Chương 16
Chương 16 — Hồ Sơ Chưa Khép
Sau nhiều ngày phối hợp với đội an ninh mạng chuyên trách, Minh Đức cuối cùng cũng đạt được bước đột phá quan trọng. "Tôi đã lần ra được người đứng đầu thực sự của tổ chức này," anh thông báo trong buổi họp khẩn cấp, giọng anh vừa phấn khích vừa nghiêm trọng. "Một người tên Hoàng Anh Kiệt, từng có tiền án về tội cưỡng đoạt tài sản, hiện đang điều hành một mạng lưới cung cấp dịch vụ đe dọa, tống tiền, thậm chí thủ tiêu nhân chứng cho bất kỳ ai sẵn sàng chi trả đủ tiền."
"Hắn có bao nhiêu vụ việc liên quan trước đây?" Bảo Nam hỏi, giọng anh căng thẳng.
"Ít nhất năm vụ khác mà tôi tìm được dấu vết liên quan, trải dài suốt sáu năm qua, tại nhiều tỉnh thành khác nhau," Minh Đức đáp. "Hắn hoạt động rất tinh vi, luôn để lại rất ít dấu vết, khiến các vụ án trước đây đều không thể truy ra tận gốc."
Thảo Vy cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy có nghĩa là, đây không chỉ là một tổ chức đơn lẻ liên quan tới vụ án của chúng ta, mà là một mắt xích trong một mạng lưới tội phạm lớn hơn nhiều, đã gây hại cho không biết bao nhiêu nạn nhân khác."
"Đúng vậy," Bảo Nam xác nhận, giọng anh nặng nề. "Và điều đáng lo ngại nhất là, hắn biết chúng ta đang truy tìm hắn sau vụ đột nhập thất bại tại nhà ông Sáu. Khả năng cao, hắn sẽ coi Thảo Vy là mục tiêu tiềm tàng, vì cô là gương mặt đại diện rõ ràng nhất cho việc lật lại vụ án cũ."
Lời cảnh báo ấy khiến cả phòng chìm trong im lặng nặng nề. "Chúng ta cần tăng cường bảo vệ cho Thảo Vy ngay lập tức," Bảo Nam nói, giọng anh dứt khoát không chấp nhận bất kỳ tranh cãi nào. "Từ giờ, cô sẽ luôn có người hộ tống khi di chuyển, và tôi muốn cô hạn chế tối đa việc ra ngoài một mình."
"Tôi hiểu, nhưng tôi cũng không muốn công việc của mình bị đình trệ vì lo sợ," Thảo Vy nói, dù trong lòng cô cũng không thể phủ nhận sự bất an đang dâng lên.
"Đây không phải là vấn đề công việc, mà là vấn đề an toàn tính mạng," Bảo Nam đáp, giọng anh nghiêm khắc hiếm thấy, ánh mắt anh đầy sự lo lắng chân thành. "Tôi không thể để bất kỳ điều gì xảy ra với cô, đặc biệt là khi chúng ta đã tiến gần tới đích tới như vậy." Anh bước lại gần hơn, giọng anh dịu xuống. "Xin cô, hãy để tôi được lo lắng cho cô lần này."
Thảo Vy nhìn anh, cảm nhận được sự chân thành, lo lắng thực sự đằng sau những lời nói nghiêm khắc ấy. "Được," cô đáp, giọng cô dịu lại, "tôi sẽ cẩn trọng hơn, nghe theo sự sắp xếp của anh và cả đội."
Buổi chiều, cả nhóm bắt tay vào việc lên kế hoạch định vị nơi ở, hoạt động hiện tại của Hoàng Anh Kiệt. Minh Đức tiếp tục theo dõi mọi dấu vết kỹ thuật số có thể tìm được, trong khi Bảo Nam phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ khác để rà soát các địa điểm khả nghi mà tổ chức này có thể đang sử dụng làm căn cứ hoạt động.
"Tôi tìm thấy một manh mối," Minh Đức nói sau vài giờ miệt mài làm việc. "Một xưởng sản xuất bỏ hoang ở ngoại thành, có dấu hiệu hoạt động điện bất thường trong vài tháng gần đây, dù trên giấy tờ đã ngừng hoạt động từ lâu. Đây có thể là một trong những căn cứ của tổ chức."
"Chúng ta cần giám sát kỹ lưỡng trước khi hành động," Bảo Nam nói, giọng anh thận trọng. "Nếu đánh giá sai, hoặc hành động quá sớm, chúng ta có thể đánh động khiến toàn bộ tổ chức tẩu thoát, phi tang chứng cứ."
Đội trinh sát được cử tới khu vực xung quanh xưởng sản xuất bỏ hoang để bí mật giám sát trong nhiều ngày liên tiếp. Kết quả cho thấy, có một nhóm khoảng năm tới bảy người thường xuyên ra vào địa điểm này vào ban đêm, di chuyển bằng những chiếc xe không biển số hoặc biển số giả, đúng như phong cách hoạt động bí mật của một tổ chức tội phạm chuyên nghiệp.
"Chúng ta cần xin lệnh khám xét chính thức," Bảo Nam đề xuất trong buổi họp tổng kết giám sát, "nhưng lần này, đối tượng có khả năng vũ trang, nguy hiểm hơn nhiều so với những gì chúng ta từng đối mặt. Tôi sẽ đề nghị phối hợp với lực lượng đặc nhiệm để đảm bảo an toàn cho toàn đội."
"Tôi ủng hộ phương án đó," thượng tá Trung nói khi được báo cáo, giọng ông nghiêm trọng. "Đây không còn là vụ án đơn thuần về tham nhũng, tài sản nữa, mà đã leo thang thành đối đầu với một tổ chức tội phạm có tổ chức, có khả năng sử dụng bạo lực. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể trước khi hành động."
Trong lúc chờ đợi kế hoạch tác chiến được hoàn thiện, Thảo Vy nhận thấy Bảo Nam ngày càng trở nên căng thẳng, lo lắng hơn hẳn mọi khi, không chỉ vì tính chất nguy hiểm của vụ án, mà rõ ràng còn vì sự an toàn của chính cô.
"Anh không cần phải lo lắng cho tôi nhiều tới vậy đâu," cô nói khi thấy anh đứng trầm ngâm nhìn ra cửa sổ văn phòng, ánh mắt xa xăm đầy tâm sự.
"Tôi không thể không lo lắng," Bảo Nam đáp, quay sang nhìn cô, ánh mắt anh chan chứa một nỗi sợ hãi hiếm khi bộc lộ. "Tôi đã từng mất một người đồng đội vì một sai lầm trong đánh giá rủi ro. Tôi không thể để lịch sử đó lặp lại, đặc biệt là với người tôi yêu thương nhất."
Lời thú nhận chân thành ấy khiến Thảo Vy cảm động sâu sắc. Cô bước tới, nắm lấy tay anh, ánh mắt cô kiên định. "Tôi tin tưởng anh, và tôi tin tưởng cả đội. Chúng ta sẽ vượt qua được thử thách này, giống như tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau vượt qua trước đây."
Bảo Nam siết chặt tay cô, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại cảm xúc. "Tôi muốn cô hứa với tôi một điều," anh nói, giọng anh nghiêm túc. "Nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, dù nhỏ nhất, cô phải báo cho tôi ngay lập tức, không được tự mình xử lý hay giấu diếm vì sợ làm phiền tôi."
"Tôi hứa," Thảo Vy đáp, nhìn thẳng vào mắt anh với sự chân thành tuyệt đối.
Tối hôm đó, Bảo Nam đích thân đưa Thảo Vy về nhà, kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh khu vực trước khi yên tâm rời đi. Anh cũng sắp xếp một chiếc xe tuần tra kín đáo túc trực gần đó suốt đêm, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cô và gia đình.
"Con thấy an tâm hơn nhiều khi biết có người luôn quan tâm, bảo vệ con như vậy," bà Hoa nói khi biết về sự sắp xếp cẩn thận này, ánh mắt bà đầy sự hài lòng dành cho Bảo Nam.
"Con cũng vậy, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, mỉm cười ấm áp. Bà Hoa pha cho con gái một ly trà gừng ấm, ngồi xuống cạnh cô, giọng bà trầm xuống đầy tâm sự. "Con biết không, ngày xưa, mỗi lần bố con đi làm nhiệm vụ nguy hiểm, mẹ cũng lo lắng y hệt như vậy. Nhưng mẹ học được rằng, thay vì cố ngăn cản, điều tốt nhất mình có thể làm là tin tưởng, và luôn ở đó chờ đợi khi họ trở về." Bà nắm tay con gái, ánh mắt bà chan chứa tình thương. "Cậu Nam đó, mẹ thấy yên tâm khi con có một người như vậy ở bên." Bà xoa nhẹ lưng con gái, ánh mắt bà ánh lên niềm tin tưởng tuyệt đối vào tương lai đang chờ đợi phía trước, một tương lai mà bà tin, sẽ mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho con gái mình sau tất cả những gì cả hai mẹ con đã cùng nhau trải qua. Dù biết rằng nguy hiểm vẫn còn hiện hữu, cô cảm nhận một sự vững tâm lớn lao khi biết mình không phải đối mặt với bất kỳ điều gì một mình, có gia đình, có đồng đội, và có một người luôn sẵn sàng đặt sự an toàn của cô lên trên hết thảy mọi thứ khác.
Sáng hôm sau, khi Thảo Vy tới trụ sở, cô thấy Minh Đức đang chăm chú theo dõi một đoạn ghi hình mới từ camera giám sát khu vực xưởng sản xuất bỏ hoang. "Có động thái mới," anh nói khi thấy cô bước vào. "Đêm qua, có một cuộc họp lớn hơn thường lệ tại đó, khoảng mười lăm người tham gia, bao gồm cả người mà tôi tin là chính Hoàng Anh Kiệt, dựa trên đặc điểm nhận dạng khớp với hồ sơ cũ của hắn."
"Họ đang bàn bạc điều gì đó quan trọng," Bảo Nam nhận định, bước vào phòng đúng lúc, giọng anh nghiêm túc. "Có thể là phản ứng trước việc chúng ta đang truy tìm họ, hoặc lên kế hoạch cho một phi vụ mới."
"Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị cho cuộc đột kích," Thảo Vy nói, giọng cô kiên quyết dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng. "Càng để lâu, nguy cơ họ phát hiện ra chúng ta đang theo dõi càng lớn."
"Tôi đồng ý," Bảo Nam nói. "Tôi sẽ trình kế hoạch tác chiến chi tiết lên thượng tá Trung ngay hôm nay, đề xuất thời điểm đột kích thích hợp nhất trong vài ngày tới, khi lực lượng đặc nhiệm đã sẵn sàng phối hợp đầy đủ."
Cả nhóm bắt tay vào việc hoàn thiện những chi tiết cuối cùng của kế hoạch, mỗi người đều ý thức rõ, đây sẽ là bước ngoặt quan trọng nhất, cũng là thử thách nguy hiểm nhất trong toàn bộ hành trình điều tra kéo dài suốt nhiều tuần qua. Không ai trong phòng nói ra thành lời, nhưng tất cả đều cảm nhận được sức nặng của những gì đang chờ đợi phía trước.