Chương 20
Chương 20 — Tiệm Nước Hoa Không Tên
Năm ngày trước lễ hội, Bách Nguyên nhận được một cuộc gọi khiến anh phải rời khỏi công trường đang khảo sát ngay lập tức, phóng xe thẳng đến văn phòng chú mình. Khi anh đến nơi, người đại diện pháp lý của tập đoàn đầu tư đã có mặt, cùng một xấp hợp đồng đã soạn sẵn, chỉ chờ chữ ký. Ông Vĩnh Khang ngồi đó, gương mặt căng thẳng, hai tay đan chặt vào nhau trên bàn.
"Chú, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Bách Nguyên hỏi ngay khi bước vào, giọng đầy lo lắng.
"Bên tập đoàn không muốn chờ đến sau lễ hội nữa," ông Vĩnh Khang đáp, giọng mệt mỏi rã rời. "Họ nói, nếu chú không ký trong tuần này, họ sẽ rút lại toàn bộ đề nghị, đồng thời khởi kiện đòi bồi thường vì đã trì hoãn quá lâu so với thỏa thuận ban đầu. Luật sư của chú xem qua rồi, nói nếu để việc kiện tụng xảy ra, phần thua thiệt nhiều khả năng nghiêng về phía chú, vì bản ghi nhớ trước đó có một số điều khoản khá bất lợi mà chú đã sơ suất không đọc kỹ."
Bách Nguyên cảm thấy như có một tảng đá lớn đè lên ngực. "Vậy chú định ký luôn hôm nay sao? Còn phương án di sản, còn lễ hội, mọi thứ mình đã chuẩn bị suốt mấy tháng qua thì sao?"
"Chú xin lỗi, Bách Nguyên," ông Vĩnh Khang nói, giọng nghẹn lại, một sự bất lực hiếm thấy hiện rõ trên gương mặt người đàn ông vốn luôn tỏ ra điềm tĩnh, quyết đoán. "Chú đã cố hết sức chờ đợi rồi. Nhưng chú không thể mạo hiểm để mất tất cả chỉ vì một khả năng chưa chắc chắn. Hồ sơ di sản của cháu, dù có triển vọng, cũng phải mất hàng năm trời mới có kết quả chính thức, trong khi bên kia chỉ cho chú đúng một tuần để quyết định."
Người đại diện pháp lý ngồi im lặng quan sát suốt cuộc tranh luận giữa hai chú cháu, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ với vẻ sốt ruột nghề nghiệp, không hề che giấu việc ông ta chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng chứ không mảy may bận tâm đến những gì đang giằng xé trong lòng hai người đàn ông trước mặt. "Ông Khang, chúng tôi cần câu trả lời trước cuối tuần này," ông ta nhắc lại, giọng đều đều không cảm xúc. "Tập đoàn đã chờ đợi đủ lâu rồi."
Cuộc trao đổi kéo dài thêm nửa tiếng nữa, với việc Bách Nguyên cố gắng thuyết phục chú hoãn lại ít nhất đến sau lễ hội, đưa ra đủ mọi lý lẽ, mọi phương án dự phòng anh có thể nghĩ ra trong tình huống gấp gáp ấy. Cuối cùng, ông Vĩnh Khang đồng ý một nhượng bộ nhỏ — ký một bản ghi nhớ sơ bộ để tránh bị kiện ngay lập tức, nhưng hoãn việc ký hợp đồng chuyển nhượng chính thức thêm hai tuần, đủ để lễ hội diễn ra nhưng không còn dư dả thời gian như trước.
Khi Bách Nguyên báo tin này cho Bảo Nghi vào buổi tối hôm đó, anh cố gắng trình bày nó theo hướng tích cực nhất có thể, nhấn mạnh rằng ít nhất họ vẫn còn cơ hội, vẫn còn hai tuần sau lễ hội để tạo ra khác biệt. Nhưng Bảo Nghi, sau tất cả những gì đã trải qua trong tuần vừa rồi — mẻ tinh dầu bị vỡ, cơn hoảng loạn của mẹ, lời cảnh báo của bác sĩ — không còn đủ sức bình tĩnh đón nhận thêm một tin xấu nữa.
"Vậy là chú anh đã quyết định rồi, đúng không?" cô hỏi, giọng run lên vì một cảm xúc pha trộn giữa giận dữ và tuyệt vọng. "Dù mình có cố gắng đến đâu, cuối cùng vẫn chỉ còn hai tuần ngắn ngủi để cứu vãn cả một cơ nghiệp năm mươi năm?"
"Tôi đã cố hết sức thuyết phục chú rồi, Bảo Nghi," Bách Nguyên đáp, giọng cũng bắt đầu căng thẳng theo. "Tôi không thể ép chú đưa ra một quyết định có thể khiến chú mất trắng tài sản chỉ vì mong muốn của tôi."
Bảo Nghi bước lại gần bàn pha chế, tay run run cầm lấy lọ mẫu thử Hoài Hương còn dang dở, giọng cô run lên vì cả nỗi sợ hãi lẫn cơn giận đang dâng trào không kiểm soát nổi. "Con đã tưởng, sau tất cả những gì mình cùng trải qua, mình đang đứng chung một chiến tuyến," cô nói, mắt đỏ hoe. "Nhưng hóa ra, đến phút cuối, quyết định vẫn nằm trong tay người khác, và tụi con — mẹ con và con — vẫn chỉ là những người đứng nhìn số phận của chính mình bị người khác định đoạt."
"Đó không phải là điều tôi muốn, cô biết rõ mà," Bách Nguyên đáp, giọng cũng đã bắt đầu run lên vì xúc động dồn nén.
"Vậy anh chọn đứng về phía chú anh," Bảo Nghi nói, giọng nghẹn lại, những lời nói bật ra trước khi cô kịp suy nghĩ thấu đáo, xuất phát từ nỗi sợ hãi và kiệt sức tích tụ suốt nhiều ngày qua hơn là từ một sự công bằng thật sự. "Con hiểu rồi, dù sao anh cũng là người nhà của họ, còn con và mẹ con chỉ là người thuê nhà thôi."
Câu nói ấy khiến Bách Nguyên sững lại, một nỗi đau thoáng qua ánh mắt anh. "Cô nói vậy không công bằng," anh đáp, giọng cũng đã nhuốm màu tổn thương. "Tôi đã dành mấy tháng qua để giúp cô, đã đối đầu với chính chú mình, đã mạo hiểm cả mối quan hệ gia đình duy nhất tôi còn giữ được. Nếu cô nghĩ tôi không đứng về phía cô, có lẽ cô chưa từng thật sự tin tưởng tôi ngay từ đầu."
"Vậy tại sao anh không thể thuyết phục chú anh chờ thêm chỉ hai tuần nữa thôi?" Bảo Nghi hỏi lại, giọng vẫn còn gay gắt, dù trong lòng cô, một phần nào đó đã bắt đầu nhận ra mình đang nói trong cơn giận, không hoàn toàn công tâm.
"Vì đó không phải chuyện đơn giản như cô nghĩ!" Bách Nguyên bật lại, giọng cao hơn hẳn thường lệ, khiến cả hai đều giật mình trước sự căng thẳng bất ngờ giữa họ. Anh hít một hơi, cố kìm lại cảm xúc, nhưng vết rạn đã hình thành. "Tôi xin lỗi," anh nói, giọng đã dịu lại nhưng vẫn còn nặng nề. "Có lẽ tôi cần về suy nghĩ lại một chút."
Anh rời đi ngay sau đó, để lại Bảo Nghi đứng một mình giữa gian tiệm, cơn giận dần tan đi nhường chỗ cho một nỗi ân hận sâu sắc. Cô biết mình đã nói những lời không nên nói, đã trút hết mọi bực bội tích tụ lên người không đáng phải gánh chịu nó nhất. Nhưng lòng kiêu hãnh và nỗi mệt mỏi cùng cực đã ngăn cô chạy theo anh ngay lúc đó để xin lỗi.
Đêm đó, Bảo Nghi ngồi một mình rất lâu trong gian tiệm tối, nhìn tấm biển gỗ trống trơn phía trên cửa, cảm thấy mọi thứ cô đã cố gắng xây dựng suốt mấy tháng qua — công thức, mối quan hệ, hy vọng cứu lấy căn nhà — dường như đang cùng lúc lung lay trước mắt cô. Cô lấy điện thoại ra, định nhắn tin xin lỗi Bách Nguyên, nhưng rồi lại cất đi, không biết phải bắt đầu từ đâu để hàn gắn lại những gì cô vừa vô tình làm rạn nứt trong một khoảnh khắc yếu lòng.
Về phần Bách Nguyên, sau khi rời khỏi tiệm, anh không về nhà ngay mà lái xe lang thang khắp thị xã, lòng ngổn ngang giữa cảm giác bị tổn thương và một sự thấu hiểu mơ hồ rằng những lời Bảo Nghi vừa nói, dù không công bằng, cũng xuất phát từ một nỗi sợ hãi anh có thể hiểu được. Anh dừng xe lại bên bờ đê, nơi hai người từng ngồi ngắm sao cùng nhau, nhưng đêm nay anh chỉ ngồi một mình, điện thoại trong tay hiện lên hàng chục lần anh định gọi cho cô rồi lại thôi.
Anh nghĩ đến mẹ mình, đến những năm tháng sau khi bà mất, khi cha anh chìm trong đau buồn và im lặng, không ai còn đủ sức để giữ liên lạc thân thiết với gia đình bên nội, khiến chú Vĩnh Khang gần như là người thân duy nhất còn gắn bó với anh suốt những năm tháng khó khăn ấy — người đã đưa đón anh đi học thêm những năm cấp ba khi cha anh làm việc xa nhà, người đã đứng ra bảo lãnh cho anh vay tiền học đại học khi gia cảnh khó khăn. Tình cảm ấy, dù không phải ruột thịt trực hệ, cũng là một phần không thể dễ dàng gạt bỏ trong lòng anh, và việc phải chọn giữa nó và một mối quan hệ mới chớm nở, dù sâu đậm đến đâu, khiến anh cảm thấy như bị xé làm đôi.
Nhưng đồng thời, anh cũng không thể phủ nhận, hình ảnh Bảo Nghi đứng giữa gian tiệm tối, với gương mặt kiệt sức sau một tuần đầy biến cố, vẫn cứ hiện lên trong tâm trí anh, khiến lòng anh quặn thắt vì thương xót nhiều hơn là giận dữ. Anh biết, đằng sau những lời nói gay gắt của cô là một người phụ nữ đang chịu đựng quá nhiều thứ cùng lúc, đến mức không còn đủ sức giữ bình tĩnh trước bất cứ điều gì nữa. Anh ngồi đó rất lâu, cho đến khi trời bắt đầu se lạnh, vẫn chưa tìm ra được câu trả lời cho chính mình, về việc nên làm gì tiếp theo để có thể giữ được cả hai điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình lúc này.
Cuối cùng, khi vầng trăng đã lên cao giữa bầu trời, anh khởi động xe, không phải để quay lại tiệm như một phần trong anh vẫn khao khát, mà để về căn hộ nhỏ của mình, nơi anh cần một đêm yên tĩnh để sắp xếp lại suy nghĩ trước khi có thể đối diện với cả chú mình lẫn Bảo Nghi bằng một cái đầu tỉnh táo hơn. Trên đường về, ngang qua phố Hàng Điệp, anh chậm rãi lái xe qua trước cửa tiệm, thấy ánh đèn bên trong đã tắt, chỉ còn ánh trăng bàng bạc phủ lên tấm biển gỗ trống trơn phía trên cửa, và trong lòng anh, một quyết tâm âm thầm bắt đầu hình thành — dù ngày mai có khó khăn đến đâu, anh cũng sẽ không để một phút nóng giận nhất thời phá hỏng những gì cả hai đã cùng nhau xây dựng suốt bao tháng qua.