Tiệm Nước Hoa Không Tên
8 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Tiệm Nước Hoa Không Tên

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Người đàn ông lạ mặt xuất hiện lần đầu vào một buổi chiều thứ Bảy, khi ánh nắng đã ngả sang màu cam nhạt và phố Hàng Điệp bắt đầu thưa người qua lại. Bảo Nghi đang sắp lại dãy lọ trên kệ trưng bày thì nghe tiếng chuông vỏ ốc reo lên, ngẩng lên nhìn, thấy một người đàn ông trạc gần ba mươi tuổi đứng ngay ngưỡng cửa, không bước hẳn vào trong, chỉ đứng đó nhìn quanh gian tiệm với ánh mắt chăm chú lạ thường — không giống ánh mắt của một khách hàng đang tìm mua thứ gì, mà giống ánh mắt của một người đang cố nhớ lại điều gì đó.

Anh ta mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn gọn đến khuỷu, dáng người cao, vai rộng, mang theo một chiếc cặp da đựng tài liệu và một cuộn giấy vẽ kỹ thuật cuộn tròn kẹp dưới cánh tay — trông chẳng giống khách quen của phố này chút nào. "Xin lỗi," anh ta lên tiếng, giọng trầm, lịch sự nhưng có phần dè dặt, "tôi có thể vào xem một chút được không?"

"Dạ được, mời anh," Bảo Nghi đáp, dù trong lòng dấy lên một chút cảnh giác mơ hồ. Từ sau cuộc điện thoại của ông Đường Vĩnh Khang mấy hôm trước, cô đã trở nên nhạy cảm hơn với bất cứ ai bước vào tiệm với vẻ ngoài không giống khách quen — sợ rằng đó có thể là người của công ty bất động sản nào đó đến dò xét trước khi đưa ra một đề nghị không mấy dễ chịu.

Người đàn ông bước vào, chậm rãi, mắt lướt qua từng kệ hàng, từng bức tường, dừng lại khá lâu ở khung cửa sổ gỗ cũ, nơi có những vết khắc nhỏ li ti trên bậu cửa — dấu tích của hàng chục năm trẻ con trong phố ngồi chờ mẹ mua đồ, dùng móng tay khắc những hình thù nguệch ngoạc lên gỗ. Anh ta đưa tay chạm nhẹ vào một trong những vết khắc ấy, như thể đang tìm lại một ký ức cụ thể nào đó, rồi rút tay lại nhanh, có phần bối rối vì hành động vô thức của chính mình.

"Anh tìm mua gì ạ?" Bảo Nghi hỏi, bước lại gần quầy, quan sát anh ta kỹ hơn. Trong đầu cô, không thể ngăn được, khứu giác vẫn tự động phân tích: mùi giấy in kỹ thuật, mùi mực bút chì, một chút mùi xà phòng trung tính không đặc trưng, và đâu đó rất mờ nhạt, gần như không thể nhận ra nếu không tập trung, một vệt mùi gỗ đàn hương cũ — loại gỗ đàn hương đặc trưng chỉ có trong những lọ tinh dầu nền cô vẫn dùng, thứ mùi lẽ ra không thể có trên người một người xa lạ chưa từng bước vào đây.

"Không, tôi..." anh ta ngập ngừng, rồi lắc đầu nhẹ, như tự chấn chỉnh lại mình. "Xin lỗi, tôi không phải khách mua hàng. Tôi đang khảo sát tình trạng một vài căn nhà trong khu này cho một dự án, tiện đường ghé qua xem thử." Anh ta rút từ cặp da ra một tấm danh thiếp nhỏ, đặt lên quầy nhưng không đẩy hẳn về phía Bảo Nghi, như còn do dự. "Căn nhà này khá đặc biệt, kết cấu gỗ vẫn còn nguyên vẹn phần lớn dù đã qua nhiều chục năm, hiếm thấy ở khu phố này."

Bảo Nghi liếc nhìn tấm danh thiếp nhưng không cầm lên, chỉ đủ để đọc được dòng chữ in nhỏ: một cái tên, một chức danh liên quan đến tư vấn kiến trúc và cải tạo công trình, tên một công ty cô chưa từng nghe qua. "Khảo sát cho dự án gì vậy anh?" cô hỏi thẳng, giọng không giấu được sự căng thẳng.

Người đàn ông có vẻ nhận ra câu hỏi của cô mang một sức nặng khác hơn là tò mò thông thường. Anh ta ngừng lại một chút, ánh mắt thoáng chút áy náy. "Thành thật thì tôi cũng chưa nắm hết mọi chi tiết," anh ta nói, giọng chậm hơn, cẩn trọng hơn. "Tôi chỉ mới nhận việc khảo sát hiện trạng vài căn nhà trên phố này theo yêu cầu của một người trong gia đình. Nếu cô cần thông tin cụ thể hơn về mục đích sử dụng đất sau này, có lẽ nên hỏi trực tiếp bên sở hữu căn nhà thì chính xác hơn."

Câu trả lời ấy, dù rào trước đón sau đến đâu, cũng đủ để xác nhận nỗi lo của Bảo Nghi. Cô cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì tức giận, mà vì cảm giác một điều gì đó lớn lao, ngoài tầm kiểm soát của cô, đang âm thầm vận hành phía sau lưng cô suốt nhiều ngày qua, và người đàn ông đứng trước mặt cô đây chỉ là một mắt xích nhỏ trong cỗ máy ấy — có thể vô tình, có thể không, nhưng dù sao cũng đang đứng về phía có thể lấy đi mái nhà của cô.

"Vậy anh cứ khảo sát cho xong việc của anh đi," cô nói, giọng lạnh hơn cô định, quay lưng lại tiếp tục sắp xếp kệ hàng như một cách để kết thúc cuộc trò chuyện.

Có một khoảng im lặng ngắn phía sau lưng cô, rồi tiếng bước chân anh ta lùi lại gần cửa, nhưng không rời đi ngay. "Xin lỗi nếu tôi làm cô khó chịu," anh ta nói, giọng thật lòng hơn hẳn lúc nãy. "Tôi không có ý định... Thật ra căn nhà này khiến tôi thấy quen thuộc kỳ lạ, dù tôi chắc chắn mình chưa từng đến khu phố này trong nhiều năm gần đây. Có lẽ chỉ là cảm giác thôi."

Bảo Nghi quay lại nhìn anh ta, và trong khoảnh khắc ấy, khứu giác của cô lại một lần nữa bắt được điều gì đó — không phải một mùi hương cụ thể, mà là một cảm giác, một sự bất an lẫn hoài niệm mơ hồ tỏa ra từ chính con người anh ta, giống hệt cảm giác cô vẫn thường bắt gặp ở những vị khách đến tìm cô để pha một mùi hương ký ức, những người mang trong lòng một nỗi mất mát chưa gọi được tên. Cô không hiểu vì sao, nhưng trực giác nghề nghiệp mách bảo cô rằng người đàn ông này, dù đang đứng ở phía có thể là kẻ thù của cô, cũng đang mang theo một câu chuyện riêng, một điều gì đó dang dở chưa được giải quyết.

"Nếu anh thấy quen, chắc là do gỗ đàn hương trong tiệm này," cô nói, giọng đã dịu đi một chút, không hẳn vì tha thứ, mà vì sự tò mò nghề nghiệp đã lấn át cơn giận. "Nhiều căn nhà cũ ở khu phố cổ đều dùng loại gỗ tương tự để đóng cửa, đóng kệ. Mùi nó không đổi qua nhiều chục năm đâu."

Người đàn ông khẽ gật đầu, có vẻ như câu giải thích ấy chạm vào một điều gì đó trong anh, dù anh không nói rõ là gì. "Cảm ơn cô," anh ta nói, rồi cúi đầu chào nhẹ, quay người bước ra khỏi tiệm, để lại tấm danh thiếp vẫn còn nằm nguyên trên quầy, chưa ai chạm vào. Bảo Nghi đứng nhìn theo bóng anh ta khuất dần sau góc phố, rồi mới cầm tấm danh thiếp lên, đọc kỹ lại cái tên in trên đó: Đường Bách Nguyên — Kiến trúc sư, Tư vấn cải tạo công trình.

Họ Đường. Cô sững lại một giây khi nhận ra sự trùng hợp ấy, rồi tự trấn an mình rằng họ Đường không phải họ hiếm, có thể chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng một linh cảm mơ hồ vẫn cứ lởn vởn trong đầu cô suốt buổi chiều còn lại, và cô cất tấm danh thiếp vào ngăn kéo quầy thu ngân, cạnh tờ giấy ghi công thức dang dở của bà ngoại, như thể cả hai đều là những mảnh ghép của cùng một câu đố mà cô chưa đủ dữ kiện để giải.

Buổi tối hôm đó, khi Bảo Nghi vừa dọn dẹp xong, chuẩn bị đóng cửa tiệm, một phong bì thư được nhét qua khe cửa, rơi xuống nền gạch bông với một tiếng sột soạt khẽ khàng. Cô cúi xuống nhặt lên, thấy đó là một phong bì giấy dày, in logo trang trọng của một văn phòng công chứng, đề tên người nhận là "Bà Tôn Nữ Bích Vân, chủ hộ căn số 14 phố Hàng Điệp". Tay cô hơi run khi xé phong bì, rút ra một tờ giấy in vi tính trang trọng, ngôn từ pháp lý khô khan nhưng ý nghĩa lại rõ ràng đến đau lòng: ông Đường Vĩnh Khang, với tư cách chủ sở hữu hợp pháp căn nhà số 14 phố Hàng Điệp, thông báo về việc đang xem xét chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho một đơn vị đầu tư, đề nghị được gặp trực tiếp để trao đổi phương án di dời trong thời gian sớm nhất, kèm theo đó là một cuộc hẹn cụ thể vào tuần sau tại chính căn tiệm này.

Bảo Nghi đứng lặng giữa gian tiệm tối, tờ giấy trên tay khẽ run theo nhịp thở gấp gáp của cô. Bên ngoài, phố Hàng Điệp đã lên đèn, ánh sáng vàng vọt từ những cột đèn cũ hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên dãy kệ gỗ với những lọ thủy tinh không nhãn xếp hàng im lìm, mỗi lọ mang trong mình một mảnh ký ức của ai đó — mùi hoa sữa của chú Bát, mùi áo len trẻ con của cặp vợ chồng già cuối phố, và đâu đó, ẩn sâu trong ngăn kéo, những dòng chữ cháy dở của một mùi hương chưa bao giờ hoàn thành mang tên Hoài Hương.

Cô nhìn lên tấm biển gỗ trống trơn phía trên cửa, nơi suốt hơn năm mươi năm qua chưa từng có một cái tên nào được viết lên, và lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy sự trống trải ấy không còn là một nét đặc trưng dễ thương của tiệm nữa, mà giống như một lời tiên tri lặng lẽ: một nơi chốn không tên, có lẽ, cũng dễ dàng bị xóa khỏi bản đồ hơn bất cứ nơi nào khác. Cô gấp tờ giấy thông báo lại, đặt nó cạnh tấm danh thiếp của người đàn ông tên Đường Bách Nguyên, tắt đèn, khóa cửa, và đứng thêm một lúc lâu ngoài hiên trong bóng tối nhá nhem, tự hỏi liệu mình còn bao nhiêu thời gian trước khi cả hai cuộc đua — giữ lại ký ức của mẹ, giữ lại mái nhà của cả gia đình — buộc phải phân thắng bại.

Đã sao chép liên kết chương