Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học

Không nhận chiếc micro miễn phí

SoundSeed gửi đến trường một thùng thiết bị mới trước giờ gây quỹ. Thùng lớn, dán băng keo màu bạc, bên ngoài in lời chúc câu lạc bộ “nâng tiếng nói trẻ”. Hiệu trưởng yêu cầu đặt vào phòng 3C để mọi người dùng thử.

Duy đứng trước thùng, không chạm vào.

“Mở ra đi,” Khang nói. “Có thể bên trong là tương lai.”

“Cũng có thể là hợp đồng.”

Lam cầm kéo. “Nếu có hợp đồng, chị sẽ đọc to từng dòng cho cả hành lang nghe.”

Nhiên mở nắp. Bên trong là hai micro, một bàn trộn nhỏ, tai nghe và dây cáp mới. Tất cả đẹp hơn thiết bị cũ gấp nhiều lần. Một tờ giấy đặt trên cùng, ghi hướng dẫn sử dụng và một QR dẫn đến trang đăng ký chương trình SoundSeed.

Duy cầm micro lên, xoay quanh cán. “Serial?”

Khang đọc mã. “Không thấy trong hóa đơn.”

“Vậy chưa nhận.”

Hiệu trưởng bước vào, vẻ hài lòng. “Các em có thể dùng trước, thủ tục sẽ hoàn tất sau.”

“Thưa thầy, chúng em cần biết điều kiện sử dụng,” Duy nói.

“Nhà tài trợ đã hỗ trợ. Các em không nên làm khó.”

Lam giơ tờ giấy. “QR này dẫn đến mẫu đồng ý sử dụng giọng. Người dưới mười tám tuổi phải có chữ ký phụ huynh.”

Hiệu trưởng nhìn cô Mai. “Đó là quy trình.”

“Vậy thiết bị chỉ dùng sau khi quy trình hoàn tất,” cô Mai đáp.

Thùng thiết bị được đóng lại. Nhiên nhìn micro qua lớp giấy bọc, thấy lòng mình hụt. Cô muốn có một hệ thống ổn định để câu lạc bộ không phải chạy trong mưa, nhưng không muốn đổi nó bằng quyền kiểm soát.

Chiều gây quỹ, sân trường đầy những chiếc bàn nhỏ. Lam bán vé nghe lời nhắn, Khang làm móc khóa, dì Hường mang vài chiếc radio đã sửa đến trưng bày. Duy ngồi ở góc, thay dây cho một chiếc máy nghe băng của lớp 10.

“Bao nhiêu tiền ạ?” cô bé hỏi.

“Không lấy.”

“Nhưng em muốn góp.”

“Vậy em gửi một âm thanh cho chương trình.”

Cô bé đưa máy ghi âm, thu tiếng mình kéo khóa cặp. Duy gắn nhãn, ghi tên và lời cho phép phát. Nhiên nhìn cậu làm việc, hiểu vì sao cậu chống lại hợp đồng không giới hạn: cậu biết mỗi âm thanh gắn với một người cụ thể.

Đêm open mic bắt đầu bằng một sự cố. Khang cắm nhầm dây đèn vào ổ của loa, làm cả sân tối trong hai giây. Lam vẫn nói vào micro: “Đây là phần hiệu ứng ánh sáng, hoàn toàn có chủ đích.”

Học sinh cười, không ai bỏ về. Một nhóm lớp 10 hát sai nhịp nhưng tự tin. Một bạn đọc thơ về chiếc ghế đá. Dì Hường kể câu chuyện sửa radio cho ông cụ đầu hẻm. Nhiên điều khiển âm thanh, Duy thu từng đoạn.

Khi đến phần bán đấu giá chiếc micro cũ, một nhân viên SoundSeed xuất hiện. Anh ta đề nghị mua với giá cao, nhưng yêu cầu câu lạc bộ dùng micro mới trong toàn bộ chương trình.

Duy từ chối.

“Đây chỉ là hỗ trợ,” người kia nói.

“Hỗ trợ không kèm điều kiện thì chúng tôi nhận.”

“Điều kiện là để hệ thống âm thanh tốt hơn.”

“Và để giọng của học sinh vào kho dữ liệu của công ty.”

Người kia cười gượng. “Em hiểu lầm.”

Lam đưa mẫu hợp đồng ra. “Vậy anh sửa điều khoản đi.”

Người kia bỏ đi, nhưng trước khi rời sân, anh ta chụp ảnh thùng thiết bị và khuôn mặt Duy.

Đêm gây quỹ thu được đủ tiền thay cầu chì, sửa loa và mua một bộ ghi âm chạy pin. Không đủ mua bàn trộn mới. Cô Mai gọi đó là kết quả đáng tự hào. Khang gọi là “đủ để không cháy nữa”.

Sau khi sân trường dọn xong, Nhiên và Duy ngồi trên bậc thềm. Đèn hành lang hắt xuống những sợi dây cuộn tròn.

“Cậu không tiếc micro mới à?” cô hỏi.

“Có.”

“Cuối cùng cũng nói thật.”

“Tôi tiếc thiết bị, không tiếc điều kiện.”

“Nếu mọi thứ đơn giản hơn, cậu sẽ chọn gì?”

“Một cái micro không cần xin phép người khác để nói.”

Nhiên nhìn sân khấu trống. “Em từng nghĩ có đủ tiền thì mọi thứ đơn giản.”

“Bây giờ?”

“Có tiền làm người ta tưởng mình có quyền quyết định cho người khác.”

Duy im lặng. Một lúc sau, cậu đưa cô chiếc tai nghe. Trong đó là những âm thanh vừa thu: tiếng Lam cười, tiếng đứa trẻ kéo khóa cặp, tiếng dây đàn rung. Không có bài nhạc bí ẩn, nhưng nó khiến Nhiên thấy căn trường này có một nhịp riêng.

“Cậu thu mọi thứ à?”

“Không. Chỉ những gì được cho phép.”

“Vậy nếu em chưa cho phép?”

“Tôi sẽ hỏi.”

Nhiên cười. “Nếu em nói không?”

“Tôi sẽ cất máy.”

Tin nhắn từ tài khoản ẩn xuất hiện lúc 22 giờ 17: **Duy không nhận micro, nhưng An Nhiên đã nhận tên mình trong bản nhạc.**

Kèm theo là một ảnh cũ: hai đứa trẻ đứng trước phòng thu năm 2014. Một bé gái cầm chiếc ô vàng. Một cậu bé ôm guitar. Trên tấm bảng phía sau là logo Hạ Audio và Rêu Records.

Nhiên nhìn ảnh. Cô nhận ra chiếc ô. Cô cũng nhận ra cậu bé.

Duy quay sang. “Em nhớ chưa?”

“Một chút.”

Trong ký ức mờ, cô bé đã khóc vì tiếng mưa quá lớn. Cậu bé đưa cô một bên tai nghe và nói: “Nếu sợ thì nghe bài này.”

Nhiên nhìn người đang ngồi bên cạnh. Duy có thể đã quên khoảnh khắc ấy, hoặc cố không nhớ.

“Cậu biết chúng ta từng gặp nhau?”

“Tôi nhớ một cô bé tên Nhiên.”

“Sao chưa từng nói?”

“Vì tôi không chắc em là người đó.”

“Bây giờ chắc chưa?”

“Chiếc ô vàng không nhiều người có.”

Trên sân trường, gió thổi qua hàng cây. Nhiên không biết nên vui hay sợ khi quá khứ bỗng có khuôn mặt cụ thể.

Điện thoại của cô rung lần nữa. Cha nhắn: **Ngày mai bố sẽ đưa con đến phòng lưu trữ của công ty. Nhưng con phải hứa không tự ý mở hồ sơ.**

Nhiên đưa tin nhắn cho Duy xem.

“Cậu sẽ đi?”

“Ừ.”

“Tôi đi cùng.”

“Bố em có cho không?”

“Em sẽ hỏi.”

“Nếu ông ấy từ chối?”

Nhiên nhìn chiếc micro cũ trên sân khấu. “Thì chúng ta tìm cách khác.”

Ở xa, một chiếc xe máy màu xanh dừng bên ngoài cổng. Người trên xe không vào. Chỉ có đèn pha bật lên, chiếu qua hàng rào rồi tắt.

Trong túi Duy, đầu phát lạ tự sáng. Tên file mới hiện lên:

**04 — NGƯỜI ĐỨNG SAU CÁNH CỬA.**

Nhiên ghi file vào sổ, không mở. Cô hỏi Duy nếu anh ta muốn nghe cùng cô Mai vào ngày hôm sau. Duy đồng ý nhưng đặt thêm điều kiện: bản gốc không được rời kho, mọi người được quyền dừng bất cứ lúc nào.

Buổi sáng, câu lạc bộ thử bộ ghi âm chạy pin mới. Âm thanh sạch hơn, nhưng Lam nói nó thiếu tiếng “đời”. Duy đặt máy cũ cạnh máy mới, thu cùng một tiếng bước chân. Một bản rõ, một bản có tạp âm. Cả nhóm chọn giữ cả hai, ghi chú sự khác biệt.

Khang lập bảng thiết bị mượn và người chịu trách nhiệm. Mỗi món có thời hạn trả, tình trạng và quyền sử dụng. Thùng micro SoundSeed vẫn ở góc, không ai bóc tem. Nhiên thấy nó giống một lời mời quá đẹp để bỏ qua, nhưng vẻ đẹp không thay điều khoản.

Dì Hường mang đến một núm volume cũ, nói đó là món đồ Duy từng sửa hỏng rồi sửa lại. Cậu gắn vào bộ máy, thử xoay. Lam phát hiện tiếng rè giảm một chút.

“Một núm cũ cứu được chương trình,” cô nói.

“Không cứu, chỉ hỗ trợ,” Duy đáp.

Nhiên nhìn hai người, hiểu kỹ thuật cũng có cách nói chuyện khiêm tốn.

Buổi chiều, họ viết bản cam kết cho người gửi âm thanh. Câu đầu tiên là: “Tôi biết bản thu này sẽ được nghe.” Câu cuối: “Tôi có thể đổi ý.” Không có chữ nhỏ khó đọc. Cô Mai khen ngắn gọn, nhưng Lam tuyên bố sẽ in trên giấy màu vàng để không ai giả vờ không thấy.

Trước khi mở file 04, Nhiên nhắn cho Minh Quang. Ông không đến, chỉ gửi lại câu: “Bố ở đây nếu con cần dừng.” Duy đọc, im lặng rất lâu.

“Ông ấy đang học,” Nhiên nói.

“Tôi cũng.”

Họ cùng cô Mai bấm play. File mở bằng tiếng bước chân, tiếng khóa và một khoảng im. Ở cuối, giọng nữ nói: “Người đứng sau cánh cửa không phải kẻ thù duy nhất. Có người đứng ngoài và không làm gì cả.”

Không ai biết câu nói dành cho ai. Cô Mai tắt máy sau khi ghi nhận, không suy đoán.

Sau khi mở file, nhóm không tiếp tục điều tra ngay. Duy xin năm phút đứng ngoài hành lang. Nhiên đi cùng nhưng giữ khoảng cách. Cậu nhìn sân bóng, nơi tiếng giày và tiếng bóng nảy vẫn đều, như thể câu chuyện trong băng không liên quan đến một buổi chiều bình thường.

“Tôi ghét việc cha tôi trở thành một cái tên trong hồ sơ,” cậu nói.

“Em ghét việc cha em trở thành người không nói hết sự thật.”

Hai người ngồi xuống bậc thềm. Nhiên không khuyên Duy tha thứ, Duy không bảo cô phải bảo vệ cha. Họ chỉ kể những điều mình biết, mỗi câu đều có nguồn.

Khi trở vào, Lam đưa một bản mẫu biên bản nghe. Mỗi người ghi phần khiến mình khó chịu, phần được phép phát và phần cần giữ kín. Duy đánh dấu giọng cô bé trong băng là không phát. Nhiên đánh dấu tiếng khóc là không sao chép.

Cô Mai khen quyết định đó, rồi nhắc họ rằng sự hấp dẫn của một bí mật không bao giờ quan trọng hơn sự an toàn của người trong bí mật.

Khang kiểm tra đầu phát, phát hiện nó có thể nhận lệnh từ một thẻ nhớ. Cậu khóa khe thẻ bằng nắp nhựa. Lam đặt một tờ giấy bên cạnh: “Đừng mở khi chỉ có một người.”

Cuối ngày, Duy nhắn dì Hường rằng cậu đã nghe một phần. Dì trả lời không cần giải thích, chỉ gửi một ảnh chiếc đồng hồ đã sửa. Kim giây chạy đúng trở lại.

“Tôi ghét việc cha tôi trở thành một cái tên trong hồ sơ,” cậu nói.

“Em ghét việc cha em trở thành người không nói hết sự thật.”

Đã sao chép liên kết chương