Chương 9
Chương 9 — Tiệm Nước Hoa Không Tên
Chủ nhật, Bách Nguyên đến tiệm từ sớm, mang theo một chiếc va li kim loại nhỏ đựng thiết bị soi chữ chuyên dụng — một chiếc đèn cực tím cầm tay, một kính lúp có đèn LED viền quanh, và vài tấm phim lọc ánh sáng khác nhau. Anh đặt tất cả lên bàn pha chế, cẩn thận như một bác sĩ chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, trong khi Bảo Nghi hồi hộp đứng bên cạnh, tay ôm chặt cuốn sổ da cũ có trang giấy cháy dở.
"Trước khi bắt đầu, tôi phải nói trước, có thể sẽ không ra được gì cả," Bách Nguyên nói, giọng cẩn trọng, không muốn cô đặt quá nhiều hy vọng. "Giấy bị cháy khác với giấy chỉ bị mờ do thời gian, phần sợi giấy đã bị phá hủy ở mức phân tử, đôi khi mực vẫn còn để lại dấu vết hóa học dù mắt thường không thấy, nhưng cũng có khi không còn gì cả."
"Con hiểu," Bảo Nghi gật đầu, đặt cuốn sổ lên bàn, mở đến trang cháy, tay khẽ run. Đã bao năm nay, cô vẫn luôn tự nhủ mình đã chấp nhận rằng phần còn thiếu của công thức "Hoài Hương" sẽ mãi mãi là một khoảng trống không thể lấp đầy, nhưng giờ đây, khi có một tia hy vọng dù mong manh xuất hiện, cô nhận ra mình chưa từng thật sự buông bỏ hy vọng ấy.
Bách Nguyên bật đèn cực tím, tắt hết đèn thường trong tiệm, khiến gian phòng chìm vào một màu tím sẫm kỳ lạ. Anh rê chiếc đèn chậm rãi qua phần giấy cháy đen, mắt dán chặt vào kính lúp. Có một khoảng im lặng căng thẳng kéo dài gần một phút, chỉ có tiếng thở của cả hai người vang lên trong bóng tối tím thẫm ấy. Rồi, đột nhiên, anh khẽ reo lên. "Có! Có vết mực ở đây, mờ lắm nhưng có thật."
Bảo Nghi vội cúi sát lại, nhìn qua vai anh vào ống kính lúp. Dưới ánh sáng cực tím, một vài nét chữ mơ hồ hiện lên trên nền giấy cháy đen, như những bóng ma của ký ức, khó đọc nhưng không phải hoàn toàn vô nghĩa. Bách Nguyên chậm rãi di chuyển đèn, ghi chú lại từng đoạn có thể đọc được lên một tờ giấy riêng. Sau gần một tiếng đồng hồ tỉ mỉ, họ ghép lại được thêm vài từ rời rạc: "...ba giọt dầu vỏ bưởi non... để lâu bảy ngày trong bóng tối... mùi phải nhạt dần theo thời gian, như ký ức nhạt dần, nhưng không bao giờ mất hẳn..."
"Mùi phải nhạt dần theo thời gian, nhưng không bao giờ mất hẳn," Bảo Nghi lặp lại, giọng nghẹn ngào. Đó không đơn thuần là một chỉ dẫn kỹ thuật, mà là một triết lý bà ngoại cô đã gửi gắm vào chính công thức ấy — một mùi hương được thiết kế để phai nhạt có chủ đích, phản ánh chính cách ký ức con người vận hành, mờ dần nhưng không bao giờ biến mất hoàn toàn nếu người ta còn giữ nó trong tim.
"Cô ổn không?" Bách Nguyên hỏi, nhận ra nước mắt đã lăn dài trên má cô lúc nào không hay.
"Con ổn," cô đáp, vội lau nước mắt, cười nhẹ. "Chỉ là... con chưa từng nghĩ mình sẽ đọc được thêm bất cứ chữ nào từ trang giấy này nữa. Cảm ơn anh, thật lòng."
Đúng lúc đó, tiếng chuông vỏ ốc ở cửa reo lên, và một ông lão dáng người nhỏ thó, lưng hơi còng, bước vào, tay chống một cây ba toong gỗ mun bóng loáng. Ông dừng lại giữa cửa, nheo mắt nhìn cảnh tượng kỳ lạ trước mặt — căn tiệm tối om chỉ có ánh đèn tím mờ ảo, hai người trẻ cúi đầu sát nhau bên bàn pha chế. "Trời đất, tiệm đóng cửa mà sao còn có ánh đèn kỳ dị vậy," ông lão lên tiếng, giọng đùa cợt nhưng ấm áp quen thuộc.
"Ông Nguyên!" Bảo Nghi mừng rỡ kêu lên, vội bật đèn thường trở lại, chạy ra đón ông vào. "Con đang định tìm ông đây, không ngờ ông lại ghé đúng lúc này."
Ông Tạ Khắc Nguyên, năm nay đã bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn minh mẫn, mỉm cười hiền hậu, đưa mắt nhìn quanh gian tiệm, ánh mắt dừng lại khá lâu trên cuốn sổ da cũ đang mở sẵn trên bàn. Nụ cười trên môi ông chợt tắt đi, thay vào đó là một vẻ trầm ngâm sâu lắng. "Cuốn sổ cuối cùng của bà Ánh Nguyệt," ông nói khẽ, giọng như đang chạm vào một vết thương cũ chưa lành hẳn. "Đã lâu lắm rồi ông không nhìn thấy nó."
Bảo Nghi giới thiệu nhanh Bách Nguyên với ông, giải thích ngắn gọn về việc họ vừa dùng đèn cực tím đọc thêm được vài chữ từ trang giấy cháy. Ông Tạ Khắc Nguyên gật gù, ngồi xuống chiếc ghế mây, đôi mắt vốn đã đục màu vì tuổi tác bỗng ánh lên một tia sáng của người đang được sống lại một phần ký ức quý giá. "Ông làm phụ việc cho bà Ánh Nguyệt từ năm hai mươi tuổi," ông kể, giọng chậm rãi, "hồi đó ông chỉ biết pha trộn những công thức đơn giản, còn những công thức phức tạp, tinh tế, đều một tay bà làm hết, không ai được phép động vào. Bà là người cầu toàn đến mức đáng sợ, có khi thử một công thức đến hai mươi lần vẫn chưa ưng."
"Ông có nhớ gì về công thức Hoài Hương không ạ?" Bảo Nghi hỏi, giọng khẩn thiết, cúi người về phía trước.
Ông Tạ Khắc Nguyên im lặng một lúc lâu, tay vân vê đầu cây ba toong, ánh mắt nhìn xa xăm như đang lần ngược về một khoảng thời gian đã cách đây hơn hai mươi năm. "Ông nhớ," cuối cùng ông nói, giọng trầm xuống. "Ông nhớ rõ lắm, vì đó cũng là năm xảy ra vụ cháy nhỏ ở xưởng pha chế phía sau, và cũng là năm cuối cùng bà còn sống. Nhưng chuyện đó dài lắm, để hôm nào ông kể kỹ hơn, hôm nay già rồi, kể một hơi không nổi đâu." Ông cười, một nụ cười có phần gượng gạo, như đang cố che giấu một nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn dù đã qua bao năm tháng.
Bảo Nghi không ép ông, chỉ nắm lấy bàn tay gầy guộc của ông, siết nhẹ. "Vậy khi nào ông sẵn sàng, con sẽ đến tận nhà ông nghe kể cũng được, không cần vội đâu ạ."
Ông gật đầu, đưa mắt nhìn sang Bách Nguyên, quan sát anh một lúc với vẻ dò xét của người từng trải. "Cậu này là ai vậy, họ hàng bên nào của cháu à?" ông hỏi Bảo Nghi, giọng tò mò.
"Dạ không, đây là anh Bách Nguyên, kiến trúc sư, đang giúp con tìm hiểu về cuốn sổ này," Bảo Nghi đáp, hơi lúng túng, không biết giải thích thế nào cho trọn vẹn về mối quan hệ phức tạp giữa họ — vừa là người có thể lấy đi căn nhà, vừa là người đang giúp cô một cách chân thành hiếm có.
Ông Tạ Khắc Nguyên nhìn Bách Nguyên thêm một lúc, rồi bất chợt bật cười, một tiếng cười sảng khoái hiếm thấy ở một ông lão bảy mươi tuổi. "Ông già rồi nhưng mắt còn tinh lắm," ông nói, giọng đầy ẩn ý, khiến cả hai người trẻ đều đỏ mặt mà không biết phải đáp lại thế nào. "Thôi, ông về đây, để hai đứa làm việc tiếp. Nghi này, hôm nào rảnh cứ ghé nhà ông, mang theo cuốn sổ đó, ông sẽ cố nhớ lại hết những gì có thể, coi như món nợ ông còn thiếu bà Ánh Nguyệt bao năm nay."
Trước khi rời đi, ông Tạ Khắc Nguyên còn nán lại thêm vài phút, đứng trước dãy kệ gỗ, đưa tay chạm nhẹ vào từng lọ thủy tinh không nhãn như đang chào lại những người bạn cũ. "Ông còn nhớ cái kệ này hồi xưa thấp hơn bây giờ nhiều," ông nói, giọng bồi hồi. "Bà Ánh Nguyệt tự tay đóng đấy, không thuê thợ mộc, bảo là đóng kệ cũng phải hiểu tính chất gỗ như hiểu tính chất hương liệu, mới giữ được đồ đạc bên trong lâu dài. Hồi đó ông còn trẻ, hay chê bà cầu kỳ quá mức cần thiết, giờ nghĩ lại mới thấy bà đúng, cái kệ này đứng vững hơn nửa thế kỷ rồi còn gì."
"Ông ở gần chợ cũ phải không ạ, để hôm nào con ghé thăm ông cho tiện," Bảo Nghi hỏi, dìu ông ra tận cửa.
"Ừ, nhà ông vẫn ở chỗ cũ, mấy chục năm nay không đổi," ông đáp, rồi quay lại nhìn Bách Nguyên một lần nữa, ánh mắt vừa dò xét vừa có phần trìu mến. "Cậu kiến trúc sư này, giữ lấy chỗ này giùm ông nhé, đừng để nó biến thành cái gì đó không còn linh hồn. Ông già rồi, chẳng còn sống được bao lâu để chứng kiến, nhưng ông tin cậu hiểu ông đang nói gì."
Bách Nguyên gật đầu, giọng nghiêm túc hẳn lên. "Cháu sẽ cố hết sức, thưa ông."
Ông Tạ Khắc Nguyên mỉm cười hài lòng, chống ba toong bước đi chậm rãi trên vỉa hè, bóng ông đổ dài trong ánh chiều tà cho đến khi khuất hẳn sau góc phố. Sau khi ông Tạ Khắc Nguyên ra về, Bảo Nghi và Bách Nguyên ngồi lại, cả hai đều cảm thấy một luồng sinh khí mới mẻ vừa tràn vào cuộc tìm kiếm vốn đã kéo dài trong bế tắc suốt nhiều ngày qua. "Ông ấy chắc chắn biết nhiều hơn những gì ông ấy vừa nói," Bách Nguyên nhận xét, thu dọn lại thiết bị soi chữ vào va li.
"Con cũng nghĩ vậy," Bảo Nghi đáp, gấp cuốn sổ lại, ôm nó vào lòng với một sự trân trọng còn sâu sắc hơn trước. "Nhưng con không muốn ép ông ấy. Có những ký ức cần thời gian mới sẵn sàng được kể ra." Cô nhìn Bách Nguyên, ánh mắt dịu dàng. "Giống như anh vậy, đúng không? Anh cũng mất một khoảng thời gian dài mới có thể kể cho con nghe về mẹ anh."
Bách Nguyên gật đầu, ánh mắt anh gặp ánh mắt cô, và trong khoảnh khắc ấy, một sự im lặng ấm áp bao trùm lấy cả hai, không cần thêm lời nào để diễn tả điều đang lớn dần lên giữa họ. "Cảm ơn cô, vì đã cho tôi lý do để quay lại đây không chỉ vì công việc," anh nói khẽ, giọng chân thành đến mức khiến tim Bảo Nghi đập nhanh hơn hẳn.
Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà nhuộm vàng cả con phố Hàng Điệp, và trong gian tiệm nhỏ, giữa mùi giấy cũ, mùi khói tím của những giờ soi chữ, và mùi trà nguội trên bàn, một điều gì đó mới mẻ, mong manh nhưng vững chắc đang âm thầm nảy mầm — không chỉ là hy vọng về một công thức thất lạc sắp được tìm lại, mà còn là một thứ tình cảm mà cả hai người đều chưa dám gọi thành tên.