Chương 26
Chương 26 — Hồ Sơ Chưa Khép
Một tháng sau phiên tòa lịch sử, cuộc sống của Thảo Vy dần trở lại nhịp điệu bình thường, dù mang theo một sự nhẹ nhõm mới mẻ mà cô chưa từng có được trọn vẹn như vậy trong suốt mười hai năm qua. Công việc pháp y tại trung tâm giám định vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, mỗi khi bước vào phòng thí nghiệm, cô không còn mang theo gánh nặng của quá khứ chưa được giải quyết nữa.
"Cô Vy, có một tin tốt," giám đốc trung tâm giám định pháp y gọi cô vào phòng làm việc riêng vào một buổi sáng, giọng ông đầy sự trân trọng. "Dựa trên những đóng góp xuất sắc của cô trong vụ án vừa qua, đặc biệt là việc phát hiện và giám định lại bằng chứng cũ một cách chuyên nghiệp, tận tâm, chúng tôi quyết định đề bạt cô lên vị trí phó giám đốc trung tâm, phụ trách mảng đào tạo và nghiên cứu chuyên sâu."
Thảo Vy sững người trước tin vui bất ngờ này. "Tôi... tôi thực sự rất vinh dự, thưa giám đốc," cô đáp, giọng cô không giấu được sự xúc động.
"Cô xứng đáng với vị trí này," giám đốc nói, mỉm cười. "Không chỉ vì chuyên môn xuất sắc, mà còn vì sự kiên trì, chính trực mà cô đã thể hiện suốt cả hành trình vừa qua, một tấm gương đáng để các đồng nghiệp trẻ noi theo."
Cùng lúc đó, Bảo Nam cũng nhận được sự công nhận xứng đáng cho những đóng góp của mình trong chuyên án lớn này. Anh được đề bạt lên vị trí phó trưởng phòng cảnh sát hình sự, phụ trách trực tiếp một số vụ án trọng điểm khác đang cần được giải quyết.
"Chúc mừng anh," Thảo Vy nói khi cả hai gặp nhau vào buổi tối để cùng ăn mừng tin vui của cả hai người. "Đây là sự công nhận xứng đáng cho tất cả những nỗ lực anh đã bỏ ra."
"Cảm ơn cô," Bảo Nam đáp, nâng ly nước cam lên, "và tôi nghĩ, chúng ta nên cùng nhau ăn mừng cho cả hai tin vui này."
Trong lúc dùng bữa, Thảo Vy chia sẻ thêm về những dự định mới của mình. "Tôi đang nghĩ tới việc xây dựng một chương trình đào tạo chuyên sâu về giám định pháp y cho các sinh viên, cán bộ trẻ, dựa trên những kinh nghiệm thực tế tôi đã tích lũy được. Tôi muốn truyền lại những gì mình đã học được, để không ai phải một mình đối mặt với những vụ án phức tạp như tôi từng trải qua."
"Đó là một ý tưởng tuyệt vời," Bảo Nam nói, ánh mắt anh tràn đầy sự ủng hộ. "Cô luôn tìm cách biến những trải nghiệm khó khăn của mình thành điều gì đó có ý nghĩa cho người khác. Đó là một trong những điều tôi ngưỡng mộ nhất ở cô."
Thảo Vy mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trước lời khen chân thành ấy. "Cảm ơn anh," cô đáp, "có anh ủng hộ, tôi cảm thấy tự tin hơn nhiều để theo đuổi những dự định mới này."
Cuối tuần đó, Thảo Vy cùng Bảo Nam ghé thăm ông Sáu và ông Hải, những người đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô kể từ khi hành trình điều tra bắt đầu. Cả hai ông đều đã trở về cuộc sống bình thường, không còn phải sống trong sự bảo vệ nghiêm ngặt như trước.
"Cô Vy, anh Nam, ghé chơi mà không báo trước gì cả," ông Hải cười, mời cả hai vào nhà, không khí thân mật, ấm cúng như những người trong gia đình lâu năm.
"Chúng cháu chỉ muốn ghé thăm, xem hai ông sống thế nào sau tất cả những gì đã trải qua," Thảo Vy nói, ngồi xuống ghế, nhận ly trà nóng ông Hải mời.
"Cuộc sống của tôi giờ đây bình yên hơn nhiều," ông Hải chia sẻ, giọng ông nhẹ nhõm. "Tôi không còn phải sống trong sợ hãi, lo lắng nữa. Cảm giác được sống thật với chính mình, không phải giấu diếm điều gì, thực sự rất đáng quý."
Ông Sáu, ngồi cạnh, cũng góp lời, nụ cười hiền hậu quen thuộc nở trên môi. "Tôi vẫn tiếp tục công việc phục vụ tại nhà hàng, dù giờ đây, mỗi khi có khách hỏi thăm về vụ án, tôi lại có dịp kể lại câu chuyện như một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của việc dám nói lên sự thật."
Buổi thăm hỏi diễn ra ấm áp, đầy những câu chuyện, tiếng cười ôn lại kỷ niệm suốt hành trình đã qua. Trước khi ra về, Thảo Vy không quên bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc một lần nữa tới cả hai người đã góp phần quan trọng vào việc mang lại công lý cho cha cô.
"Cảm ơn hai ông, vì tất cả sự dũng cảm, kiên định mà hai ông đã thể hiện," cô nói, giọng cô chân thành. "Cháu sẽ luôn ghi nhớ những gì hai ông đã hy sinh."
Trên đường về, Bảo Nam liếc nhìn Thảo Vy, nhận thấy nét mặt cô rạng rỡ hơn hẳn so với những tháng ngày căng thẳng vừa qua. "Cô có vẻ hạnh phúc hơn nhiều rồi," anh nhận xét, mỉm cười.
"Tôi cảm thấy như mình đang được sống một cuộc đời hoàn toàn mới," Thảo Vy đáp, giọng cô nhẹ nhàng. "Không còn gánh nặng của quá khứ đè nén, tôi có thể tập trung hoàn toàn vào hiện tại, vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước."
"Tôi rất vui khi thấy cô như vậy," Bảo Nam nói, ánh mắt anh tràn đầy sự trìu mến. "Cô xứng đáng có được hạnh phúc trọn vẹn sau tất cả những gì đã trải qua."
Buổi tối hôm đó, khi Thảo Vy kể lại cho mẹ nghe về buổi thăm hỏi ông Sáu, ông Hải, cùng tin vui về sự thăng chức của cả cô và Bảo Nam, bà Hoa không giấu được niềm hạnh phúc. "Mẹ chưa từng nghĩ, sau tất cả những đau khổ đã qua, gia đình mình lại có thể đón nhận nhiều tin vui liên tiếp như vậy," bà nói, giọng bà xúc động.
"Con nghĩ, đây chính là điều bố mong muốn nhất — nhìn thấy gia đình mình hạnh phúc, bình yên trở lại," Thảo Vy đáp, ôm chặt lấy mẹ trong một khoảnh khắc ấm áp, đầy ý nghĩa giữa hai mẹ con đã cùng nhau vượt qua biết bao thăng trầm suốt mười hai năm dài đằng đẵng.
Vài ngày sau, Thảo Vy bắt tay vào việc xây dựng đề cương cho chương trình đào tạo pháp y mà cô đã ấp ủ. Cô dành nhiều buổi tối miệt mài nghiên cứu, tham khảo tài liệu quốc tế, kết hợp với những kinh nghiệm thực tế quý báu mình đã tích lũy được qua vụ án vừa qua.
"Tôi muốn chương trình này không chỉ dạy về kỹ thuật giám định, mà còn về đạo đức nghề nghiệp, về tầm quan trọng của sự kiên trì, chính trực trong công việc," cô chia sẻ với Bảo Nam trong một buổi tối cả hai cùng nhau xem lại đề cương. "Tôi muốn các sinh viên hiểu rằng, đằng sau mỗi vụ án, luôn có những con người thật, những gia đình thật đang chờ đợi công lý."
"Đó chính xác là điều khiến cô trở thành một pháp y xuất sắc," Bảo Nam nói, xem qua từng trang đề cương với sự chăm chú. "Không chỉ giỏi về chuyên môn, mà còn có một trái tim nhân hậu, luôn đặt con người lên hàng đầu."
Thảo Vy mỉm cười, cảm nhận một sự tự hào nhẹ nhàng khi nghĩ tới việc mình sắp có cơ hội truyền lại những giá trị quý báu ấy cho thế hệ tiếp theo, tiếp nối tinh thần mà cha cô đã truyền dạy cho cô ngay từ những ngày thơ ấu.
Vài tuần sau, chương trình đào tạo chính thức được phê duyệt bởi ban lãnh đạo trung tâm giám định, với buổi học đầu tiên dự kiến diễn ra vào đầu tháng tới. Thảo Vy dành nhiều đêm liền chuẩn bị tài liệu giảng dạy, kết hợp giữa lý thuyết chuyên môn và những câu chuyện thực tế từ chính vụ án của mình, dù cô vẫn cẩn trọng lược bỏ những chi tiết quá riêng tư, nhạy cảm.
"Tôi muốn các em học được cách cân bằng giữa sự khách quan khoa học và lòng trắc ẩn dành cho các nạn nhân," cô chia sẻ với Minh Đức trong một buổi trò chuyện tình cờ tại căng-tin cơ quan. "Đó là bài học quan trọng nhất tôi đã học được suốt hành trình vừa qua."
"Tôi tin, cô sẽ là một người thầy tuyệt vời," Minh Đức nói, nụ cười hài hước quen thuộc nở trên môi. "Và biết đâu, sau này tôi cũng sẽ nhờ cô đào tạo thêm cho đội kỹ thuật của chúng tôi về cách phối hợp hiệu quả với bộ phận pháp y."
"Tôi rất sẵn lòng," Thảo Vy đáp, bật cười trước lời đề nghị đầy thân thiện ấy, cảm nhận rõ sự gắn kết bền chặt giữa những đồng đội đã cùng nhau trải qua một hành trình đầy thử thách nhưng cũng vô cùng đáng nhớ.
Buổi tối cuối tuần, Bảo Nam mời Thảo Vy tới thăm nhà bố mẹ mình lần đầu tiên, một cột mốc quan trọng trong mối quan hệ đang ngày càng sâu sắc giữa hai người. Gia đình anh sống trong một căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng ở ngoại thành, bố mẹ anh đón tiếp cô với sự nồng hậu, chân thành.
"Cháu chính là cô Vy mà thằng Nam vẫn hay nhắc tới đấy à," mẹ Bảo Nam nói, nắm chặt tay Thảo Vy với ánh mắt trìu mến. "Bác nghe kể nhiều về sự dũng cảm, kiên trì của cháu trong vụ án vừa qua, thực sự rất khâm phục."
"Cháu cảm ơn bác," Thảo Vy đáp, cảm nhận sự ấm áp chân thành từ gia đình mới quen này. "Anh Nam đã kể cho cháu nghe nhiều về bố mẹ, cháu rất vui được gặp hai bác hôm nay."
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí thân mật, ấm cúng, xen lẫn những câu chuyện vui, những lời hỏi thăm chân thành. Nhìn cách Bảo Nam quan tâm, chăm sóc cha mẹ mình, Thảo Vy càng thêm trân trọng, yêu thương người đàn ông đã đồng hành cùng cô suốt cả một hành trình đầy ý nghĩa vừa qua.