Chương 28
Chương 28 — Tiệm Nước Hoa Không Tên
Ba tuần sau ngày đóng chai lọ Hoài Hương đầu tiên, Bách Nguyên chính thức nghỉ việc tại công ty cũ, mở văn phòng tư vấn kiến trúc và bảo tồn công trình cổ của riêng mình, đúng như dự định anh từng chia sẻ với Bảo Nghi. Anh thuê lại một căn nhà nhỏ cách tiệm nước hoa không tên chỉ vài bước chân, cũng trên chính phố Hàng Điệp, và dành trọn ba tuần liền để tự tay cải tạo lại không gian theo đúng phong cách anh yêu thích — giữ nguyên khung gỗ cũ, chỉ sơn lại tường bằng vôi trắng, kê thêm vài kệ sách và một tấm bản đồ lớn của khu phố cổ treo ngay giữa phòng làm việc.
Ngày khai trương văn phòng, dù không tổ chức rình rang, Bách Nguyên vẫn mời đầy đủ những người quan trọng nhất trong cuộc sống của anh — chú Vĩnh Khang, ông Tạ Khắc Nguyên, Nhã Trúc, dì Xuyến, và tất nhiên, Bảo Nghi cùng bà Bích Vân. Mọi người quây quần trong không gian nhỏ ấm cúng, chúc mừng anh với những lời chân thành, những tràng cười giòn tan, khiến căn phòng vốn dĩ chỉ mới hoàn thiện vài ngày đã ngập tràn không khí ấm áp như đã tồn tại từ lâu.
Ông Vĩnh Khang, trong buổi tiệc nhỏ ấy, còn tặng cháu trai một tấm biển đồng nhỏ khắc tên văn phòng mới, tự tay ông đặt làm tại một cửa hiệu quen từ nhiều năm trước. "Chú tự hào về cháu, Bách Nguyên ạ," ông nói, giọng có phần nghẹn ngào hiếm thấy ở một người đàn ông vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh. "Cháu đã chọn một con đường không dễ dàng, nhưng chú tin, đó là con đường đúng đắn." Ông Tạ Khắc Nguyên cũng góp vui bằng cách kể lại vài câu chuyện cũ về khu phố, khiến cả căn phòng rộn rã tiếng cười, còn Nhã Trúc thì không quên mang đến một chậu cây nhỏ để "văn phòng có chút sinh khí, đỡ khô khan toàn giấy tờ bản vẽ".
Sau buổi tiệc nhỏ, khi khách khứa đã lần lượt ra về, chỉ còn lại Bảo Nghi và Bách Nguyên trong văn phòng, anh nắm lấy tay cô, dẫn cô ra phía ban công nhỏ phía sau, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ mái ngói cong cong của cả dãy phố cổ trải dài dưới ánh hoàng hôn. "Tôi muốn cho cô xem cái này trước tiên," anh nói, giọng có chút hồi hộp khác thường.
Anh lấy từ trong túi áo ra một cuộn giấy nhỏ, mở ra trước mặt cô — đó là một bản phác thảo kiến trúc, vẽ tay tỉ mỉ, thể hiện toàn bộ khu vực phố Hàng Điệp trong tương lai, với căn nhà số 14 được đánh dấu nổi bật, mặt tiền được phục dựng đúng nguyên trạng, thêm một khoảng sân nhỏ trồng đầy hoa nhài, và một tấm biển treo phía trên cửa với ba chữ được anh viết nắn nót: Hoài Hương.
"Anh vẽ cái này từ khi nào vậy?" Bảo Nghi hỏi, giọng nghẹn lại vì xúc động khi thấy chính cái tên cô vẫn đang cân nhắc, dường như đã hiện diện sẵn trong tâm trí người cô yêu từ rất lâu.
"Từ đêm đầu tiên cô kể cho tôi nghe về công thức Hoài Hương," anh đáp, mỉm cười. "Tôi biết, đó không phải quyết định của tôi, cô mới là người chọn tên cuối cùng. Nhưng tôi cứ tưởng tượng mãi về hình ảnh này, về một tương lai nơi tiệm của cô có tên, có một mái nhà vững chãi, và tôi, nếu cô cho phép, được là một phần trong bức tranh đó."
Bảo Nghi ngước lên nhìn anh, tim đập rộn ràng trước những lời anh vừa nói. Bách Nguyên hít một hơi sâu, rồi quỳ xuống một chân, khiến cô sững sờ, hai tay bất giác đưa lên che miệng. Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, mở nắp, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị, không cầu kỳ, nhưng được chế tác tinh xảo với một họa tiết nhỏ khắc hình cành hoa bần ở mặt trong.
"Bảo Nghi," anh nói, giọng run lên vì xúc động nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào cô, "từ ngày gặp cô, tôi đã học được rất nhiều điều — về cách trân trọng ký ức, về cách đối diện với mất mát, về cách yêu thương một cách chân thành và kiên nhẫn. Tôi không muốn chờ đợi thêm nữa để nói ra điều này. Em có đồng ý làm vợ tôi không?"
Nước mắt Bảo Nghi trào ra, cô gật đầu liên tục, không nói nên lời trong vài giây đầu tiên. "Em đồng ý," cuối cùng cô thốt lên, giọng run rẩy nhưng tràn đầy hạnh phúc. "Em đồng ý, tất nhiên là em đồng ý rồi."
"Em có chắc không?" anh hỏi lại, giọng vẫn còn run, như thể vẫn chưa dám tin vào hạnh phúc đang ở ngay trước mắt mình. "Cưới anh nghĩa là em sẽ phải chịu đựng anh cả đời đấy, chưa kể phải chịu đựng cả chú Vĩnh Khang, người chắc chắn sẽ trở thành một ông chú hay càm ràm chuyện cưới xin của cháu trai từ giờ đến lúc đám cưới."
Bảo Nghi bật cười qua làn nước mắt, đấm nhẹ vào vai anh. "Em chắc chắn," cô đáp, giọng vừa cười vừa khóc. "Em chắc chắn hơn bất cứ điều gì em từng chắc chắn trong đời."
Bách Nguyên đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào tay cô, rồi ôm chầm lấy cô, xoay một vòng tròn nhỏ giữa ban công ngập tràn ánh hoàng hôn, cả hai cùng cười trong nước mắt, hạnh phúc đến mức không còn lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. "Anh yêu em," anh thì thầm bên tai cô. "Anh yêu em, và anh muốn xây dựng cả phần đời còn lại của mình ngay tại con phố này, cùng em."
"Em cũng yêu anh," Bảo Nghi đáp, tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim anh đập rộn ràng không kém gì nhịp tim cô. "Cảm ơn anh, vì đã bước vào cuộc đời em đúng lúc em cần một người như anh nhất."
Trong túi áo khoác của Bách Nguyên, chiếc điện thoại rung lên liên tục — có lẽ là Nhã Trúc hoặc chú Vĩnh Khang đang sốt ruột chờ tin — nhưng anh chỉ mỉm cười, phớt lờ nó, tiếp tục ôm chặt lấy Bảo Nghi giữa ban công nhỏ, không muốn bất cứ điều gì làm gián đoạn khoảnh khắc thiêng liêng này, dù chỉ một giây.
Bách Nguyên cầm bản phác thảo lên, chỉ vào từng chi tiết nhỏ anh đã dày công vẽ nên. "Đây là khoảng sân trồng hoa nhài, chỗ này anh nghĩ có thể kê thêm một chiếc ghế mây, để mẹ có thể ngồi hóng nắng mỗi sáng," anh giải thích, giọng đầy tâm huyết. "Còn đây, phía sau xưởng pha chế cũ, anh muốn giữ nguyên kết cấu gỗ, chỉ gia cố lại phần móng cho vững chắc hơn, để nó có thể đứng thêm được ít nhất năm mươi năm nữa, đủ cho cả con cái chúng ta sau này lớn lên trong đó."
Bảo Nghi cầm lấy bản vẽ, ngắm nhìn từng nét bút tỉ mỉ, cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, cho tiệm, cho cả tương lai mà anh đã âm thầm hình dung suốt bao tháng qua, được thể hiện trọn vẹn qua từng đường nét ấy. "Anh nghĩ xa quá rồi đấy," cô nói, giọng run run vì xúc động nhưng ánh mắt lấp lánh hạnh phúc.
"Anh chỉ đang chuẩn bị sẵn sàng thôi," anh đáp, mỉm cười. "Cho bất cứ điều gì tương lai mang đến, miễn là có em ở đó cùng anh."
Họ đứng đó thật lâu, ngắm nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống trên mái ngói cong cong của cả dãy phố cổ, và ở phía xa, ánh đèn từ tiệm nước hoa không tên bắt đầu được thắp lên cho buổi tối, như một ngọn hải đăng nhỏ bé nhưng kiên định giữa lòng con phố đang chuyển mình. Bảo Nghi nghĩ đến mẹ, đến bà ngoại, đến tất cả những gì đã xảy ra suốt gần một năm qua, và cảm thấy lòng mình tràn ngập một niềm tin chắc chắn rằng, dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, cô sẽ không bao giờ phải một mình đối diện với chúng nữa.
Tối hôm đó, khi về đến tiệm, Bảo Nghi chạy ngay lên gác báo tin cho mẹ, giơ bàn tay đeo nhẫn lên trước mặt bà với niềm hạnh phúc không thể giấu giếm. Bà Bích Vân, dù không hoàn toàn tỉnh táo, vẫn nhận ra được sự vui mừng tràn ngập trên gương mặt con gái, cầm lấy bàn tay cô, ngắm nhìn chiếc nhẫn với ánh mắt trìu mến. "Đẹp quá, Nghi ạ," bà nói, mỉm cười. "Con hạnh phúc là mẹ vui rồi."
Bảo Nghi ôm chặt lấy mẹ, nước mắt lăn dài, thầm ước rằng khoảnh khắc này, dù mẹ có nhớ được trọn vẹn ý nghĩa của nó hay không, vẫn sẽ mãi mãi là một phần không thể xóa nhòa trong trái tim của cả hai người.
Cô gọi điện báo tin ngay cho Nhã Trúc, người vừa nghe đầu dây bên kia đã hét lên sung sướng đến mức Bảo Nghi phải đưa điện thoại ra xa tai. "Tao biết mà, tao biết thế nào ảnh cũng cầu hôn mày mà," Nhã Trúc reo lên, giọng đầy hào hứng. "Để tao tổ chức tiệc mừng cho, phải hoành tráng, cả xóm phải biết chuyện này mới được."
"Từ từ đã, để tao báo tin cho ông Nguyên với mọi người nữa," Bảo Nghi cười, dù trong lòng cũng không giấu được sự háo hức không kém gì bạn mình.
Đêm đó, sau khi mọi việc đã lắng xuống, Bảo Nghi ngồi một mình bên bàn pha chế, ngắm nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay dưới ánh đèn vàng ấm, rồi đưa mắt nhìn sang lọ Hoài Hương vẫn đang đứng trang trọng trên kệ. Cô mỉm cười, cảm thấy như thể cả hai biểu tượng ấy — chiếc nhẫn đại diện cho một tình yêu mới, lọ nước hoa đại diện cho một di sản được hoàn thành — đang cùng nhau kể tiếp câu chuyện của cuộc đời cô, một câu chuyện mà cô tin chắc, bà ngoại và cả mẹ, dù ở trạng thái nào, cũng sẽ luôn dõi theo và chúc phúc.