Chương 4
Chương 4 — Hồ Sơ Chưa Khép
Sáng hôm sau, Bảo Nam triệu tập một buổi họp báo cáo tiến độ với cấp trên, thượng tá Phan Đình Trung, trưởng phòng cảnh sát hình sự. Thảo Vy cũng được mời tham dự với tư cách người cung cấp manh mối then chốt liên kết hai vụ án.
"Các anh chị đang đề xuất mở lại một vụ án đã đóng hồ sơ từ mười hai năm trước, dựa trên một chi tiết vật chứng và một vài suy luận logic," thượng tá Trung nói, giọng ông thận trọng, đúng phong cách của một người đã có nhiều năm kinh nghiệm quản lý. "Tôi cần các anh chị hiểu rõ, đây là một quyết định có thể ảnh hưởng tới uy tín của nhiều cá nhân, tổ chức nếu không có đủ căn cứ vững chắc."
"Thưa thượng tá, chúng tôi đã có bằng chứng về sự chênh lệch nghiêm trọng trong hồ sơ đền bù đất đai của dự án Sông Xanh, cùng với lời khai của vợ nạn nhân mới nhất về mối lo lắng liên quan trực tiếp tới dự án này," Bảo Nam trình bày, giọng anh chắc chắn, có căn cứ. "Kết hợp với chi tiết vật chứng đặc thù xuất hiện tại cả hai hiện trường cách nhau mười hai năm, tôi tin, chúng ta có đủ cơ sở để tiến hành điều tra sâu hơn."
Thượng tá Trung trầm ngâm một lúc, xem xét kỹ lưỡng tập báo cáo trước mặt. "Được, tôi phê duyệt cho các anh chị chính thức mở lại hồ sơ vụ án cũ, tiến hành điều tra song song với vụ án hiện tại. Nhưng tôi nhấn mạnh, mọi động thái đều phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình pháp lý, không được phép có bất kỳ sai sót nào có thể bị lợi dụng để bác bỏ toàn bộ vụ án sau này."
"Chúng tôi hiểu rõ, thưa thượng tá," Bảo Nam đáp, gật đầu nghiêm túc.
Sau buổi họp, cả nhóm bắt tay ngay vào việc lên kế hoạch điều tra chi tiết. "Bước đầu tiên," Bảo Nam nói, "chúng ta cần xác định danh sách tất cả những người còn sống có liên quan trực tiếp tới quá trình phê duyệt, thực hiện dự án Sông Xanh mười hai năm trước, đặc biệt là những người có thể đã biết về sự chênh lệch đền bù này."
"Tôi đã có danh sách sơ bộ," Minh Đức nói, chiếu lên màn hình một bảng tên dài. "Ngoài bà Cao Thị Yến, còn có vài cán bộ địa chính đã nghỉ hưu, một số nhân viên môi giới cũ của tập đoàn, và đặc biệt, có một cái tên khá thú vị — ông Đỗ Quang Hải, từng là trưởng phòng kế hoạch của tập đoàn Yến Phát vào thời điểm đó, nhưng đã rời công ty chỉ vài tháng sau khi dự án hoàn thành, không rõ lý do."
"Rời công ty đột ngột ngay sau khi dự án hoàn thành," Thảo Vy lặp lại, ánh mắt cô sáng lên vì nghi vấn. "Điều đó có thể là một dấu hiệu đáng chú ý."
"Tôi sẽ cho người theo dõi, tìm hiểu thêm về ông Hải hiện tại đang sinh sống, làm việc ở đâu," Bảo Nam quyết định. "Chúng ta cần tiếp cận ông ấy một cách thận trọng, tránh gây báo động không cần thiết nếu ông thực sự có liên quan tới vụ án." Cả nhóm gật đầu đồng tình, mỗi người đều nhận thức rõ, bước tiếp cận sắp tới có thể sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong toàn bộ tiến trình điều tra.
Buổi chiều, trong lúc chờ đợi thông tin về ông Hải, Thảo Vy tranh thủ trở về phòng thí nghiệm để hoàn thiện báo cáo giám định chính thức cho vụ án. Bảo Nam ghé qua, mang theo hai ly cà phê.
"Cô làm việc không nghỉ vậy có ổn không?" anh hỏi, đặt một ly cà phê xuống bàn cô.
"Cảm ơn anh," Thảo Vy đáp, nhận lấy ly cà phê, mỉm cười mệt mỏi. "Tôi ổn, chỉ là muốn hoàn thành báo cáo sớm để có thể tập trung hoàn toàn vào vụ án cũ."
"Cô không cần phải tự đặt áp lực quá lớn cho bản thân," Bảo Nam nói, giọng anh mang một sự quan tâm chân thành hiếm thấy. "Vụ án này đã chờ đợi mười hai năm rồi, vài ngày nữa cũng không thay đổi được gì nhiều. Sức khỏe của cô mới là điều quan trọng nhất lúc này." Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt đang có phần mệt mỏi của cô.
Thảo Vy ngước lên nhìn anh, cảm nhận một sự ấm áp bất ngờ trước lời quan tâm ấy. "Cảm ơn anh," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Nhưng tôi nghĩ, sau khi chờ đợi lâu như vậy, tôi không thể chậm trễ thêm một ngày nào nữa, nếu điều đó có thể giúp tìm ra sự thật nhanh hơn."
Bảo Nam gật đầu, không ép buộc thêm, chỉ ngồi xuống ghế đối diện, cùng cô im lặng nhâm nhi cà phê trong giây lát hiếm hoi yên bình giữa guồng quay công việc căng thẳng. "Nếu cô cần bất kỳ điều gì, dù là hỗ trợ công việc hay chỉ đơn giản là một người lắng nghe, tôi luôn ở đây," anh nói, ánh mắt anh chân thành không giấu diếm.
"Tôi sẽ ghi nhớ điều đó," Thảo Vy đáp, khẽ mỉm cười, cảm nhận rõ một sự kết nối đang dần hình thành giữa hai người, vượt xa khỏi mối quan hệ đồng nghiệp thông thường.
Tối hôm đó, khi Thảo Vy trở về nhà, bà Hoa đang ngồi đợi con gái bên mâm cơm đã nguội, ánh mắt bà không giấu được sự lo lắng quen thuộc. "Con lại về muộn nữa rồi," bà nói, giọng vừa trách móc vừa thương xót. "Dạo này con làm việc căng thẳng quá, mẹ sợ con lại giống như bố con ngày trước, cứ mải mê công việc mà quên chăm sóc bản thân."
"Con xin lỗi mẹ," Thảo Vy đáp, ngồi xuống bên mẹ, cầm đũa ăn vội bát cơm. "Nhưng mẹ ơi, con nghĩ, con đã tìm ra manh mối quan trọng liên quan tới vụ án của bố."
Bà Hoa khựng lại, đôi đũa trên tay bà run nhẹ. "Con nói sao? Sau từng ấy năm, thật sự có manh mối mới sao?"
"Vâng mẹ ạ," Thảo Vy đáp, kể lại vắn tắt cho mẹ nghe về hạt chuỗi gỗ, về vụ án mới, về sự hợp tác với đội điều tra trọng án. Bà Hoa lắng nghe, nước mắt lăn dài trên má, xen lẫn giữa nỗi đau ký ức cũ và một tia hy vọng mong manh mới nhen nhóm.
"Mẹ chỉ mong, dù sự thật là gì, con cũng phải giữ an toàn cho bản thân," bà nói, nắm chặt tay con gái. "Mẹ đã mất bố con rồi, mẹ không thể chịu đựng nổi nếu phải mất thêm con nữa."
"Con hứa sẽ cẩn thận, mẹ ạ," Thảo Vy đáp, ôm lấy mẹ, cảm nhận rõ nỗi lo lắng chân thành đang bao trùm lấy người phụ nữ đã một mình nuôi dạy cô suốt mười hai năm qua kể từ ngày chồng mất. "Nhưng con không thể dừng lại bây giờ, khi sự thật đang ở rất gần."
Bà Hoa im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt bà tràn đầy sự tự hào lẫn lo âu. "Bố con chắc chắn sẽ tự hào về con lắm, Thảo Vy à. Con đã trở thành đúng người mà ông từng mong muốn con trở thành — mạnh mẽ, kiên định, và luôn đi tìm sự thật tới cùng."
Sau bữa cơm, khi dọn dẹp bát đĩa cùng mẹ, Thảo Vy không kìm được mà kể thêm một chút về Bảo Nam, dù cố giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. "Đội trưởng phụ trách vụ án này, anh ấy rất tận tâm, luôn đối xử với con bằng sự tôn trọng và tin tưởng."
Bà Hoa liếc nhìn con gái, ánh mắt bà thoáng qua một tia tò mò đầy ẩn ý của người mẹ nhạy bén. "Nghe cách con nhắc tới cậu ấy, mẹ cảm thấy có gì đó khác thường đấy."
"Mẹ đừng nghĩ nhiều," Thảo Vy đáp, hơi đỏ mặt, vội vàng đổi chủ đề. "Chúng con chỉ đang tập trung vào công việc thôi."
"Được rồi, mẹ không hỏi thêm," bà Hoa cười, dù ánh mắt bà vẫn còn lấp lánh sự tò mò chưa nguôi. "Nhưng nếu có gì, nhớ kể cho mẹ nghe nhé, con gái."
Thảo Vy bật cười, ôm lấy mẹ một lần nữa trước khi lên phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị sức lực cho một ngày làm việc mới đầy thử thách còn đang chờ đợi phía trước, với ông Đỗ Quang Hải là mục tiêu tiếp cận tiếp theo trong hành trình lần tìm sự thật.
Nằm trên giường, Thảo Vy mở điện thoại, đọc lại tin nhắn Bảo Nam gửi trước khi cô rời trụ sở: "Minh Đức vừa tìm được địa chỉ hiện tại của ông Hải, đang sống ở một tỉnh lân cận. Ngày mai chúng ta sẽ lên đường sớm." Cô gõ vội dòng phản hồi: "Tôi sẵn sàng." Đặt điện thoại xuống, cô nhắm mắt lại, tâm trí vẫn không ngừng quay cuồng với những mảnh ghép của vụ án — hạt chuỗi gỗ, hồ sơ đền bù chênh lệch, cái tên Đỗ Quang Hải bí ẩn, và cả ánh mắt ấm áp của Bảo Nam mỗi khi anh nhìn cô.
Cô tự nhủ, dù hành trình phía trước còn nhiều điều chưa rõ ràng, cô đã không còn đơn độc như suốt mười hai năm qua nữa. Có mẹ, có đồng đội, và có một người đang dần trở thành điều gì đó quan trọng hơn một đồng nghiệp thông thường, tất cả đang cùng cô bước tới gần hơn với sự thật mà cô đã kiên trì tìm kiếm suốt cả một phần ba cuộc đời mình.
Giấc ngủ tới muộn hơn thường lệ, nhưng khi cuối cùng cũng chìm vào giấc mơ, Thảo Vy không còn thấy lại hình ảnh cha mình trong bộ cảnh phục quen thuộc như mọi khi, mà thay vào đó là một cảm giác bình yên lạ thường, như thể chính ông cũng đang dõi theo, ủng hộ từng bước chân cô đang đi trên hành trình tìm lại công lý cho chính mình. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn thức giấc với muôn vàn ánh đèn lấp lánh, chẳng ai hay biết, một hành trình quan trọng khác đang chuẩn bị bước sang trang mới ngay từ sáng sớm hôm sau.