Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học

Đêm trước buổi công bố, Nhiên không ngủ được. Cô mở máy tính, nhìn bản danh sách quyền sử dụng âm thanh rồi đóng lại. Tin nhắn của mẹ hiện lên ba lần, lần nào cũng chỉ hỏi cô có về nhà ăn tối không. Nhiên gõ “có”, xóa đi, rồi viết “con đang bận”. Cuối cùng cô gửi một đoạn ghi âm tiếng mưa thay cho câu trả lời.

Ở phòng trọ, Duy sửa lại chiếc máy ghi âm cũ. Cậu tháo nắp, lau bụi trên đầu từ, thay dây nguồn bằng đoạn dây dì Hường cho. Mỗi lần máy chạy, một tiếng tạch nhỏ vang lên. Duy ghi nó vào sổ với tên “tiếng bắt đầu”. Cậu biết thiết bị có thể hỏng bất cứ lúc nào, nhưng điều đó không có nghĩa họ phải chờ đến khi mọi thứ hoàn hảo mới lên tiếng.

Lam gửi bảng phân công qua nhóm. Khang phụ trách sao lưu, cô Mai phụ trách người phát biểu, Nhiên giữ bản biên bản, Duy giữ bản thu gốc. Không ai giữ tất cả. Họ chia dữ liệu thành nhiều phần để một sai lầm của một người không thể xóa sạch công sức của mọi người.

Buổi tối, Nhiên nghe lại cuộc trò chuyện với Minh Quang. Có những chỗ cô muốn cắt vì giọng ông run, nhưng rồi nhớ nguyên tắc của mình: không làm một lời thú nhận sạch sẽ hơn đời thật. Cô đánh dấu các đoạn nhạy cảm, gửi cho ông nghe trước và chờ đồng ý. Ông trả lời sau gần một giờ, chỉ một câu: “Cảm ơn vì đã để tôi được nói trong sự thật của mình.”

Nhiên tắt màn hình. Ngoài cửa sổ, đường phố vẫn sáng. Cô không biết ngày mai sẽ khiến ai thất vọng, nhưng biết mình đã chuẩn bị đủ để không biến sự thất vọng ấy thành một lời nói dối mới.

Buổi làm việc về ông Trần không có camera, nhưng có biên bản đọc lại từng câu. Hiệu trưởng hỏi ông có muốn người hỗ trợ tâm lý không; ông từ chối nhưng cảm ơn vì được hỏi.

Duy ngồi bên cửa sổ, không đối diện trực tiếp. Nhiên ghi thời gian nghỉ giữa các câu hỏi. Lam mang nước, Khang kiểm tra máy ghi không tự động lưu tiếng ngoài phòng.

Cha con ở hai đầu bàn

Hiệu trưởng nói tài khoản quản trị bị lộ mật khẩu từ nhiều năm trước. Ông không biết ai đăng nhập. Khang kiểm tra log, thấy phiên truy cập kéo dài chỉ mười bảy giây, đủ để sửa metadata và gửi file. Không có dữ liệu tải xuống.

Lam hỏi: “Nếu ai đó chỉ muốn khiến chúng ta nghi ngờ hiệu trưởng thì sao?”

“Có thể,” Nhiên đáp. “Nhưng họ chọn tài khoản của thầy.”

Hiệu trưởng triệu tập đội IT, đổi mật khẩu và tạm khóa quyền gửi file. Cô Mai bảo câu lạc bộ không được tự điều tra tài khoản trường. Duy đồng ý, dù rõ ràng cậu muốn phá mọi lớp khóa.

Minh Quang yêu cầu Nhiên về nhà. Ông đặt bản đề xuất quyền sở hữu lên bàn, bên cạnh vé tàu đi thành phố khác.

“Bố muốn con nghỉ câu lạc bộ ba tháng,” ông nói.

“Vì chuyện tài khoản?”

“Vì Vũ Tấn đã gửi đơn kiện sơ bộ. Nếu truyền thông biết con ở trung tâm, họ sẽ dùng con làm hình ảnh.”

“Con không phải hình ảnh của bố.”

“Bố biết.”

“Nhưng bố vẫn muốn đưa con đi.”

“Bố muốn bảo vệ con.”

“Bảo vệ bằng cách quyết định thay con.”

Minh Quang nhìn vé tàu. “Con có thể học ở trường khác một thời gian.”

“Còn Duy?”

“Cậu ấy có thể làm việc với luật sư.”

“Còn câu lạc bộ?”

“Cô Mai và các bạn sẽ tiếp tục.”

“Không có con thì họ vẫn tiếp tục. Nhưng bố đang đưa con đi vì sợ người khác nhìn thấy bố sai.”

Ông không phủ nhận.

“Bố từng nghĩ im lặng là bảo vệ,” ông nói. “Giờ bố sợ mọi lựa chọn đều làm ai đó đau.”

Nhiên ngồi xuống. “Vậy bố hỏi con muốn gì.”

“Con muốn ở lại.”

“Bố sợ.”

“Con cũng sợ. Nhưng con muốn tự chọn.”

Minh Quang xé vé tàu làm đôi. “Được. Nhưng bố sẽ không để công ty sử dụng tên con nếu con không đồng ý.”

“Con đồng ý.”

“Và bố sẽ công khai hồ sơ, kể cả phần mình sai.”

Nhiên không ôm ông ngay. Cô chỉ đặt tay lên bàn, để ông biết cuộc trò chuyện chưa kết thúc bằng một câu xin lỗi.

Ở trường, Duy nhận lời mời thực tập từ một studio âm thanh độc lập. Người sáng lập nghe bản đồ tiếng động, muốn cậu làm trợ lý mùa hè. Cơ hội tốt, nhưng kéo dài sáu tháng ở thành phố khác.

“Cậu đi không?” Nhiên hỏi.

“Tôi chưa biết.”

“Cậu luôn muốn làm âm thanh.”

“Nhưng nếu tôi đi, phòng 3C mất người kỹ thuật.”

“Phòng có Khang.”

Khang từ bàn bên hét: “Em nghe thấy!”

“Khang có thể làm.”

“Còn bản nhạc?”

“Chúng ta viết trước khi cậu đi.”

Duy nhìn cô. “Em chắc?”

“Không. Nhưng chắc hơn việc giữ cậu lại vì sợ.”

Lam cười. “Đây là lần đầu chị nghe một lời chia tay chưa xảy ra mà vẫn có happy ending tiềm năng.”

Buổi họp nhóm thống nhất hoàn thiện bản “Tần Số Của Ngày Mai” trong hai tuần, đồng thời đào tạo Khang và hai thành viên mới. Duy sẽ thực tập nếu studio cam kết cho cậu về thu âm ngày lễ mở kho.

Người sáng lập đồng ý.

Nhưng đúng lúc đó, tin tức về đơn kiện của Vũ Tấn xuất hiện trên một trang giải trí. Bài viết gọi Duy là “cậu bé chiếm bản nhạc gia đình”, Nhiên là “tiểu thư đứng sau công ty”. Những câu trong bài trích từ bản thu nhưng không ghi nguồn.

Lam muốn đăng phản hồi ngay. Cô Mai yêu cầu chờ luật sư. Duy nhìn màn hình, không nói.

Nhiên soạn một bản đính chính chỉ gồm dữ kiện: thời gian, quyền, trang phụ lục, lời cho phép của cô Lan. Cô không nhắc đời tư. Minh Quang duyệt với tư cách pháp lý, nhưng để cô Mai ký với tư cách trường.

Bản đính chính được đăng trên trang trường. Phản hồi chia đôi, nhưng ít nhất không còn khoảng trống hoàn toàn.

Đêm đó, Duy và Nhiên thu phần điệp khúc. Duy chơi guitar, Nhiên điều chỉnh nhịp bằng tiếng bước chân. Họ thử mười hai lần. Ở lần thứ mười ba, Duy lỡ đánh sai, Nhiên cười. Cô giữ tiếng cười trong bản thu.

“Cậu cho phép chưa?” Duy hỏi.

“Em cho phép.”

“Ghi vào log.”

Nhiên viết: **Tiếng cười của Nhiên — đồng ý phát trong bản Tần Số Của Ngày Mai.**

Duy nhìn dòng chữ. “Cậu học nhanh.”

“Em có giáo viên tốt.”

“Cô Mai?”

“Không, cậu.”

Duy quay mặt đi, nhưng tai đỏ.

Từ ngoài phòng, Lam bật jingle sai nhịp để chọc. Khang hét rằng cô làm mất một file. Cả nhóm chạy ra, thấy màn hình chỉ hiện cảnh báo ổ cứng đầy.

“Không mất file,” Khang nói. “Chỉ thiếu chỗ.”

“Giống cuộc đời chị,” Lam đáp.

Họ dọn kho, xóa bản tạm, giữ bản gốc. Nhiên đặt quy tắc không xóa file nếu chưa có ba bản sao và người chịu trách nhiệm. Duy đồng ý, dù điều đó khiến ổ lưu trữ nhanh đầy hơn.

Trước khi về, Nhiên nhận cuộc gọi từ cha. Ông nói một nhân viên cũ của Hạ Audio đã tìm thấy camera năm 2014. Hình ảnh cho thấy người mở cửa không phải Trọng mà là một người có thẻ quản trị.

“Ai?” Nhiên hỏi.

“Cô Lan nhận ra. Là người khi ấy phụ trách phòng phát thanh trường.”

“Ai?”

Minh Quang im lặng quá lâu.

“Bố.”

“Là phó hiệu trưởng cũ, ông Trần.”

Ông Trần hiện đã nghỉ hưu, nhưng vẫn là cố vấn cho hội đồng trường. Tài khoản principal_bm có thể từng thuộc ông.

Hiệu trưởng mời ông Trần đến làm việc trong một buổi kín có luật sư. Ông xác nhận từng dùng tài khoản quản trị nhưng không sửa file trong những ngày gần đây. Mật khẩu cũ có thể bị sao chép từ hồ sơ bàn giao.

Ông cũng thừa nhận năm 2014 đã nhận tiền của Vũ Tấn để mở cửa kho. Ông không biết Vũ lấy băng, nhưng biết dự án gặp tranh chấp và vẫn im. Trường ghi lời khai, không ép ông nhận những điều chưa có bằng chứng.

Duy nghe qua bản ghi cuộc họp, rồi nói: “Tôi không cần ông ấy bị làm nhục. Tôi cần ông ấy nói thật.”

Trọng và Ngọc đồng ý làm nhân chứng. Bảo cung cấp bản sao nhật ký. Các phần dữ liệu được đặt cạnh nhau, tạo thành chuỗi thời gian rõ hơn: mở cửa, truy cập, sao chép, xóa tên, phát lại.

Vũ Tấn vẫn phủ nhận. Luật sư của ông gửi đề nghị hòa giải. Cô Mai nói hòa giải không đồng nghĩa xóa trách nhiệm; nhóm thống nhất mọi thỏa thuận phải ghi điều khoản bảo vệ học sinh.

Trong lúc chờ, Duy hoàn thiện lời mời thực tập. Nhiên không giữ cậu lại. Cô giúp soạn kế hoạch để Khang tiếp quản kỹ thuật, Lam phụ trách nội dung và thành viên mới quản lý quyền.

“Em đang giao việc như người điều hành,” Duy nói.

“Em học từ việc không ai nên giữ chìa khóa một mình.”

Hai người thu một đoạn tạm biệt ngắn. Nhiên nói về tiếng sân trường, Duy nói về tiếng tàu. Họ không gọi đó là tình yêu, nhưng người nghe trong phòng đều nhận ra khoảng cách giữa hai giọng đã đổi.

Cuối buổi, file 22 xuất hiện với một câu: “Nếu cậu đi, bài hát sẽ sống bằng cách nào?”

Duy trả lời trong nhật ký, không gửi ra ngoài: “Bằng cách để nhiều người cùng giữ.”

Nhiên nhìn Duy. Kẻ mở cửa, người giữ chìa khóa và người sửa metadata có thể liên quan đến cùng một mạng lưới.

Ở loa hành lang, một câu thì thầm vang lên:

“Đừng tin người đã đóng cửa lần đầu.”

Duy nghe qua bản ghi cuộc họp, rồi nói: “Tôi không cần ông ấy bị làm nhục. Tôi cần ông ấy nói thật.”

“Em đang giao việc như người điều hành,” Duy nói.

“Em học từ việc không ai nên giữ chìa khóa một mình.”

Duy nghe qua bản ghi cuộc họp, rồi nói: “Tôi không cần ông ấy bị làm nhục. Tôi cần ông ấy nói thật.”

“Em đang giao việc như người điều hành,” Duy nói.

“Em học từ việc không ai nên giữ chìa khóa một mình.”

Đã sao chép liên kết chương