Tiệm Nước Hoa Không Tên
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Tiệm Nước Hoa Không Tên

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Một tuần sau lễ hội, ông Vĩnh Khang mời Bảo Nghi và Bách Nguyên đến văn phòng để ký kết chính thức các giấy tờ đã thỏa thuận. Lần này, không có người đại diện pháp lý lạnh lùng nào ngồi giám sát, chỉ có ba người họ cùng một luật sư riêng ông Vĩnh Khang mời đến để đảm bảo mọi điều khoản đều minh bạch, có lợi cho cả hai phía.

"Đây là bản hợp đồng thuê dài hạn, hai mươi năm, giá thuê cố định chỉ điều chỉnh theo mức trượt giá tối thiểu mỗi năm năm," ông Vĩnh Khang giải thích, đẩy tập hồ sơ về phía Bảo Nghi. "Chú cũng đã trao đổi xong với tập đoàn đầu tư, họ đồng ý phương án cải tạo phần đất phía sau thành một khu trải nghiệm văn hóa nhỏ, kết hợp với các gian hàng thủ công khác trong khu phố, giữ nguyên mặt tiền của cô cùng vài căn lân cận có giá trị kiến trúc tương tự. Khoản đền bù đất phía sau đủ để chú giải quyết ổn thỏa các vấn đề tài chính cá nhân, mà không cần phải bán đứt toàn bộ như trước."

Bảo Nghi cầm bút, tay hơi run vì xúc động, đọc kỹ từng điều khoản trước khi đặt bút ký, dưới sự chứng kiến của Bách Nguyên đang đứng cạnh với nụ cười không giấu được niềm tự hào. "Con cảm ơn chú rất nhiều," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Con biết đây không phải là quyết định dễ dàng gì với chú."

"Không dễ dàng thật," ông Vĩnh Khang thừa nhận, "nhưng chú nghĩ, đây là quyết định đúng đắn nhất chú từng đưa ra trong nhiều năm gần đây. Có những thứ, một khi đã mất đi, sẽ không bao giờ có thể mua lại được bằng tiền, dù là bao nhiêu tiền đi nữa." Ông nhìn sang cháu trai mình, ánh mắt đầy tự hào. "Bách Nguyên, chú cũng muốn cảm ơn cháu, vì đã kiên trì thuyết phục chú, dù chú biết những ngày qua không dễ dàng gì với cháu."

Vị luật sư, sau khi kiểm tra lại lần cuối các chữ ký, gấp gọn tập hồ sơ, mỉm cười nhận xét. "Tôi làm nghề này hơn hai mươi năm, hiếm khi thấy một buổi ký kết nào mà cả hai bên đều rơm rớm nước mắt vì vui mừng như hôm nay," ông nói, khiến cả ba người bật cười, xua tan phần nào không khí trang trọng còn sót lại từ những điều khoản pháp lý khô khan vừa được đọc qua.

Sau khi ký kết xong xuôi, ba người cùng nhau ăn một bữa cơm trưa đơn giản để ăn mừng, không khí thân tình hơn hẳn bất cứ cuộc gặp gỡ nào trước đó giữa họ. Ông Vĩnh Khang, trong lúc trò chuyện, còn ngỏ ý muốn tài trợ một phần chi phí để cải tạo lại mặt tiền tiệm theo đúng nguyên trạng kiến trúc cổ, coi như một món quà bù đắp cho những ngày tháng lo lắng ông đã vô tình gây ra cho gia đình Bảo Nghi.

Trên đường đưa Bảo Nghi về, Bách Nguyên lái xe chậm rãi, không vội vã như mọi khi, tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi khi cả hai không còn phải gấp gáp lo lắng về bất cứ điều gì. "Cô biết không," anh nói, mắt vẫn nhìn đường nhưng giọng đầy suy tư, "sau vụ này, tôi bắt đầu nghĩ đến việc mở một văn phòng tư vấn riêng, chuyên về cải tạo và bảo tồn các công trình phố cổ. Công việc cũ của tôi giờ khiến tôi cảm thấy gò bó, tôi muốn làm những dự án thật sự có ý nghĩa, giống như những gì mình vừa trải qua với tiệm của cô."

"Con nghĩ đó là một ý tưởng tuyệt vời," Bảo Nghi đáp, quay sang nhìn anh với ánh mắt đầy tự hào. "Anh sinh ra để làm việc đó, con tin vậy."

"Nếu tôi mở văn phòng, có lẽ tôi sẽ chọn đặt nó ngay trên phố Hàng Điệp này," anh nói thêm, liếc nhìn cô với một nụ cười tinh nghịch. "Vừa gần cô, vừa gần đúng nơi đã truyền cảm hứng cho tôi thay đổi hướng đi sự nghiệp."

Bảo Nghi bật cười, cảm thấy lòng mình ấm áp trước viễn cảnh ấy — không chỉ là việc giữ được tiệm, mà còn là hình dung về một tương lai nơi cả hai có thể cùng nhau xây dựng cuộc sống, ngay trên chính con phố đã chứng kiến mối tình của họ nảy nở.

Buổi chiều, khi Bảo Nghi trở về tiệm, cô lập tức chạy lên gác báo tin cho mẹ, dù biết rằng bà có thể không hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa của tin tức ấy trong trạng thái hiện tại. "Mẹ ơi, mình giữ được nhà rồi, mẹ ạ," cô nói, ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy tay mẹ.

Bà Bích Vân, đang trong một buổi chiều tương đối tỉnh táo dù không hoàn toàn minh mẫn như hôm trước lễ hội, mỉm cười, đôi mắt ánh lên một sự vui mừng dù không rõ bà có nắm bắt trọn vẹn mọi chi tiết hay không. "Tốt quá, Nghi ạ," bà nói, giọng nhẹ nhàng. "Con giỏi lắm. Mẹ luôn tin con làm được mà."

Bảo Nghi đưa tấm ảnh cũ ông Vĩnh Khang vừa tặng cho mẹ xem, chỉ vào hình ảnh bà ngoại thời trẻ. Bà Bích Vân nhìn tấm ảnh hồi lâu, ngón tay run run vuốt nhẹ lên bề mặt đã sờn cũ, một nụ cười dịu dàng nở trên môi dù ánh mắt bà đã bắt đầu có chút xa xăm trở lại. "Bà đẹp quá," bà thì thầm, không rõ là đang nói về bà ngoại hay đang tự nói với chính mình trong một khoảnh khắc hoài niệm mơ hồ. Bảo Nghi ngồi lặng bên mẹ thêm một lúc, không vội rời đi, trân trọng từng phút giây được ở bên cạnh người phụ nữ đã dạy cô tất cả những gì cô biết về việc yêu thương và gìn giữ ký ức.

Trước khi rời văn phòng, ông Vĩnh Khang còn giữ Bảo Nghi lại một chút, đưa cho cô một phong bì nhỏ. "Chú tìm thấy cái này trong đống giấy tờ cũ của gia đình khi dọn lại hồ sơ căn nhà," ông nói. "Là một tấm ảnh ông nội chú chụp cùng bà Ánh Nguyệt trước cửa tiệm, có lẽ từ những ngày đầu bà mới thuê nhà. Chú nghĩ cô nên giữ nó."

Bảo Nghi mở phong bì, thấy một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng theo năm tháng, ghi lại khoảnh khắc hai người — một ông cụ dáng vẻ phúc hậu và một người phụ nữ trẻ với ánh mắt kiên định, đứng trước cánh cửa gỗ còn mới, tấm biển phía trên khi ấy cũng đã trống trơn không tên. Cô ôm chặt lấy tấm ảnh, nước mắt lại chực trào, cảm thấy như một vòng tròn đang khép lại — từ chính khoảnh khắc hai gia đình gặp gỡ nhau lần đầu hơn năm mươi năm trước, đến hôm nay, khi thế hệ cháu con của cả hai bên cùng nhau viết tiếp câu chuyện ấy.

Tối hôm đó, sau khi mọi việc đã tạm ổn định, Bảo Nghi ngồi một mình trong gian tiệm, nhìn quanh không gian quen thuộc mà giờ đây, lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô không còn phải sống trong nỗi lo sợ nó sẽ biến mất bất cứ lúc nào. Cô đưa mắt nhìn tấm biển gỗ trống trơn phía trên cửa, và lần này, thay vì cảm giác bất an như những ngày đầu câu chuyện này bắt đầu, cô cảm thấy một sự háo hức, một sự sẵn sàng thực sự để cuối cùng lấp đầy khoảng trống ấy bằng một cái tên xứng đáng.

Cô lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu viết xuống những cái tên cô đã suy nghĩ suốt mấy tuần qua — không chỉ "Hoài Hương" như di nguyện ban đầu của bà ngoại, mà cả những cái tên khác nảy sinh từ chính hành trình của riêng cô, cố gắng tìm ra cái tên nào thật sự chạm đến trái tim cô nhất, cái tên có thể ôm trọn cả ba thế hệ phụ nữ, cả câu chuyện tình yêu vừa chớm nở với Bách Nguyên, cả tình bạn, tình làng nghĩa xóm đã cùng cô đi qua giông bão vừa rồi.

Nhã Trúc ghé qua vào lúc đó, thấy Bảo Nghi đang chăm chú viết, liền tò mò nhìn qua vai bạn. "Mày đang chọn tên cho tiệm à?" cô hỏi, mắt sáng lên đầy hào hứng.

"Ừ," Bảo Nghi gật đầu, không giấu diếm. "Nhưng chị vẫn chưa quyết định được, còn nhiều điều phải cân nhắc lắm."

"Kể tao nghe vài cái tên mày đang nghĩ đến xem," Nhã Trúc nói, kéo ghế ngồi xuống cạnh, háo hức không kém gì chính chủ nhân của cái tên sắp được chọn.

Bảo Nghi đọc cho bạn nghe vài cái tên trong danh sách — "Ký Ức Phố Cổ", "Tiệm Của Mẹ", "Nguyệt Hương" để tưởng nhớ bà ngoại — và cả hai cùng bàn luận, cười đùa, gạch bỏ, thêm vào, như hai đứa trẻ đang chơi một trò chơi quan trọng nhất đời mình. "Cái này nghe sang quá, không hợp với cái tiệm mộc mạc của mày," Nhã Trúc nhận xét về một cái tên, rồi lại xuýt xoa trước một cái tên khác. "Cái này thì lại nghe giống tên quán cà phê hơn là tiệm nước hoa."

"Vậy mày nghĩ tên nào hợp nhất?" Bảo Nghi hỏi, cười vì sự nhiệt tình thái quá của bạn.

Nhã Trúc trầm ngâm một lúc, gõ nhẹ ngón tay lên cuốn sổ. "Tao nghĩ, dù mày chọn tên gì, nó cũng nên có chữ Hoài trong đó," cô nói, giọng bất ngờ nghiêm túc. "Không phải vì phải giữ đúng ý bà ngoại mày, mà vì tao thấy, suốt câu chuyện này, chữ Hoài — nhớ về, hoài niệm — luôn là sợi chỉ xuyên suốt mọi thứ mày làm. Mày cứ giữ chữ đó, rồi thêm vào phần còn lại là câu chuyện của riêng mày."

Bảo Nghi gật đầu, cảm thấy lời khuyên ấy chạm đến điều gì đó rất thật trong lòng cô, dù cô vẫn chưa chắc chắn cái tên cuối cùng sẽ là gì. Dù chưa tìm ra đáp án cuối cùng ngay tối hôm đó, Bảo Nghi cảm thấy, lần đầu tiên, quá trình tìm kiếm ấy không còn là một gánh nặng, mà là một niềm vui thực sự — dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy cô đã sẵn sàng bước sang một chương mới, không chỉ cho tiệm, mà cho chính cuộc đời mình.

Đã sao chép liên kết chương