Chương 6
Chương 6 — Tiệm Nước Hoa Không Tên
Cuộc hẹn diễn ra vào một buổi sáng thứ Ba, khi tiệm còn chưa mở cửa đón khách. Bảo Nghi đã dậy từ năm giờ, pha một ấm trà sen đặc, sắp lại bàn ghế trong góc tiệm để tiếp khách, và cố gắng trấn tĩnh mẹ trước — bà Bích Vân hôm đó, may mắn thay, đang trong một chu kỳ khá minh mẫn, dù Bảo Nghi vẫn quyết định để dì Xuyến đưa mẹ lên gác nghỉ ngơi sớm, không muốn mẹ phải chứng kiến cuộc trò chuyện có thể sẽ căng thẳng sắp tới.
Đúng tám giờ, tiếng chuông vỏ ốc reo lên, và ông Đường Vĩnh Khang bước vào, một người đàn ông ngoài sáu mươi, dáng người đậm, mặc áo sơ mi kẻ sọc chỉnh tề, tay xách một chiếc cặp táp da đã cũ nhưng được giữ gìn cẩn thận. Theo sau ông là một người mà Bảo Nghi đã kịp nhận ra ngay từ dáng đứng — Đường Bách Nguyên, mặc bộ vest xám nhạt thay vì áo sơ mi giản dị như lần trước, tay vẫn ôm chiếc cặp da đựng tài liệu, vẻ mặt có phần dè dặt hơn hẳn thái độ tò mò của lần gặp trước.
"Đây là cháu tôi, Bách Nguyên, kiến trúc sư, tôi nhờ nó khảo sát tình trạng nhà cửa trong khu vực này," ông Vĩnh Khang giới thiệu, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lịch sự khách sáo như trong cuộc điện thoại hôm trước, ngồi xuống chiếc ghế Bảo Nghi đã kê sẵn mà không đợi mời. "Cô Bích Vân không tiện gặp à?"
"Dạ, mẹ con hôm nay không khỏe, con xin phép thay mặt mẹ tiếp chuyện chú," Bảo Nghi đáp, ngồi xuống đối diện, cố giữ giọng thật điềm tĩnh dù lòng bàn tay cô đã bắt đầu ướt mồ hôi. Bách Nguyên ngồi xuống bên cạnh chú mình, ánh mắt anh lướt nhanh qua Bảo Nghi rồi cụp xuống, như thể vẫn còn áy náy về lần gặp gỡ không mấy suôn sẻ trước đó.
Ông Vĩnh Khang mở cặp táp, lấy ra một tập hồ sơ dày, đặt lên bàn với động tác chậm rãi, có chủ đích. "Tôi sẽ nói thẳng để cô dễ chuẩn bị tinh thần," ông nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng nội dung thì không hề nhẹ nhàng chút nào. "Căn nhà này, và cả dãy nhà từ số 10 đến số 20 phố Hàng Điệp, đang được một tập đoàn đầu tư đề nghị mua lại với giá khá tốt để xây một khu thương mại nhỏ kết hợp bãi đỗ xe. Gia đình tôi sở hữu ba căn trong số đó, trong đó có căn số 14 này. Thành thật mà nói, tình hình kinh doanh riêng của tôi mấy năm nay không thuận lợi, và đây là một cơ hội tôi khó lòng bỏ qua."
Bảo Nghi siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, cố giữ giọng không run. "Chú Khang, gia đình con đã thuê căn nhà này từ thời bà ngoại con, hơn bốn mươi năm rồi. Bà ngoại con với ông nội của chú — con nghe mẹ kể — là chỗ thân tình lắm, không phải quan hệ thuê mướn đơn thuần."
"Tôi biết chứ," ông Vĩnh Khang gật đầu, giọng có chút chùng xuống, như thể câu nói ấy chạm vào một điều gì đó thật sự trong ông. "Ông nội tôi với bà Ánh Nguyệt là bạn tốt của nhau, hồi đó ông vẫn hay nói, cho bà ấy thuê căn nhà giá rẻ như một cách giúp đỡ người mới đến lập nghiệp. Nhưng cô Nghi à, tình cảm là một chuyện, còn thực tế là chuyện khác. Tôi năm nay sáu mươi hai tuổi rồi, không còn trẻ để gánh vác việc kinh doanh mãi được, con cái tôi đứa nào cũng ở xa, không có ý định về nối nghiệp. Số tiền từ vụ chuyển nhượng này, với tôi, là khoản dưỡng già duy nhất còn lại."
Có một sự thành thật trong giọng nói của ông khiến Bảo Nghi không thể dễ dàng ghét ông như cô từng nghĩ mình sẽ ghét. Đó không phải một kẻ tham lam muốn đuổi cô ra đường để làm giàu, mà là một người già đang đứng trước nỗi lo sợ rất con người về tuổi tác, về sự an toàn tài chính khi không còn ai nương tựa. Nhưng sự thấu hiểu ấy không làm nhẹ đi nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng cô về số phận của tiệm.
"Vậy chú định thế nào?" cô hỏi, giọng khàn đi.
"Tôi cho gia đình cô thời gian sáu tháng để tìm địa điểm mới," ông Vĩnh Khang đáp, rút ra một tờ giấy khác từ tập hồ sơ, đẩy về phía cô. "Tôi cũng sẽ hỗ trợ một khoản đền bù hợp lý, coi như đền đáp phần nào công ơn của bà Ánh Nguyệt và cô Bích Vân đã gắn bó với căn nhà này bao năm qua. Đây không phải chuyện tôi muốn làm gấp gáp hay ép buộc, cô cứ xem kỹ giấy tờ, có gì thắc mắc cứ hỏi Bách Nguyên, nó sẽ giải thích rõ hơn về mặt kỹ thuật, giấy tờ."
Bảo Nghi cầm tờ giấy lên, mắt lướt qua những dòng chữ mà cô đọc không vào đầu chút nào — những con số, những điều khoản, tất cả nhòe đi trước mắt cô như một lớp sương. Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào Bách Nguyên, người từ nãy đến giờ vẫn ngồi im lặng, tay khẽ siết lấy mép bàn như đang kìm nén điều gì đó. "Anh nghĩ sao về chuyện này?" cô hỏi thẳng, giọng không giấu được sự thách thức.
Bách Nguyên ngẩng lên, ánh mắt anh gặp ánh mắt cô trong một khoảnh khắc dài hơn bình thường. "Tôi... công việc của tôi chỉ là khảo sát kỹ thuật, đánh giá kết cấu công trình để lập phương án cải tạo hoặc xây mới, không có quyền quyết định về giao dịch," anh đáp, giọng cẩn trọng, như đang cố giữ khoảng cách nghề nghiệp. Nhưng rồi, như không kìm được, anh nói thêm, giọng chậm lại: "Nhưng thành thật mà nói, sau khi khảo sát kỹ căn nhà này, tôi thấy phần kết cấu gỗ nguyên bản còn rất tốt, hiếm có công trình nào ở khu phố cổ còn giữ được nguyên vẹn như vậy. Nếu chỉ đơn giản đập bỏ để xây mới, tôi nghĩ đó là một sự lãng phí, cả về mặt vật liệu lẫn về mặt... giá trị khác."
Ông Vĩnh Khang liếc nhìn cháu mình, có chút không hài lòng trước câu trả lời không hoàn toàn đứng về phía ông. "Bách Nguyên, chú nhờ cháu khảo sát kỹ thuật, không phải để đưa ra ý kiến về việc nên bán hay không," ông nói, giọng có phần nghiêm khắc.
"Cháu chỉ đang trả lời câu hỏi của cô Nghi thôi, chú," Bách Nguyên đáp, giọng vẫn bình tĩnh nhưng có một sự kiên định nhất định trong đó, khiến Bảo Nghi thoáng ngạc nhiên. Đó không phải thái độ của một người chỉ đơn thuần làm công ăn lương, mà là thái độ của một người đang thực sự cân nhắc điều gì đó trong lòng.
Cuộc gặp kết thúc sau đó không lâu, với việc ông Vĩnh Khang để lại toàn bộ hồ sơ cho Bảo Nghi xem xét, hẹn gặp lại sau hai tuần để nghe phản hồi chính thức. Khi ông đứng dậy ra về, Bách Nguyên nán lại một chút, giả vờ sắp xếp lại giấy tờ trong cặp, đợi chú mình bước ra khỏi cửa trước rồi mới quay sang Bảo Nghi, giọng hạ thấp hơn hẳn. "Tôi xin lỗi vì lần trước không nói rõ với cô ngay từ đầu," anh nói. "Lúc đó tôi cũng chưa biết hết mọi chuyện, chỉ mới nhận nhiệm vụ khảo sát vài hôm trước thôi."
"Anh không cần xin lỗi, đó là công việc của anh," Bảo Nghi đáp, giọng vẫn còn lạnh, dù không còn gay gắt như lúc trước.
"Tôi biết," anh gật đầu, ánh mắt nhìn quanh gian tiệm một lượt, dừng lại khá lâu ở dãy kệ gỗ với những lọ thủy tinh không nhãn. "Nhưng tôi muốn cô biết, tôi không nhìn căn nhà này chỉ như một dự án. Có điều gì đó ở đây khiến tôi... khó mà dửng dưng được." Anh ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi như đang tự mình khám phá ra điều mình sắp nói. "Mẹ tôi mất năm tôi mười bốn tuổi. Hồi nhỏ, tôi nhớ mẹ hay dẫn tôi đi qua một con phố có một tiệm nhỏ không biển hiệu, mua cho tôi một thứ gì đó bọc trong giấy màu nâu, nói đó là món quà đặc biệt mỗi dịp sinh nhật bà ngoại tôi. Tôi không nhớ rõ chi tiết, chỉ nhớ mùi hương trong tiệm đó — thứ mùi hôm tôi ghé qua đây lần đầu, tôi cứ có cảm giác đã từng ngửi thấy ở đâu đó rất lâu rồi."
Bảo Nghi đứng lặng, cảm giác một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhớ đến chiếc lọ ghi "Tháng Mười, sân trường cũ" của chú Bát, đến hàng chục lọ khác trên kệ, mỗi lọ là một ký ức của một gia đình khác nhau đã từng bước qua cánh cửa này trong suốt hơn năm mươi năm. Có khả năng nào, dù mong manh đến đâu, rằng mẹ của người đàn ông đang đứng trước mặt cô đây cũng từng là một trong số đó, rằng đâu đó trong những cuốn sổ cũ của bà ngoại hay của mẹ cô, vẫn còn ghi lại một công thức mang tên một người phụ nữ tên Chử Diễm Hồng?
"Anh có nhớ tên mẹ anh không, tôi tra thử trong sổ cũ xem," cô nghe chính mình nói ra, giọng đã dịu hẳn, sự cảnh giác ban đầu nhường chỗ cho một sự tò mò xen lẫn một cảm giác gần gũi bất ngờ.
Bách Nguyên nhìn cô, đôi mắt anh ánh lên một tia hy vọng mong manh mà cô nghĩ đã lâu lắm rồi anh không cho phép mình có. "Chử Diễm Hồng," anh nói, chậm rãi, như phát âm một điều gì đó thiêng liêng. "Nếu cô tìm được gì đó, dù chỉ là một dòng ghi chú thôi, tôi cũng... tôi sẽ rất biết ơn."
Bảo Nghi gật đầu, nhìn anh bước ra khỏi cửa, hòa vào dòng người thưa thớt trên phố Hàng Điệp buổi sáng. Cô đứng lại một mình giữa gian tiệm, nhìn tập hồ sơ dày cộp còn để lại trên bàn — bằng chứng cụ thể cho một mối đe dọa đang treo lơ lửng trên đầu cả gia đình cô — rồi nhìn sang dãy kệ gỗ, tự hỏi liệu người đàn ông vừa mang đến tin xấu ấy có đang, một cách trớ trêu, cũng chính là chiếc chìa khóa dẫn cô đến gần hơn với một phần câu chuyện của chính tiệm nước hoa này.