Chương 27
Chương 27 — Tiệm Nước Hoa Không Tên
Mười ngày sau buổi ký kết, Bảo Nghi quyết định dành một buổi sáng đặc biệt để chính thức đóng chai mẻ Hoài Hương đầu tiên theo đúng công thức hoàn chỉnh — không phải để bán, mà để lưu giữ như một cột mốc, một minh chứng cho hành trình vừa qua. Cô chọn đúng ngày trời trong, nắng nhẹ, loại thời tiết mà theo kinh nghiệm nghề nghiệp của cô, sẽ giúp mùi hương ổn định và tỏa hương đẹp nhất khi được đóng chai.
Cô chuẩn bị mọi thứ từ tối hôm trước — chiếc bàn pha chế được lau chùi sạch sẽ, những dụng cụ thủy tinh được tiệt trùng cẩn thận, và đặc biệt, một chiếc lọ đặc biệt cô đã đặt riêng một người thợ thổi thủy tinh lâu năm trong thị xã làm theo mẫu thiết kế cô tự vẽ — dáng lọ thon dài, cổ chai uốn cong nhẹ như một nhành lúa, gợi nhớ đến hình ảnh cánh đồng ven sông nơi bà ngoại từng lớn lên.
Sáng hôm đó, Bảo Nghi mời mẹ xuống tiệm sớm hơn thường lệ, sắp xếp để bà ngồi ngay cạnh bàn pha chế, ở đúng vị trí bà vẫn ngồi những năm còn làm nghề, trước khi bệnh tật buộc bà phải lùi lại phía sau. "Mẹ, hôm nay con muốn mẹ ngồi đây, phụ con một tay," Bảo Nghi nói, giọng vừa hồi hộp vừa xúc động.
Bà Bích Vân, dù không hoàn toàn hiểu hết bối cảnh của ngày hôm đó, vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, đôi mắt dõi theo từng cử động của con gái với một sự tò mò dịu dàng. Có lẽ, dù trí nhớ về sự kiện, về ngày tháng đã phai nhạt gần hết, thì bản năng nghề nghiệp ăn sâu vào cơ thể bà suốt mấy chục năm vẫn còn nguyên vẹn — ngay khi Bảo Nghi đưa cho bà một chiếc phễu thủy tinh nhỏ, bà cầm lấy đúng cách, giữ nó vững vàng phía trên miệng lọ mà không cần ai hướng dẫn.
"Mẹ giữ giúp con nhé," Bảo Nghi nói, mỉm cười qua làn nước mắt đang chực trào, rồi bắt đầu rót từng chút hỗn hợp Hoài Hương đã pha sẵn qua phễu, chậm rãi, cẩn trọng, như đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng hơn là một công đoạn kỹ thuật thông thường. Bà Bích Vân giữ chiếc phễu thật vững, thỉnh thoảng khẽ nghiêng đầu, như đang lắng nghe âm thanh của chất lỏng chảy vào lọ, một thói quen nghề nghiệp bà vẫn luôn có từ ngày còn trẻ.
"Mùi này thơm quá," bà Bích Vân bất chợt lên tiếng, giọng đầy vẻ ngạc nhiên thích thú như thể đang ngửi thấy nó lần đầu tiên. "Con tự pha đấy à?"
"Dạ, con pha đấy mẹ," Bảo Nghi đáp, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn cố giữ nụ cười. "Đây là Hoài Hương, mẹ ạ. Con đã hoàn thành nó rồi."
Bà Bích Vân gật gù, dù ánh mắt bà không hoàn toàn cho thấy bà nhớ rõ ý nghĩa đằng sau cái tên ấy, nhưng phản ứng của bà trước mùi hương vẫn chân thật và trọn vẹn như bất cứ người thưởng thức nào khác. "Con giỏi lắm," bà nói, lặp lại câu nói quen thuộc bà vẫn hay dành cho con gái trong suốt hai năm qua, nhưng lần này, với Bảo Nghi, câu nói ấy mang một sức nặng khác hẳn, như một lời chúc phúc chính thức, một sự công nhận từ chính người thầy đầu tiên và quan trọng nhất trong cuộc đời nghề nghiệp của cô.
Khi lọ đã đầy, Bảo Nghi nhẹ nhàng đậy nắp, dùng một sợi chỉ đỏ buộc quanh cổ lọ theo đúng truyền thống của tiệm, rồi viết lên mẩu giấy nhỏ đính kèm, không phải tên một ký ức của khách hàng như thường lệ, mà là dòng chữ: "Hoài Hương — Tôn Nữ Ánh Nguyệt khởi đầu, Tôn Nữ Bích Vân gìn giữ, Tôn Nữ Bảo Nghi hoàn thành." Cô đặt lọ lên chính giữa kệ trưng bày, vị trí trang trọng nhất trong toàn bộ gian tiệm, nơi ánh nắng buổi sáng luôn chiếu vào đầu tiên mỗi khi cửa hàng mở cửa.
"Con muốn để nó ở đây mãi mãi, không bán," Bảo Nghi giải thích với mẹ, dù không chắc bà có hiểu hết. "Để bất cứ ai bước vào tiệm cũng có thể nhìn thấy nó, biết được câu chuyện của cả ba thế hệ nhà mình."
Sau khi lọ chính đã hoàn thành, Bảo Nghi còn chiết thêm vài lọ nhỏ hơn từ phần tinh dầu còn dư, dự định sẽ dành tặng những người đã đồng hành cùng cô suốt hành trình vừa qua — một lọ cho ông Tạ Khắc Nguyên, một lọ cho Nhã Trúc, một lọ cho dì Xuyến, và một lọ, cô ngập ngừng một lúc trước khi quyết định, cho chính Bách Nguyên. Mỗi lần rót, bà Bích Vân đều giữ chiếc phễu giúp con gái, dường như tìm thấy trong công việc đơn giản, lặp đi lặp lại ấy một niềm vui thuần khiết mà bà đã đánh mất từ lâu kể từ ngày bệnh tật buộc bà phải lùi lại phía sau quầy pha chế.
"Con nhớ hồi con còn nhỏ không," bà Bích Vân bỗng lên tiếng, giọng vẫn còn đang chìm trong không khí tập trung của công việc, "mẹ hay cho con giữ phễu như thế này, con thích lắm, cứ đòi giữ mãi không chịu buông." Bảo Nghi sững người trước mảnh ký ức bất chợt hiện lên rõ ràng đến vậy trong tâm trí mẹ, không phải về những sự kiện lớn lao, mà về một chi tiết nhỏ bé, đời thường, có lẽ chính vì sự giản dị ấy mà nó vẫn còn sót lại, chưa bị cơn bệnh cuốn trôi đi mất. "Con nhớ chứ mẹ," cô đáp, dù thực ra ký ức ấy đã mờ nhạt trong đầu cô từ lâu, nhưng cô sẵn lòng nhận lấy nó, giữ nó lại thay cho cả hai mẹ con.
Đúng lúc đó, Bách Nguyên ghé qua, mang theo một bó hoa nhỏ để chúc mừng ngày trọng đại này. Anh đứng lặng nhìn cảnh tượng hai mẹ con Bảo Nghi ngồi bên nhau, ánh nắng sớm rọi qua khung cửa sổ phủ lên cả hai một quầng sáng ấm áp, và không kìm được, anh lấy điện thoại chụp lại khoảnh khắc ấy, một bức ảnh anh biết mình sẽ trân trọng suốt đời.
"Chào mẹ, chào cô," anh nói, bước vào, cúi đầu lễ phép chào bà Bích Vân, người giờ đây, sau nhiều lần gặp gỡ, đã quen dần với sự hiện diện của anh, dù không phải lúc nào cũng nhớ rõ tên hay mối quan hệ giữa anh và con gái mình.
"Chào cháu," bà Bích Vân đáp, mỉm cười thân thiện, đưa mắt nhìn bó hoa trên tay anh với vẻ thích thú. "Hoa đẹp quá, cháu mua cho ai vậy?"
"Dạ, con mua để chúc mừng mẹ và Nghi," Bách Nguyên đáp, đặt bó hoa lên bàn cạnh lọ Hoài Hương vừa hoàn thành, ánh mắt anh không giấu được sự trìu mến khi nhìn cả hai mẹ con.
"Cháu đến chơi với Nghi à?" bà Bích Vân hỏi lại, có vẻ như câu hỏi trước đó đã trôi khỏi tâm trí bà chỉ trong tích tắc, một biểu hiện quen thuộc của căn bệnh mà cả Bảo Nghi lẫn Bách Nguyên đều đã học cách đón nhận nhẹ nhàng, không còn cảm thấy đau lòng như những ngày đầu.
"Dạ, con đến thăm mẹ và Nghi ạ," Bách Nguyên đáp, nhẹ nhàng, không đính chính hay giải thích thêm về mối quan hệ thật sự giữa hai người, chỉ đơn giản đón nhận bất cứ vai trò nào bà gán cho anh trong khoảnh khắc ấy, một sự bao dung và kiên nhẫn khiến Bảo Nghi càng thêm yêu thương anh nhiều hơn.
Ba người ngồi bên nhau suốt buổi sáng hôm đó, không làm gì nhiều, chỉ đơn giản trò chuyện, ngắm nhìn lọ Hoài Hương lấp lánh dưới ánh nắng, và tận hưởng một sự bình yên hiếm hoi mà suốt hơn hai năm qua, kể từ ngày bệnh tật ập đến với gia đình, Bảo Nghi chưa từng dám hy vọng mình sẽ còn được cảm nhận trọn vẹn đến vậy. Cô biết, những khoảnh khắc minh mẫn của mẹ sẽ ngày càng thưa dần theo thời gian, bệnh tình rồi sẽ tiếp tục tiến triển theo quy luật không thể đảo ngược của nó, nhưng lọ Hoài Hương đang lấp lánh trên kệ kia, giờ đây, đã trở thành một minh chứng vĩnh viễn rằng, dù ký ức có phai nhạt đến đâu, tình yêu và sự gắn kết giữa ba thế hệ phụ nữ trong gia đình cô sẽ không bao giờ thực sự biến mất.
Chiều hôm đó, sau khi mẹ đã lên gác nghỉ ngơi, Bảo Nghi mang lọ nhỏ cô đã chiết riêng đến trao tận tay cho Bách Nguyên. "Đây, con giữ lời hứa rồi đấy," cô nói, mỉm cười. "Anh là người thứ hai được nhận Hoài Hương, sau chính con."
Bách Nguyên cầm lấy lọ nhỏ, xoay nhẹ trong tay, ngắm nhìn ánh nắng chiều xuyên qua lớp thủy tinh trong suốt, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt bàn. "Tôi sẽ giữ nó cẩn thận," anh nói, giọng trang trọng hơn cả khoảnh khắc anh từng nhận bất cứ món quà nào trong đời. "Không phải để dùng, mà để mỗi khi mở nắp ra, tôi lại được nhớ về ngày hôm nay, về tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau vượt qua."
Anh ôm lấy cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, cả hai cùng đứng lặng giữa gian tiệm ngập tràn nắng chiều, không nói thêm lời nào, chỉ đơn giản tận hưởng sự trọn vẹn của khoảnh khắc hiện tại — một khoảnh khắc mà chỉ vài tháng trước, giữa bao sóng gió dồn dập, Bảo Nghi không dám chắc mình sẽ còn có cơ hội được trải nghiệm.
Trước khi ra về, Bách Nguyên còn nán lại giúp Bảo Nghi dọn dẹp lại bàn pha chế, xếp gọn những dụng cụ thủy tinh vào đúng chỗ quen thuộc của chúng. "Ngày mai tôi sẽ mang lọ nhỏ này đến văn phòng, để trên bàn làm việc," anh nói, mỉm cười. "Để mỗi khi có khách hàng khó tính, tôi lại mở nắp ra ngửi một chút, nhắc mình nhớ vì sao mình chọn con đường này."
Bảo Nghi bật cười, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và tràn đầy hạnh phúc hơn bất cứ lúc nào trong suốt hành trình dài vừa qua. Cô tiễn anh ra cửa, đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trên phố Hàng Điệp đang lên đèn, rồi quay vào trong, ngắm nhìn lọ Hoài Hương lấp lánh trên kệ một lần cuối trước khi tắt đèn, khóa cửa, kết thúc một ngày mà cô biết mình sẽ nhớ mãi suốt quãng đời còn lại.