Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học
8 phút đọc

Chương 29

Chương 29 — Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học

Trước khi cổng trường mở, Nhiên và Duy đứng ở hành lang nghe lại tiếng chuông tan học trong bản thu đầu tiên. Nó hơi rè, lệch nhịp và có tiếng ai đó hắt hơi ở cuối. Duy hỏi có nên làm sạch không. Nhiên lắc đầu. “Để mọi người biết mình bắt đầu từ một căn phòng chưa hoàn hảo.”

Lam mang tới hai chiếc bánh mì, bảo một chiếc là phí tư vấn tinh thần. Khang cầm túi dây cáp, than rằng không ai trả phí tư vấn kỹ thuật. Cả nhóm tranh nhau bánh, rồi cùng cười khi phát hiện Lam đã cắt đôi một chiếc thành bốn phần bằng nhau.

Buổi sáng trước ngày mở lại, sân trường còn vương mùi sơn mới. Nhiên đi dọc hành lang, dán những tấm bảng chỉ đường nhỏ tới phòng 3C. Cô cố viết chữ ngay ngắn, nhưng Lam cứ lén dán thêm mũi tên vòng ngược, khiến một nhóm học sinh đi đến kho dụng cụ rồi quay lại với vẻ mặt hoang mang.

“Đây là nghệ thuật tạo trải nghiệm,” Lam giải thích khi bị bắt quả tang. “Người nghe phải có một chút phiêu lưu trước khi bước vào âm thanh.”

Khang tháo tấm bảng xuống, đổi sang một tờ có mã màu. “Phiêu lưu không có trong kế hoạch an toàn.”

Nhiên vừa cười vừa sửa lại toàn bộ sơ đồ. Ở giữa bản đồ, cô để một vòng tròn đỏ ghi “Bạn đang ở đâu?”. Câu hỏi đơn giản ấy làm cô nghĩ đến những tháng qua. Cô đã nhiều lần đứng trong căn phòng này mà không biết mình thuộc về phía nào: con gái của một doanh nghiệp đang tìm cách cứu danh tiếng, hay một học sinh chỉ muốn làm chương trình tử tế. Có lẽ cô không cần chọn một phía duy nhất.

Duy đến muộn mười phút vì phải giao mấy chiếc radio đã sửa cho khách ở quầy của dì Hường. Cậu mang theo một hộp linh kiện cũ, nói rằng sẽ dùng làm quà cho khách tham dự: ai trả lời đúng câu hỏi âm thanh sẽ được chọn một tụ điện, một núm vặn hoặc một chiếc tai nghe hỏng để mang về lắp thành đồ trang trí.

“Quà gì kỳ vậy?” Lam hỏi.

“Đồ không dùng được cũng có thể có đời thứ hai,” Duy đáp. “Giống câu lạc bộ này.”

Câu nói khiến mọi người yên đi một nhịp. Nhiên nhìn bảng danh sách tên, nơi tên của những người đã từng tham gia được viết nhỏ ở cuối. Cô muốn mời họ trở lại, dù chỉ để nghe một đoạn nhạc. Cô gửi từng tin nhắn, không kèm lời hứa lớn, chỉ nói rằng phòng 3C vẫn còn chỗ ngồi.

Chiều xuống, một chiếc xe dừng trước cổng. Ông Vũ Tấn bước vào cùng hai thùng thiết bị. Ông bảo đó là phần tài trợ không kèm điều kiện, và yêu cầu ghi rõ nguồn gốc trong biên bản. Nhiên hỏi vì sao ông đổi ý. Ông nhìn về phía phòng phát thanh, đáp rằng có những thứ nên được tiếp tục bằng cách minh bạch hơn, không phải bằng cách giấu đi.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, phòng 3C sáng đèn. Không ai nói đây là một khởi đầu hoàn hảo. Họ chỉ kiểm tra micro, mở cửa, và để bản nhạc đầu tiên tự tìm người nghe.

Trước lễ mở lại, Nhiên in danh sách ghi công trên giấy dày. Cô kiểm tra dấu tiếng Việt từng tên, hỏi người chọn ẩn danh có muốn giữ cách viết đó không. Duy sửa một lỗi dấu của tên cha, rồi đặt bút xuống rất lâu.

Lam không nói gì. Cô chỉ đưa cậu một cốc nước, để việc gọi đúng tên có thời gian trở thành một hành động bình thường.

Bản nhạc sau giờ tan học

Phòng 3C mở lại bằng một buổi kiểm tra nhỏ. Cô Mai yêu cầu mọi người lần lượt bật micro, đọc tên, nói một câu và tắt. Lam đọc tên mình rồi nói “tôi không cười khi bạn chưa cho phép”, sau đó tự phá lên cười. Khang kiểm tra dây. Nhiên đọc quy trình. Duy đứng cuối hàng.

“Phạm Quốc Duy,” cậu nói. “Tôi đến để gửi một bản nhạc.”

Chiếc loa phát giọng cậu rõ, không rè.

Bản “Sau Khi Lắng Nghe” được chỉnh lần cuối. Duy giữ tiếng tàu điện, Nhiên giữ tiếng bước chân, Lam giữ tiếng cười đã có giấy phép. Khang thêm một khoảng im lặng không quá dài. Cô Mai kiểm tra tên người góp tiếng.

Họ quyết định phát bản nhạc trong lễ mở lại phòng, không thương mại. Người nghe có thể tải bản giáo dục, nhưng không được dùng quảng cáo nếu chưa hỏi.

Minh Quang đến sớm, mang văn bản Hạ Audio hoàn tất việc chuyển thiết bị và quỹ bảo trì cho trường. Ông nói với Nhiên: “Bố sẽ không vào phòng nếu con không mời.”

“Bố có thể vào. Nhưng để mọi người nghe cùng.”

Ông gật.

Duy gặp Minh Quang bên kệ băng. Hai người không ôm, chỉ bắt tay. Minh Quang nói: “Tôi sẽ ghi tên cha cháu trong mọi tài liệu.”

Duy đáp: “Và nếu có lỗi, ghi cả tên ông.”

“Được.”

Buổi lễ diễn ra sau giờ tan học. Học sinh đứng quanh hành lang. Cô Lan gửi lời chúc qua video, dì Hường mang một chiếc radio đã sửa làm quà. Bảo và Ngọc tham gia hội đồng kỹ thuật. Trọng đứng cuối, không lên sân khấu, nhưng được gọi tên trong danh sách những người đã nói thật.

Lam giới thiệu: “Đây không phải bài hát về việc ai thắng. Đây là bài hát về những âm thanh người ta từng cố cất đi, và những người đã chọn mở cửa đúng lúc.”

Duy chơi guitar. Nhiên điều khiển. Ba nốt đầu vang lên, rồi tiếng cổng, tiếng tàu, tiếng mưa và tiếng học sinh gọi nhau. Khoảng trống giữa điệp khúc cho phép mỗi người nghe một ký ức riêng.

Khi bài kết thúc, không ai vỗ tay ngay. Im lặng kéo dài ba giây. Sau đó tiếng vỗ tay lan ra từ cuối hành lang.

Nhiên nhìn Duy. Cậu không cười lớn, chỉ thở ra như vừa đặt xuống một vật nặng.

Sau lễ, hai người lên sân thượng. Thành phố dưới chân đã bật đèn. Từ xa có tiếng tàu điện, tiếng xe máy, tiếng một người bán hàng gọi khách.

“Cậu có định ở lại sau thực tập không?” Nhiên hỏi.

“Tôi sẽ đi sáu tháng, rồi về mỗi cuối tuần nếu có thể.”

“Nghe mệt.”

“Nhưng là điều tôi muốn.”

“Em sẽ học thiết kế âm thanh.”

“Ở Hạ Audio?”

“Chưa biết. Có thể ở một nơi không biết em là con ai.”

Duy gật. “Tôi muốn nghe bài của em khi em không phải giải thích gia đình.”

“Em muốn nghe bài của cậu khi cậu không phải kể về cha.”

Hai người đứng cạnh lan can. Không ai nói yêu. Không cần, vì họ đã nói bằng những lựa chọn kéo dài nhiều tháng.

Duy lấy điện thoại, mở một file mới. “Tôi viết thêm đoạn này.”

Giai điệu ngắn, sáng hơn bản trước. Ở cuối có một tiếng gõ ba lần, hai lần, ba lần.

“Đó là lời chào,” cậu nói.

“Không phải mã bí mật?”

“Bây giờ là lời chào.”

Nhiên gõ lại trên lan can. Ba lần, hai lần, ba lần. Âm thanh lan qua sân thượng.

Lam từ cầu thang gọi vọng: “Hai người nếu định biến mái trường thành phòng thu thì nhớ xin phép!”

“Chúng em xin phép rồi!” Nhiên đáp.

“Ai cho phép?”

“Chính chúng em!”

Lam lắc đầu. “Câu lạc bộ này hết cứu.”

Họ cười. Dưới sân, cô Mai tắt đèn phòng 3C. Chiếc loa hành lang không còn tự bật. Không có file bí ẩn, không có lời đe dọa.

Chỉ còn tiếng trường sau giờ tan học.

Tối đó, Duy gửi bản nhạc cho Nhiên với tiêu đề chính thức: **Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học**.

Phần ghi công gồm Hạ An Nhiên, Phạm Quốc Duy, Quỳnh Lam, Tuấn Khang, cô Mai và tất cả học sinh đã góp tiếng. Dòng cuối ghi: **Không chuyển nhượng toàn bộ. Hãy hỏi trước khi sử dụng.**

Nhiên đọc xong, nhắn: **Em đồng ý.**

Duy trả lời: **Tôi cũng.**

File 29 nằm trong kho mở, nhưng bản gốc băng 03 vẫn ở kho kín. Mọi thứ chưa biến thành sản phẩm. Nó chỉ trở thành một lời hứa có thể kiểm tra.

Lời ghi công được đọc trong buổi phát cuối học kỳ. Mỗi cái tên hiện trên màn hình trong thời gian vừa đủ, không chen lấn. Người chọn ẩn danh hiện thành “một giọng nói sau giờ tan học”. Cả phòng im khi đến dòng đó.

Nhiên và Duy kiểm tra bản sao cuối cùng. Hai người đã học cách không tự ý sửa phần của nhau. Nếu một tiếng thở được thêm, người kia phải được hỏi. Nếu một khoảng im lặng bị rút, phải ghi lý do.

Lam nói quy trình làm chương trình chậm hơn, nhưng chương trình nghe thật hơn. Khang trả lời: “Chậm là cái giá để không làm người khác chạy theo lỗi của mình.”

Minh Quang đặt một chiếc máy ghi âm mới vào kho, không yêu cầu logo. Dì Hường đem chiếc radio đầu tiên Duy sửa, đặt cạnh cửa. Cô Mai đóng khung bản “Bốn không” cũ, giữ bên cạnh bản cập nhật.

Duy chuẩn bị đi lại studio. Cậu sẽ xa trường, nhưng kế hoạch Tần Số Mở đã có nhiều người giữ. Nhiên không còn sợ căn phòng tắt tiếng nếu một người vắng mặt.

“Cậu có sợ bị thay thế không?” cô hỏi.

“Có. Nhưng nếu thay được thì nghĩa là tôi đã dạy đủ.”

“Nghe kiêu.”

“Tôi đang luyện nói dài.”

Nhiên bật cười. Cô ghi tiếng cười vào log, hỏi cậu có đồng ý. Duy gật.

Buổi phát khép lại bằng tiếng chuông tan trường. Không ai cắt nó, không ai thêm nhạc. Tiếng chuông đi hết hành lang rồi biến mất ngoài cổng.

“Cậu có sợ bị thay thế không?” cô hỏi.

“Có. Nhưng nếu thay được thì nghĩa là tôi đã dạy đủ.”

“Nghe kiêu.”

“Tôi đang luyện nói dài.”

Nhiên bật cười. Cô ghi tiếng cười vào log, hỏi cậu có đồng ý. Duy gật.

“Cậu có sợ bị thay thế không?” cô hỏi.

“Có. Nhưng nếu thay được thì nghĩa là tôi đã dạy đủ.”

“Nghe kiêu.”

“Tôi đang luyện nói dài.”

Nhiên bật cười. Cô ghi tiếng cười vào log, hỏi cậu có đồng ý. Duy gật.

Sau đó, Duy gửi file tên **30 — tần số của ngày mai**. Nhiên là người đầu tiên mở, nhưng không phải người duy nhất được quyền giữ. Bản nhạc thuộc về những người đã góp tiếng và những người sẽ nghe nó có trách nhiệm.

Đã sao chép liên kết chương