Tiệm Nước Hoa Không Tên
9 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Tiệm Nước Hoa Không Tên

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Sáng hôm trước ngày lễ hội khai mạc, Bảo Nghi thức dậy từ rất sớm, mang theo lọ mẫu thử Hoài Hương hoàn chỉnh nhất lên gác, muốn cho mẹ ngửi thử trước khi bắt đầu một ngày bận rộn với hàng trăm việc cần chuẩn bị. Bà Bích Vân đang ngồi bên cửa sổ như thường lệ, ánh mắt dõi theo những tia nắng đầu ngày len qua khung cửa, gương mặt bà có một vẻ tĩnh lặng khác thường.

"Mẹ, con mang cái này cho mẹ ngửi thử," Bảo Nghi nói, ngồi xuống cạnh mẹ, đưa lọ nhỏ lại gần. Bà Bích Vân cầm lấy, nhắm mắt, hít một hơi chậm rãi theo đúng thói quen nghề nghiệp đã in sâu vào cơ thể suốt mấy chục năm.

Có một khoảng lặng dài, và khi bà mở mắt ra, Bảo Nghi nhận thấy ngay điều gì đó khác biệt — ánh mắt mẹ trong veo, sắc sảo, không còn chút mơ hồ nào, như thể tất cả những lớp sương mù vẫn thường bao phủ tâm trí bà trong suốt hai năm qua bỗng chốc tan biến hoàn toàn, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. "Nghi," bà gọi, giọng rõ ràng, chắc chắn, "đây là nó. Đây chính là Hoài Hương. Con đã hoàn thành nó rồi."

Bảo Nghi sững người, nước mắt lập tức trào ra. Đây là lần đầu tiên sau rất lâu, mẹ cô không chỉ nhận ra cô, mà còn thể hiện một sự minh mẫn trọn vẹn hiếm hoi đến vậy. "Mẹ, mẹ tỉnh táo rồi, mẹ nhận ra con rồi," cô nói, giọng run lên vì xúc động, nắm chặt lấy tay mẹ như sợ khoảnh khắc này sẽ vụt tan biến ngay tức khắc.

"Mẹ luôn nhận ra con, Nghi ạ," bà Bích Vân đáp, mỉm cười, đưa tay run run vuốt nhẹ mái tóc con gái. "Chỉ là đôi khi, mẹ như đang đứng ở một căn phòng khác, nhìn thấy con qua một lớp kính mờ, muốn gọi tên con mà không tìm được lối ra. Hôm nay, không hiểu sao, cánh cửa ấy lại mở ra rõ ràng đến vậy."

Họ ngồi bên nhau, Bảo Nghi kể lại toàn bộ hành trình cô đã đi qua — từ ngày tìm thấy trang sổ cháy dở, đến chuyến đi tìm hoa bần, đến câu chuyện của ông Tạ Khắc Nguyên, đến cả mẻ tinh dầu bị vỡ trong đêm mẹ hoảng loạn. Bà Bích Vân lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, đôi mắt ngân ngấn nước khi nghe đến đoạn kể về đêm hôm ấy.

"Mẹ xin lỗi vì đêm đó đã làm con sợ hãi, làm hỏng công sức của con," bà nói, giọng trĩu nặng ân hận.

"Không phải lỗi của mẹ," Bảo Nghi vội đáp, siết chặt tay mẹ. "Mẹ đừng bao giờ nghĩ vậy. Chính nhờ đêm đó, con mới học được rằng mình không cần phải hoàn hảo, không cần phải sao chép lại chính xác điều gì, mà chỉ cần chân thành với chính cảm xúc của mình."

Bà Bích Vân im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía tấm biển gỗ trống trơn phía dưới, dù từ trên gác không thể thấy được nó, nhưng bà dường như đang nhìn thấy nó bằng một thứ giác quan khác, một sự hiểu biết vượt lên trên cả thị giác thông thường. "Con biết không," bà nói, giọng chậm rãi, "ngày bà ngoại con mất, mẹ đã tự trách mình rất nhiều. Mẹ nghĩ, nếu ngày đó mẹ không mải lo việc riêng, có mặt ở xưởng sớm hơn, có lẽ mẹ đã kịp cứu bà, đã kịp nghe hết những gì bà muốn nói. Suốt bao năm sau đó, mẹ không dám động đến trang sổ cháy dở ấy, không dám thử hoàn thành công thức, vì mẹ sợ, nếu mẹ thất bại, đó sẽ là một lần nữa mẹ phụ lòng bà."

"Mẹ còn nhớ," bà Bích Vân kể tiếp, giọng chậm rãi như đang lần giở lại từng trang ký ức quý giá, "buổi sáng hôm đó, trước khi mẹ đi làm, bà ngoại con có gọi mẹ lại, đưa cho mẹ xem một cành hoa bần khô ép trong sổ, nói rằng tối hôm trước bà mới chưng cất xong mẻ tinh dầu cuối cùng, chỉ còn thiếu vài bước nữa là hoàn thành. Bà cười tươi lắm, Nghi ạ, mẹ chưa từng thấy bà vui đến vậy trong nhiều năm. Mẹ đã định ở lại phụ bà buổi tối hôm đó, nhưng rồi có việc gấp ở chỗ làm, mẹ đành hẹn bà tối hôm sau. Ai ngờ, tối hôm sau, mọi thứ đã cháy rụi, và ba tháng sau, bà cũng không còn nữa."

Giọng bà nghẹn lại, và Bảo Nghi siết chặt tay mẹ hơn, cả hai cùng im lặng một lúc, để nỗi đau cũ ấy được thừa nhận trọn vẹn thay vì mãi bị chôn giấu. "Mẹ đã mang theo nỗi ân hận đó một mình suốt hơn hai mươi năm," Bảo Nghi nói khẽ. "Con ước gì mẹ đã nói với con sớm hơn, để con có thể san sẻ cùng mẹ."

Bảo Nghi lắng nghe, tim thắt lại trước tâm sự mà mẹ chưa bao giờ chia sẻ với cô suốt hai mươi bảy năm qua. "Vậy sao mẹ không kể cho con nghe từ trước?" cô hỏi khẽ.

"Vì mẹ không muốn con mang theo gánh nặng đó," bà Bích Vân đáp, mỉm cười buồn bã. "Mẹ muốn con lớn lên với tình yêu dành cho nghề này, không phải với nỗi sợ hãi hay cảm giác tội lỗi. Nhưng giờ nhìn con, nhìn những gì con đã làm được, mẹ nhận ra, có lẽ mẹ đã sai. Con đã đủ mạnh mẽ để đối diện với cả nỗi đau lẫn trách nhiệm ấy, mạnh mẽ hơn cả mẹ từng dám tin."

"Mẹ không sai đâu," Bảo Nghi nói, nước mắt lăn dài. "Mẹ đã bảo vệ con theo cách của mẹ, giống như cách con đang cố bảo vệ mẹ bây giờ."

Bà Bích Vân đưa tay lau nước mắt cho con gái, ánh mắt bà tràn ngập một tình yêu thương sâu sắc mà bệnh tật suốt hai năm qua chưa bao giờ có thể làm phai nhạt hoàn toàn. "Nghi này," bà nói, giọng nghiêm túc hẳn lên, "mẹ biết, càng ngày mẹ sẽ càng quên nhiều hơn. Có thể một ngày nào đó, mẹ sẽ không còn nhận ra con nữa, không phải chỉ trong chốc lát như trước đây, mà là mãi mãi. Mẹ không muốn con dành cả phần đời còn lại để sợ hãi ngày đó. Con phải hứa với mẹ, dù chuyện gì xảy ra, con cũng sẽ sống trọn vẹn cuộc đời của con, sẽ yêu thương người xứng đáng, sẽ giữ tiệm này không phải vì gánh nặng, mà vì con thật lòng yêu nó."

"Con hứa, mẹ," Bảo Nghi nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định.

"Còn một điều nữa," bà Bích Vân nói tiếp, giọng bỗng trở nên tha thiết. "Cái tên. Con phải đặt tên cho tiệm, Nghi ạ. Đừng để nó mãi không tên như một cách né tránh phải khẳng định điều gì đó là của riêng mình. Bà ngoại con muốn đặt tên Hoài Hương cho tiệm, nhưng bà chưa kịp làm. Mẹ, suốt bao năm qua, cũng không dám làm, vì mẹ sợ nếu đặt tên mà không đúng với di nguyện của bà, mẹ sẽ lại phụ lòng bà một lần nữa. Nhưng con, con đã tìm lại được công thức ấy bằng chính trái tim con, con xứng đáng là người quyết định cái tên cuối cùng, dù đó có là Hoài Hương hay một cái tên nào khác con cảm thấy đúng đắn hơn."

Bảo Nghi gật đầu, cảm nhận rõ sức nặng lẫn sự tự do trong lời mẹ vừa trao cho cô — không phải một mệnh lệnh phải tuân theo, mà một sự cho phép, một lời trao quyền từ ba thế hệ phụ nữ trong gia đình, để cô được tự do viết tiếp câu chuyện theo cách của riêng mình. "Con sẽ nghĩ thật kỹ, mẹ ạ," cô nói. "Con muốn cái tên đó xứng đáng với tất cả những gì bà ngoại, mẹ, và cả con đã trải qua."

Họ ngồi bên nhau thêm một lúc lâu nữa, không nói thêm gì, chỉ đơn giản tận hưởng sự hiện diện minh mẫn hiếm hoi của nhau, cho đến khi Bảo Nghi cảm nhận được, qua ánh mắt mẹ dần trở nên xa xăm trở lại, rằng khoảnh khắc quý giá ấy đang từ từ khép lại. Cô ôm chặt lấy mẹ lần cuối trước khi lớp sương mù quen thuộc lại bao phủ, thì thầm một lời cảm ơn không thành tiếng, trân trọng từng giây phút hiếm hoi ấy như một món quà vô giá mà cô biết mình sẽ không bao giờ coi là điều hiển nhiên nữa.

Khi dì Xuyến đến thay ca buổi sáng, Bảo Nghi vẫn còn ngồi lặng bên giường mẹ, tay nắm chặt lọ mẫu thử Hoài Hương, đầu óc quay cuồng với tất cả những gì vừa được nghe. Cô không xuống tiệm ngay, mà ngồi thêm một lúc trong phòng, ghi lại thật cẩn thận vào cuốn sổ riêng từng chi tiết mẹ vừa kể — về cành hoa bần khô, về nụ cười rạng rỡ cuối cùng của bà ngoại, về cuộc hẹn dang dở không bao giờ thành hiện thực — không muốn để bất cứ mảnh ký ức quý giá nào một lần nữa bị thời gian cuốn trôi mất.

Xuống đến gian tiệm, cô đứng lặng trước tấm biển gỗ trống trơn một lúc lâu, nghĩ đến lời mẹ vừa trao quyền cho cô tự quyết định cái tên. Cô nghĩ đến Hoài Hương, đến ý nghĩa sâu sắc của nó gắn liền với ba thế hệ phụ nữ trong gia đình, nhưng cũng nghĩ đến hành trình của riêng mình — cuộc gặp gỡ với Bách Nguyên, tình bạn với Nhã Trúc, sự giúp đỡ của ông Tạ Khắc Nguyên, cả cộng đồng nhỏ đã cùng nhau góp sức suốt mấy tháng qua. Có lẽ, cô nghĩ, cái tên cuối cùng cần phải chứa đựng không chỉ câu chuyện của quá khứ, mà cả câu chuyện cô đang viết tiếp cho hiện tại và tương lai. Nhưng đó là điều cô sẽ cân nhắc kỹ hơn sau lễ hội — lúc này, còn quá nhiều việc cấp bách đang chờ đợi phía trước.

Bách Nguyên đến ngay sau đó, mang theo những tấm pano cuối cùng cho gian trưng bày, và khi thấy gương mặt vừa xúc động vừa tràn đầy quyết tâm của Bảo Nghi, anh không hỏi ngay, chỉ lặng lẽ đặt đồ xuống, kéo cô vào một cái ôm thật chặt. Cô kể lại cho anh nghe toàn bộ cuộc trò chuyện với mẹ, giọng vẫn còn run vì xúc động. "Mẹ con bảo con được quyền tự đặt tên cho tiệm," cô nói. "Con vẫn chưa biết chọn tên gì, nhưng con biết, dù chọn tên nào, con cũng muốn anh là người đầu tiên biết, sau mẹ con."

"Tôi sẽ đợi," Bách Nguyên đáp, mỉm cười dịu dàng. "Dù cô cần bao lâu để quyết định cũng được. Nhưng dù cô chọn tên gì, tôi tin nó sẽ đẹp, vì nó xuất phát từ chính trái tim cô."

Đã sao chép liên kết chương