cho Bảo Nam ngay sáng hôm sau. Nhìn đồng hồ đã điểm gần mười một giờ đêm, cô thở dài, cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang dần tích tụ sau nhiều ngày làm việc liên tục không nghỉ. Nhưng mỗi khi nghĩ tới gương mặt cha mình trong tấm ảnh cũ, tới lời hứa cô đã tự nhủ với lòng mình ngay từ đêm đầu tiên phát hiện ra hạt chuỗi gỗ định mệnh ấy, cô lại tìm thấy thêm sức mạnh để tiếp tục bước tới, không cho phép bản thân gục ngã trước bất kỳ khó khăn nào.
Rời phòng thí nghiệm, cô đi ngang qua hành lang vắng lặng của trụ sở, ánh đèn huỳnh quang hắt xuống những bức tường trắng tạo nên một không gian tĩnh mịch khác hẳn không khí náo nhiệt ban ngày. Cô dừng lại một chút bên khung cửa sổ cuối hành lang, nhìn ra thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn, thầm nhủ với chính mình rằng, dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, cô đã không còn đơn độc như trước, và điều đó, tự nó, đã là một nguồn sức mạnh to lớn không gì sánh được.