Chương 19
Chương 19 — Tiệm Nước Hoa Không Tên
Mười ngày trước lễ hội, Bảo Nghi bắt tay vào chưng cất mẻ tinh dầu hoa bần lớn nhất từ trước đến nay, đủ để không chỉ hoàn thiện công thức Hoài Hương mà còn có thể trưng bày, cho khách tham quan tại lễ hội dùng thử một phiên bản nhỏ. Cô và Bách Nguyên đã quay lại làng Vạn Điền cũ thêm hai lần nữa, cẩn thận thu hái đúng lượng hoa cần thiết mà không làm tổn hại đến hàng cây, mang về ngâm ủ theo đúng quy trình bảy ngày trong bóng tối mà ông Tạ Khắc Nguyên đã truyền lại.
Đêm thứ bảy, đúng ngày mẻ tinh dầu hoàn tất, Bảo Nghi cẩn thận lọc lấy phần tinh chất quý giá vào một bình thủy tinh lớn, đặt lên kệ cao nhất trong xưởng pha chế — nơi cô tin là an toàn nhất, tránh xa mọi rung động, mọi ánh sáng có thể làm hỏng chất lượng tinh dầu. Cô định sáng hôm sau sẽ bắt đầu phối trộn mẻ Hoài Hương hoàn chỉnh đầu tiên, và lòng cô tràn ngập một sự háo hức xen lẫn hồi hộp khó tả.
Nhưng nửa đêm hôm đó, một tiếng động lớn từ trên gác khiến cô bật dậy khỏi giường. Cô lao lên, thấy mẹ đang đứng giữa phòng, tay run rẩy, mắt mở to đầy hoảng loạn, không còn nhận ra căn phòng quen thuộc của chính mình. "Ai... ai đây, sao lại có người trong nhà tôi," bà Bích Vân lắp bắp, giọng run lên vì sợ hãi, lùi dần vào góc tường, tay quờ quạng tìm một vật gì đó để tự vệ.
"Mẹ ơi, là con đây, Nghi đây mẹ," Bảo Nghi vội trấn an, tiến lại gần từ từ, cố không làm mẹ hoảng sợ thêm, nhưng bà Bích Vân, trong cơn mê sảng của một đợt rối loạn hoàng hôn — hiện tượng bác sĩ từng cảnh báo có thể xảy ra ở người bệnh sa sút trí tuệ, khi sự lẫn lộn và kích động trở nên nghiêm trọng hơn vào ban đêm — không nhận ra con gái mình, hét lên hoảng loạn, đẩy mạnh Bảo Nghi ra, rồi lao ra khỏi phòng, chạy xuống cầu thang trong bóng tối.
"Mẹ, đứng lại, nguy hiểm lắm mẹ ơi!" Bảo Nghi hét lên, vội đuổi theo, tim đập thình thịch vì sợ hãi. Bà Bích Vân, trong cơn hoảng loạn, chạy thẳng vào xưởng pha chế phía sau, va phải chiếc kệ cao nơi Bảo Nghi vừa đặt bình tinh dầu hoa bần quý giá. Tiếng vỡ loảng xoảng vang lên trong đêm tĩnh lặng, và trong ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn hành lang, Bảo Nghi nhìn thấy cả một vũng chất lỏng sóng sánh loang ra trên sàn gạch, mùi hương hoa bần dịu dàng, quý giá — thành quả của bảy ngày ngâm ủ, của hai chuyến đi xa, của không biết bao nhiêu công sức — đang thấm dần vào những khe gạch cũ, không thể nào cứu vãn được nữa.
Bảo Nghi đứng sững lại trong khoảnh khắc ấy, một phần trong cô muốn khóc òa vì tiếc nuối, nhưng phần lớn hơn, nỗi lo cho mẹ đã lấn át tất cả. Cô lao đến ôm lấy mẹ đang run rẩy khóc nấc trong góc phòng, hoàn toàn không hay biết gì về những gì vừa xảy ra. "Không sao đâu mẹ, không sao đâu, có con đây rồi," cô thì thầm, ôm chặt lấy mẹ, nước mắt lăn dài trên má nhưng giọng vẫn cố giữ thật nhẹ nhàng, thật vững vàng để trấn an mẹ.
Phải mất gần nửa tiếng đồng hồ, với sự giúp đỡ của dì Xuyến được gọi dậy gấp, họ mới dỗ được bà Bích Vân bình tĩnh trở lại, đưa bà lên giường nghỉ ngơi. Đến khi mọi thứ yên ổn, Bảo Nghi mới quay lại xưởng pha chế, đứng nhìn vũng tinh dầu đã loang khô một phần trên sàn, mảnh thủy tinh vỡ vụn nằm rải rác khắp nơi, và cảm giác kiệt quệ, tuyệt vọng ập đến như một cơn sóng lớn cuối cùng cũng được phép trào ra sau bao nỗ lực kìm nén.
Cô ngồi sụp xuống ngay trên sàn nhà, giữa những mảnh vỡ, khóc nức nở như chưa từng được khóc trong suốt hai năm qua kể từ ngày mẹ đổ bệnh. Không chỉ là tiếc nuối cho mẻ tinh dầu công phu vừa mất, mà còn là tất cả những gánh nặng dồn nén bấy lâu — nỗi sợ mất mẹ, nỗi lo mất tiệm, áp lực từ lễ hội đang đến gần, tất cả cùng lúc vỡ òa trong đêm tối ấy.
Dì Xuyến, sau khi đã yên tâm bà Bích Vân ngủ lại, xuống tìm thấy Bảo Nghi trong tình trạng ấy, vội ngồi xuống ôm lấy cô, không nói gì, chỉ để cô khóc cho thỏa. "Cô Nghi khóc đi, khóc cho hết đi," dì nói khẽ, giọng đầy thương cảm. "Hai năm nay cô chịu đựng nhiều quá rồi, không ai trách cô yếu đuối một lần đâu."
Sáng hôm sau, khi Bách Nguyên đến, thấy gian tiệm vẫn còn hơi hướng của biến cố đêm qua — Bảo Nghi với đôi mắt sưng đỏ ngồi lặng lẽ dọn dẹp những mảnh vỡ cuối cùng — anh vội chạy đến, ôm chầm lấy cô. "Chuyện gì xảy ra vậy?" anh hỏi, giọng lo lắng tột độ.
Bảo Nghi kể lại toàn bộ sự việc, giọng đứt quãng vì vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Bách Nguyên lặng người nghe, siết chặt cô trong vòng tay, không nói gì trong một lúc lâu, chỉ để cô cảm nhận được sự hiện diện vững chãi của anh. "Chúng ta sẽ đi lấy hoa lần nữa," cuối cùng anh nói, giọng kiên định. "Còn mười ngày, vẫn còn kịp nếu mình bắt đầu ngay hôm nay."
"Nhưng còn mẻ ngâm ủ bảy ngày," Bảo Nghi đáp, giọng vẫn còn run, "nếu tính cả thời gian pha chế thử nghiệm sau đó, mình chỉ còn vừa đủ thời gian, không có chỗ cho sai sót nữa."
"Vậy thì mình sẽ không để sai sót xảy ra nữa," anh nói, nắm chặt tay cô. "Tôi sẽ ở lại phụ cô canh chừng nguyên liệu, ngày lẫn đêm nếu cần. Cô không phải một mình gánh vác chuyện này nữa, Bảo Nghi."
Buổi chiều hôm đó, Bảo Nghi đưa mẹ đến gặp lại bác sĩ chuyên khoa thần kinh vẫn theo dõi tình trạng của bà suốt hai năm qua. Sau khi thăm khám và nghe Bảo Nghi kể lại chi tiết về cơn rối loạn hoàng hôn đêm qua, vị bác sĩ trầm ngâm một lúc rồi giải thích, giọng cẩn trọng nhưng thẳng thắn. "Những đợt kích động về đêm như vậy có xu hướng xuất hiện thường xuyên hơn khi bệnh tiến triển sang giai đoạn tiếp theo," ông nói. "Tôi không muốn làm cô hoảng sợ, nhưng cô nên chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ cần cân nhắc thêm người hỗ trợ chăm sóc vào ban đêm, hoặc xem xét các phương án chăm sóc chuyên biệt hơn trong thời gian tới."
Bảo Nghi gật đầu, cố giữ vẻ bình tĩnh trước mặt bác sĩ, nhưng khi bước ra khỏi phòng khám, cô phải dựa vào tường hành lang một lúc để trấn tĩnh lại, cảm giác như cả thế giới đang dồn ép cô từ mọi phía cùng một lúc. Bách Nguyên, người đã xin nghỉ nửa ngày làm để đưa hai mẹ con đi khám, đứng chờ sẵn bên ngoài, nhận ra ngay vẻ mặt thất thần của cô, vội bước tới đỡ lấy cô.
"Bác sĩ nói sao?" anh hỏi khẽ.
Bảo Nghi kể lại, giọng nghẹn ngào. "Con sợ, anh Nguyên ạ," cô thú nhận, lần đầu tiên để lộ hết nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong lòng mình. "Con sợ đến một ngày, con sẽ mất mẹ hoàn toàn trước khi kịp hoàn thành Hoài Hương, trước khi mẹ kịp thấy con đặt tên cho tiệm, trước khi con kịp nói hết những điều con muốn nói với mẹ."
Bách Nguyên ôm cô vào lòng ngay giữa hành lang bệnh viện, không quan tâm đến ánh mắt của những người qua lại. "Vậy thì mình sẽ không để lãng phí thêm bất cứ khoảnh khắc nào nữa," anh nói, giọng chắc nịch. "Từ giờ, mỗi ngày cô còn có mẹ tỉnh táo, dù chỉ một phút, cô hãy nói hết những gì cô muốn nói. Đừng đợi đến khi hoàn thành mọi thứ mới cho phép mình được nói ra."
Lời anh nói như một cú thức tỉnh nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khiến Bảo Nghi nhận ra, có lẽ suốt thời gian qua, cô đã quá tập trung vào việc hoàn thành một công thức, một tấm biển hiệu, một cuộc chiến pháp lý, đến mức đôi khi quên mất rằng, điều quý giá nhất vẫn luôn ở ngay trước mắt cô mỗi ngày — những khoảnh khắc, dù ngắn ngủi, được ở bên mẹ khi bà còn nhận ra cô.
Bảo Nghi gật đầu, lau nước mắt, cảm thấy một chút sức mạnh nhen nhóm trở lại từ sự hiện diện kiên định của anh. Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo mới cũng bắt đầu hình thành — không chỉ là về công thức, về tiệm, mà còn về chính tình trạng của mẹ, dường như đang xấu đi nhanh hơn những gì cô từng chuẩn bị tinh thần để đối mặt. Cuộc đua với thời gian, giờ đây, không còn chỉ là một phép ẩn dụ nữa, mà đã trở thành một thực tế trần trụi, đang siết chặt dần từng ngày.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, Bảo Nghi lên gác ngồi cạnh mẹ thật lâu, kể cho bà nghe đủ mọi chuyện — về chuyến đi tìm hoa bần, về mẻ tinh dầu vừa mất, về Bách Nguyên, về lễ hội sắp tới — dù bà Bích Vân lúc đó chỉ ngồi lặng yên, ánh mắt mơ hồ nhìn ra cửa sổ, không đáp lại lời nào. Nhưng Bảo Nghi vẫn kể, chậm rãi, kiên nhẫn, tin rằng dù mẹ không thể ghi nhớ trọn vẹn, thì ít nhất trong khoảnh khắc ấy, bà vẫn cảm nhận được sự hiện diện ấm áp của con gái bên cạnh, và có lẽ, đó cũng là một cách gìn giữ ký ức không kém phần quan trọng so với bất cứ công thức nước hoa nào. Trước khi rời phòng, cô cúi xuống hôn nhẹ lên trán mẹ, thì thầm một lời chúc ngủ ngon như đã làm suốt hai năm qua, không biết đêm nay hay đêm nào sắp tới sẽ lại là một đêm yên bình, hay lại là một đêm hoảng loạn khác đang chờ đợi phía trước.