Chương 15
Chương 15 — Tiệm Nước Hoa Không Tên
Suốt ba ngày sau khi mẹ xuất viện, Bảo Nghi gần như không rời khỏi bàn pha chế, tranh thủ mọi khoảng thời gian rảnh rỗi giữa việc chăm sóc mẹ để thử nghiệm cấu trúc "ba tầng hương" mà bà Bích Vân đã hé lộ. Cô lấy sổ tay ra, vẽ lại một sơ đồ đơn giản: tầng đầu — mùi đất sau mưa, tầng giữa — cỏ mật hong khô, tầng cuối — hoa bần, đúng theo thứ tự mà một mùi nước hoa thật sự cần có, từ hương đầu bay nhanh, đến hương giữa là trái tim của toàn bộ tác phẩm, và cuối cùng là hương cuối, thứ lưu lại lâu nhất trên da, cũng là thứ đọng lại lâu nhất trong ký ức người ngửi.
Cô chưng cất mẻ tinh dầu hoa bần đầu tiên theo đúng phương pháp truyền thống mà ông Tạ Khắc Nguyên mô tả — ngâm ủ hoa tươi trong dầu nền suốt bảy ngày trong bóng tối, một quá trình đòi hỏi sự kiên nhẫn tuyệt đối vì bất cứ sai sót nào về nhiệt độ, ánh sáng cũng có thể làm hỏng cả mẻ. Trong lúc chờ đợi, cô thử nghiệm phần hương đầu và hương giữa, pha đi pha lại theo tỷ lệ khác nhau, ghi chép cẩn thận từng lần thử như cách bà ngoại đã làm hơn hai mươi năm trước.
Đến tối ngày thứ bảy, khi mẻ tinh dầu hoa bần đã sẵn sàng, Bảo Nghi ngồi một mình trong xưởng pha chế nhỏ phía sau tiệm — căn phòng nơi bà ngoại từng làm việc suốt bao năm, nơi từng xảy ra vụ cháy định mệnh — và bắt đầu phối trộn cả ba tầng hương lại với nhau lần đầu tiên. Bách Nguyên ngồi cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát với một sự tôn trọng tuyệt đối dành cho nghi thức mà anh biết mang ý nghĩa lớn lao đến nhường nào đối với cô.
Cô nhỏ từng giọt, khuấy đều, đưa lên mũi ngửi thử, rồi lại điều chỉnh, lặp lại quy trình ấy hàng chục lần trong im lặng, thỉnh thoảng nhắm mắt lại thật lâu như đang lắng nghe một điều gì đó chỉ chính cô mới cảm nhận được. Gần nửa đêm, sau không biết bao nhiêu lần thử, cô cuối cùng dừng lại, đặt chiếc thìa sứ xuống, nhắm mắt, hít một hơi thật sâu và thật chậm.
Trong đầu cô, thế giới bừng nở thành một khung cảnh trọn vẹn chưa từng có trước đây trong bất cứ trải nghiệm khứu giác nào của cô — một dòng sông mùa nước lớn dưới ánh trăng, tiếng mưa rơi xa xa, một căn bếp đất nện ấm áp, và cuối cùng, phảng phất đâu đó, một mùi hoa nở về đêm dịu dàng, kiên nhẫn, như một lời thì thầm không bao giờ dứt. Cô cảm nhận được, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một phần rất nhỏ của những gì bà ngoại đã từng trải qua — nỗi đau mất mẹ giữa cơn lũ, cuộc hành trình tha hương, và tình yêu bền bỉ dành cho một người mẹ mà bà chỉ còn giữ được trong ký ức.
"Được chưa?" Bách Nguyên hỏi khẽ, nhận ra nước mắt đang lăn dài trên má cô.
"Gần được rồi," cô đáp, giọng run run nhưng tràn đầy xúc động. "Vẫn còn thiếu gì đó, một chút cân bằng nữa thôi, nhưng... con cảm nhận được nó rồi, anh Nguyên ạ. Lần đầu tiên trong đời, con thật sự cảm nhận được Hoài Hương, dù chưa hoàn chỉnh."
"Con nghĩ vấn đề nằm ở tỷ lệ giữa tầng giữa và tầng cuối," cô nói, giọng vẫn còn run nhưng đã bắt đầu phân tích lại bằng tư duy nghề nghiệp, gạt bớt phần cảm xúc sang một bên. "Cỏ mật đang hơi lấn át hoa bần, khiến hương cuối chưa đủ thời gian để bộc lộ hết vẻ dịu dàng của nó. Bà ngoại từng viết, hương phải nhạt dần theo thời gian nhưng không bao giờ mất hẳn — nghĩa là tầng cuối phải đủ bền để ở lại lâu nhất, chứ không phải mạnh nhất ngay từ đầu."
"Vậy cô định làm sao?" Bách Nguyên hỏi, quan sát cô ghi chép lại những nhận xét vừa rồi vào cuốn sổ công thức riêng của mình, cạnh những trang ghi chú của bà ngoại.
"Con sẽ giảm lượng cỏ mật xuống một nửa, thêm một chất định hương nhẹ để giữ hoa bần lâu hơn trên da," cô đáp, đôi mắt đã ánh lên vẻ tập trung quen thuộc của một nghệ nhân đang đứng trước một bài toán có thể giải được, dù chưa tìm ra đáp án cuối cùng. "Sẽ cần thêm vài lần thử nữa, nhưng con tin mình đang đi đúng hướng."
Bách Nguyên mỉm cười, ngắm nhìn cô làm việc dưới ánh đèn bàn vàng ấm, cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc trước sự kiên trì không lay chuyển của cô, dù đã trải qua bao nhiêu lần thất bại, bao nhiêu đêm thức trắng. "Bà ngoại cô chắc sẽ tự hào lắm," anh nói khẽ.
Bảo Nghi ngẩng lên, mỉm cười, đôi mắt vẫn còn ngấn nước nhưng ánh lên một niềm tin mới mẻ. "Con hy vọng vậy," cô đáp. "Con chỉ mong hoàn thành được nó trước khi... trước khi mẹ con không còn nhận ra được mùi hương ấy nữa."
Cô đóng một lọ nhỏ mẫu thử, mang lên gác cho mẹ ngửi vào sáng hôm sau. Dù không còn ở trạng thái minh mẫn đặc biệt như hôm ở bệnh viện, bà Bích Vân vẫn khẽ mỉm cười khi ngửi thấy mùi hương ấy, đôi mắt bà ánh lên một sự bình yên hiếm thấy. "Gần giống lắm rồi, Nghi ạ," bà nói, giọng nhẹ nhàng. "Mẹ tin con sẽ hoàn thành được, chỉ là chưa phải hôm nay thôi."
Buổi chiều hôm đó, khi Bảo Nghi vẫn còn ngập tràn trong cảm giác phấn khích của bước đột phá vừa đạt được, tiếng chuông vỏ ốc reo lên, và ông Đường Vĩnh Khang bước vào, lần này không có Bách Nguyên đi cùng, gương mặt ông nghiêm trọng hơn hẳn những lần gặp trước.
"Cô Nghi, tôi cần nói chuyện thẳng thắn," ông mở lời, không ngồi xuống, đứng giữa gian tiệm với vẻ căng thẳng rõ rệt. "Tập đoàn đầu tư vừa gửi cho tôi một đề nghị mới, giá cao hơn hẳn so với ban đầu, nhưng đi kèm điều kiện phải hoàn tất giao dịch trong vòng hai tháng tới, vì họ muốn khởi công cùng lúc với một dự án khác trong khu vực. Có vẻ như sau khi thấy Belle Époque thành công, họ càng tin tưởng hơn vào tiềm năng thương mại của cả con phố này."
Bảo Nghi cảm thấy niềm vui vừa nhen nhóm trong lòng chợt vụt tắt, thay vào đó là một nỗi lo lắng quen thuộc đang trở lại, còn nặng nề hơn trước. "Hai tháng thôi ạ? Chú từng nói là sáu tháng mà."
"Tôi biết, tôi biết," ông Vĩnh Khang xoa trán, vẻ mặt cũng không mấy dễ chịu, như đang bị kẹp giữa hai áp lực trái chiều. "Nhưng đây là một cơ hội tôi không thể bỏ lỡ, cô Nghi à. Bách Nguyên có nói với tôi về phương án xin công nhận di sản kiến trúc, tôi cũng đã xem qua hồ sơ nó chuẩn bị, nhưng thành thật mà nói, thủ tục đó không thể hoàn tất trong hai tháng được, có khi phải mất cả năm trời, mà tôi không có nhiều thời gian để chờ đợi như vậy nữa."
"Vậy chú định thế nào?" Bảo Nghi hỏi, giọng đã run lên vì lo lắng.
"Tôi cho cô đến hết lễ hội tôn vinh nghề thủ công cuối năm nay để chứng minh — không phải chứng minh cho tôi, mà chứng minh cho cả tập đoàn đầu tư và cho chính quyền địa phương thấy — rằng nơi này thật sự xứng đáng được bảo tồn, đủ sức thuyết phục để họ đồng ý điều chỉnh phương án, có thể là giữ lại một phần mặt tiền, hoặc tìm một giải pháp khác ngoài việc san bằng hoàn toàn. Nếu đến lúc đó vẫn không có tiến triển gì, tôi buộc phải chấp nhận đề nghị của tập đoàn, cô Nghi ạ. Tôi xin lỗi, nhưng đó là tối hậu thư cuối cùng tôi có thể đưa ra."
Ông rời đi ngay sau đó, không đợi Bảo Nghi phản hồi thêm, để lại cô đứng một mình giữa gian tiệm, tay vẫn còn cầm chiếc lọ nhỏ đựng mẫu thử Hoài Hương chưa hoàn chỉnh. Không lâu sau, Bách Nguyên đến, vẻ mặt anh cho thấy anh đã biết tin từ chính chú mình. "Tôi xin lỗi," anh nói ngay khi bước vào, giọng đầy áy náy. "Tôi không biết chú lại quyết định rút ngắn thời hạn như vậy. Tôi đã cố thuyết phục chú chờ thêm, nhưng tập đoàn đầu tư gây sức ép quá lớn."
"Không phải lỗi của anh," Bảo Nghi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang. "Ít nhất giờ mình đã biết rõ mốc thời gian, còn hơn là cứ mãi mơ hồ không biết khi nào phải quyết định."
"Hai tháng đủ để tổ chức xong lễ hội và có kết quả bước đầu về hồ sơ di sản," Bách Nguyên nói, giọng cố gắng lạc quan, dù cả hai đều hiểu rõ đó là một khoảng thời gian ngắn đến nghẹt thở so với khối lượng công việc còn phải hoàn thành — vừa phải hoàn chỉnh công thức Hoài Hương, vừa phải chuẩn bị cho lễ hội, vừa phải theo đuổi thủ tục công nhận di sản đầy rẫy giấy tờ phức tạp. "Mình sẽ cùng nhau làm, từng việc một, như từ trước đến giờ vẫn vậy."
Bảo Nghi gật đầu, nắm lấy tay anh, tìm thấy trong đó một chút vững vàng giữa cơn bão đang ập đến từ mọi phía. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn LED của Belle Époque vẫn lấp lánh phản chiếu trên mặt kính cường lực, rồi nhìn vào tấm biển gỗ trống trơn phía trên cửa tiệm mình, và cảm thấy khoảng thời gian còn lại — vài tháng ngắn ngủi trước lễ hội — bỗng chốc trở nên mong manh đến đáng sợ. Cô đã tìm được gần trọn vẹn công thức của bà ngoại, đã chứng kiến mẹ mình có một khoảnh khắc minh mẫn quý giá hiếm hoi, nhưng giờ đây, một cuộc đua mới, khắc nghiệt hơn, đã chính thức bắt đầu — cuộc đua để cứu lấy chính nơi chốn duy nhất có thể lưu giữ tất cả những điều ấy.