Chương 11
Chương 11 — Hồ Sơ Chưa Khép
Ba ngày sau vụ bắt giữ, bà Cao Thị Yến vẫn kiên quyết không chịu tiết lộ tên cán bộ cấp cao mà bà từng nhắc tới, viện cớ "cần thêm thời gian suy nghĩ" mỗi khi được hỏi tới. Điều này khiến cả đội điều tra không khỏi sốt ruột, lo ngại về khoảng thời gian trì hoãn có thể tạo cơ hội cho kẻ đó kịp thời xóa dấu vết.
"Bà ấy đang sợ hãi điều gì đó," Thảo Vy nhận định trong buổi họp nhóm, "hoặc có thể, bà ấy vẫn còn hy vọng sử dụng thông tin này như một con bài mặc cả để giảm nhẹ tội cho chính mình."
"Chúng ta cần tìm ra danh tính người đó bằng con đường khác," Bảo Nam nói, giọng anh quyết đoán. "Minh Đức, cậu tiến triển tới đâu rồi với việc rà soát hồ sơ cán bộ phê duyệt dự án?"
"Tôi đã thu hẹp được danh sách xuống còn ba người," Minh Đức đáp, chiếu lên màn hình ba hồ sơ cá nhân. "Trong đó, đáng chú ý nhất là ông Lương Đức Thịnh, thời điểm đó là trưởng phòng quy hoạch sở tài nguyên, hiện đã thăng chức lên vị trí phó giám đốc sở, một vị trí có quyền lực đáng kể trong việc phê duyệt các dự án bất động sản lớn của thành phố."
"Ông ta có mối liên hệ trực tiếp nào với dự án Sông Xanh không?" Bảo Nam hỏi, ánh mắt anh chăm chú theo dõi thông tin trên màn hình.
"Chữ ký của ông ta xuất hiện trên văn bản phê duyệt cuối cùng của dự án," Minh Đức xác nhận, "đúng vào giai đoạn hồ sơ đền bù bị làm giả. Nhưng đây chỉ là một dấu hiệu, chưa đủ để kết luận ông ta có nhận hối lộ hay không — việc ký duyệt văn bản là trách nhiệm công việc bình thường của vị trí đó."
Thảo Vy trầm ngâm suy nghĩ. "Chúng ta cần tìm bằng chứng về dòng tiền, một khoản chuyển khoản bất thường, hoặc tài sản không tương xứng với thu nhập chính thức của ông ta trong giai đoạn đó."
"Tôi sẽ xin lệnh rà soát tài khoản ngân hàng, nhưng việc này cần thời gian và thủ tục pháp lý chặt chẽ hơn nhiều so với những gì chúng ta đã làm trước đây, vì đối tượng lần này là một quan chức đang tại vị," Bảo Nam nói, giọng anh nghiêm túc. "Chúng ta cần tuyệt đối thận trọng, không để lộ bất kỳ dấu hiệu điều tra nào trước khi có đủ căn cứ vững chắc."
Trong lúc chờ đợi các thủ tục pháp lý được xử lý, Thảo Vy tranh thủ tới thăm ông Đỗ Quang Hải, người vẫn đang được bảo vệ tại một địa điểm an toàn theo diện nhân chứng quan trọng. Ông tiếp đón cô với nụ cười nhẹ nhõm hơn hẳn lần gặp đầu tiên.
"Cô Vy, cảm ơn cô đã ghé thăm," ông nói, mời cô vào ngồi. "Tôi nghe tin bà Yến đã bị bắt, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn, dù vẫn còn chút bất an."
"Ông có nhớ, ngoài bà Yến, còn ai khác trong bộ máy chính quyền địa phương thời đó có liên quan mật thiết tới việc phê duyệt dự án không?" Thảo Vy hỏi, cẩn thận đưa ra câu hỏi mà không nhắc trực tiếp tên ông Thịnh, để tránh ảnh hưởng tới trí nhớ khách quan của nhân chứng.
Ông Hải suy nghĩ một lúc lâu. "Có một cái tên tôi nhớ khá rõ — ông Thịnh, trưởng phòng quy hoạch. Tôi nhớ, có một lần, tôi tình cờ thấy ông ta gặp riêng bà Yến tại một nhà hàng sang trọng, không phải trong khung cảnh công việc thông thường. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, nhưng giờ nhớ lại, có lẽ đó không phải một cuộc gặp gỡ vô tình."
Tim Thảo Vy đập nhanh hơn. "Ông có nhớ chính xác thời gian, địa điểm của cuộc gặp đó không?"
"Để tôi cố nhớ lại," ông Hải nói, nhíu mày tập trung. "Tôi nghĩ là khoảng một tháng trước khi dự án chính thức được phê duyệt, tại nhà hàng Hoàng Long trên đường Nguyễn Huệ."
Thảo Vy ghi chép cẩn thận từng chi tiết, cảm nhận một tia hy vọng mới đang dần lóe lên. "Cảm ơn ông rất nhiều. Thông tin này có thể sẽ rất hữu ích cho cuộc điều tra."
"Cô Vy," ông Hải nói thêm trước khi cô rời đi, giọng ông trầm xuống đầy suy tư, "tôi muốn hỏi, cô có bao giờ cảm thấy oán hận vì phải dành cả một phần lớn cuộc đời mình để theo đuổi công lý cho một người đã khuất không?"
Thảo Vy suy nghĩ một lúc trước khi đáp, giọng cô chân thành. "Có những lúc, tôi cảm thấy mệt mỏi, tự hỏi liệu mình có đang đánh mất tuổi trẻ của chính mình vì quá khứ hay không. Nhưng tôi nghĩ, đây không hẳn là oán hận, mà là một lời hứa tôi tự nguyện thực hiện, không phải vì nghĩa vụ, mà vì tình yêu thương dành cho bố tôi, và cả trách nhiệm với những nạn nhân khác đang chờ đợi công lý."
"Cô là một người con đáng tự hào," ông Hải nói, ánh mắt ông đầy sự trân trọng. "Điều tra viên Hùng chắc chắn đã nuôi dạy cô rất tốt, dù thời gian ông ở bên cô không được dài lâu như mong muốn."
Rời khỏi nơi ở của ông Hải, Thảo Vy gọi ngay cho Bảo Nam, báo cáo thông tin mới về cuộc gặp gỡ bí mật giữa bà Yến và ông Thịnh. "Đây có thể là bằng chứng quan trọng," cô nói, giọng cô đầy phấn khích. "Nếu chúng ta có thể xác minh được cuộc gặp này qua camera an ninh của nhà hàng, hoặc tìm được nhân chứng khác từng chứng kiến, chúng ta sẽ có thêm căn cứ vững chắc để tiếp tục điều tra ông Thịnh."
"Làm tốt lắm," Bảo Nam đáp, giọng anh không giấu được sự tự hào. "Tôi sẽ cử người tới nhà hàng Hoàng Long ngay để kiểm tra xem họ có còn lưu trữ dữ liệu camera từ thời điểm đó không, dù khả năng khá thấp sau mười hai năm."
"Ngay cả khi không còn dữ liệu camera, có thể vẫn còn nhân viên cũ của nhà hàng nhớ được điều gì đó," Thảo Vy gợi ý. "Tôi có thể tới đó hỏi thăm nếu anh cần."
"Được, tôi sẽ đi cùng cô," Bảo Nam nói. "Hai người tìm hiểu vẫn tốt hơn một người, và tôi cũng muốn đảm bảo an toàn cho cô trong quá trình điều tra, đặc biệt là khi chúng ta đang động chạm tới một quan chức đang tại vị."
Sự quan tâm ấy khiến Thảo Vy cảm thấy ấm lòng. "Cảm ơn anh," cô nói, giọng cô dịu dàng. "Tôi thực sự trân trọng việc anh luôn đặt sự an toàn của tôi lên hàng đầu."
Chiều hôm đó, cả hai cùng tới nhà hàng Hoàng Long, một địa điểm sang trọng vẫn còn hoạt động sau nhiều năm dù đã qua vài lần đổi chủ. Người quản lý hiện tại, một phụ nữ trung niên, cho biết dữ liệu camera cũ đã không còn được lưu trữ từ lâu, nhưng bà giới thiệu họ tới gặp một nhân viên phục vụ kỳ cựu đã làm việc tại đây hơn hai mươi năm.
Ông Sáu, người phục vụ lớn tuổi, lắng nghe mô tả của họ về ông Thịnh và bà Yến, gương mặt ông dần hiện lên nét nhớ lại. "À, tôi nhớ rồi," ông nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Có một vị khách nữ sang trọng, hay đặt phòng riêng để gặp gỡ đối tác. Tôi nhớ có một lần, bà ấy gặp một người đàn ông mặc vest, có vẻ là quan chức nhà nước, cuộc trò chuyện của họ khá căng thẳng, tôi vô tình nghe được vài câu khi mang đồ ăn vào, đại loại như 'phần của ông sẽ được chuyển sớm, chỉ cần ông ký duyệt đúng hạn'."
"Ông có thể nhận diện được người đàn ông đó qua ảnh không?" Bảo Nam hỏi, đưa ra một tấm ảnh của ông Thịnh mà Minh Đức đã chuẩn bị sẵn từ hồ sơ công khai.
Ông Sáu nhìn kỹ tấm ảnh, gật đầu chắc chắn. "Đúng là ông này, dù giờ trông có vẻ già hơn, chững chạc hơn so với lúc đó."
Thảo Vy và Bảo Nam trao nhau ánh mắt đầy phấn khích. Đây chính là nhân chứng thứ hai xác nhận trực tiếp mối quan hệ giữa bà Yến và ông Thịnh, một mắt xích quan trọng khác trong chuỗi bằng chứng đang dần hoàn thiện.
"Ông có sẵn lòng làm chứng chính thức khi cần thiết không?" Bảo Nam hỏi, giọng anh thận trọng.
"Tôi già rồi, không còn gì để sợ nữa," ông Sáu đáp, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Nếu lời khai của tôi có thể giúp đưa công lý tới cho những người đã khuất, tôi sẵn lòng."
Rời khỏi nhà hàng, hai người đi bộ dọc con phố buổi chiều tà, ánh nắng nhạt dần nhuộm vàng khắp không gian. "Chúng ta đang tiến rất gần rồi," Bảo Nam nói, giọng anh phấn khích nhưng vẫn giữ được sự thận trọng nghề nghiệp.
"Tôi vẫn không thể tin được, mọi thứ đang dần được ghép nối lại sau từng ấy năm," Thảo Vy nói, ánh mắt cô nhìn xa xăm ra dòng người qua lại. "Đôi khi tôi tự hỏi, nếu bố tôi còn sống, ông sẽ cảm thấy thế nào khi biết, cuối cùng, sự thật cũng được sáng tỏ."
"Tôi tin, ông ấy sẽ tự hào về cô hơn bất cứ điều gì khác," Bảo Nam nói, dừng bước, quay sang nhìn thẳng vào cô. "Thảo Vy, tôi muốn nói với cô một điều, dù có thể không đúng thời điểm giữa lúc công việc còn đang căng thẳng thế này."
Thảo Vy ngước nhìn anh, tim cô đập nhanh hơn trước ánh mắt nghiêm túc khác thường của anh. "Anh muốn nói gì?"
"Tôi... tôi đã có tình cảm với cô, từ rất lâu rồi, có lẽ ngay từ đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau tại hiện trường vụ án," Bảo Nam nói, giọng anh có chút ngập ngừng hiếm thấy ở người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh, quyết đoán này. "Tôi không muốn chờ đợi thêm nữa để nói ra điều này, vì tôi không biết ngày mai sẽ mang tới điều gì trong hành trình đầy nguy hiểm này."
Thảo Vy đứng lặng người, cảm nhận trái tim mình đập rộn ràng trước lời tỏ tình chân thành, giản dị ấy. "Tôi cũng vậy," cô đáp, giọng cô run nhẹ vì xúc động. "Tôi cũng đã có tình cảm với anh từ rất lâu, chỉ là không dám nói ra vì sợ ảnh hưởng tới công việc chung của chúng ta."
Bảo Nam mỉm cười, nắm lấy tay cô giữa con phố đông người, không còn quan tâm tới bất kỳ ánh mắt nào xung quanh. "Vậy thì, từ giờ, chúng ta không cần phải giấu diếm nữa," anh nói, ánh mắt anh tràn đầy hạnh phúc.