Chương 19
Chương 19 — Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học
Duy đưa Nhiên tới quầy sửa radio của dì Hường sau giờ học. Nơi đó không có bảng hiệu lớn, chỉ có chiếc quạt quay lệch và những ngăn kéo đầy linh kiện. Dì Hường nhìn hai đứa, hỏi có phải đến sửa một mối quan hệ bị rè không. Lam đi theo phía sau lập tức nhận mình chỉ đến sửa tai nghe, nhưng dì đưa cho cô một chiếc tua vít rồi bảo tự làm.
Trong lúc đợi máy nóng lên, Duy chỉ cho Nhiên cách nhận biết tiếng nhiễu do dây lỏng. Cậu không nói nhiều, chỉ đặt tay lên từng nút và bảo cô nghe sự khác nhau. Nhiên nhận ra cậu luôn kiên nhẫn với đồ vật hơn với chính mình.
Dì Hường kể cha Duy từng sửa một chiếc radio cho bà ngoại cô, đổi công bằng một lời hứa rằng khi nào có thời gian sẽ quay lại. Ông không quay lại, nhưng chiếc máy vẫn chạy. Duy cười, nói vậy cũng là một kiểu giữ lời muộn. Nhiên ghi câu chuyện vào sổ, không đưa vào chương trình. Có những điều quý vì chúng được giữ riêng.
Ở trường cũ, Nhiên mang theo bản đồng ý của phường và danh sách người đi cùng. Duy kiểm tra máy ghi âm, nhưng cô Mai nhắc không đặt kỳ vọng vào một âm thanh duy nhất. Nếu không có tiếng chuông, họ vẫn có thể nghe gió, dây xích và khoảng sân bỏ trống.
Lam đem bánh mì chia đều. Khang hỏi có cần ghi âm tiếng mở túi không; mọi người đồng thanh “không”. Cả nhóm cười, rồi bước qua cổng đã khóa.
Nút tải lên
Trường cũ nằm sau một hàng cây bị cưa bớt, cổng sắt khóa bằng dây xích. Họ đến lúc 16 giờ 40, vừa đủ thời gian trước mốc 17:16. Bảo mang máy ghi âm chuyên dụng, cô Mai giữ giấy cho phép của phường. Bên trong, sân trường phủ lá và bảng tên lớp đã bạc.
“Tôi từng đứng ở đây,” Duy nói.
“Nhớ ra gì không?”
“Một chiếc bánh mì.”
Lam thất vọng. “Ký ức quan trọng vậy thôi à?”
“Tôi đói.”
Họ chia nhau tìm nguồn âm thanh. Khang đặt máy ở cột chuông cũ, Nhiên kiểm tra phòng phát thanh bỏ hoang, Duy đi đến cổng sau. Tiếng gió chạy qua khung cửa, tiếng dây xích va vào sắt, tiếng xe tải ngoài đường.
17 giờ 16, chuông không vang. Hệ thống cũ đã tháo. Khang kiểm tra máy, nhưng thay vì tiếng chuông, file ghi được một đoạn guitar ngắn và giọng trẻ con: “Đừng ký.”
Duy đứng trước cổng, nhắm mắt. “Là tôi nói với em ấy.”
“Với Nhiên?”
“Ngày đó có người bắt em ký vào giấy.”
Nhiên nhớ thêm: cô bé cầm ô vàng, cậu bé đưa tai nghe. Cậu đã kéo cô ra khỏi căn phòng. Người lớn gọi tên cậu, bảo cậu không được xen vào.
Trong phòng phát thanh cũ, Nhiên tìm thấy một hộp điện có logo Rêu Records. Bên trong là thẻ nhớ, nhưng đã bị xóa. Khang khôi phục được một thư mục: **child_voice**. Có một file chưa hỏng, ghi tiếng hai đứa trẻ cãi nhau xem mưa rơi bao nhiêu giọt.
“Đây là bản nhạc,” Duy nói.
Nhiên nghe tiếng mình cười. Ký ức không còn là một câu chuyện ai đó kể; nó là tiếng nói thật của cô.
File kết thúc bằng giọng một người phụ nữ: “Đừng để các con biết người lớn đã làm gì.”
Cô Mai nhận ra giọng đó thuộc cô Lan, giáo viên phụ trách lễ hội năm 2014. Cô Lan đã nghỉ hưu, sống ở khu ngoại ô. Họ không kịp đi tìm trong ngày, nhưng đã có một nhân chứng mới.
Trên đường về, Duy yêu cầu Nhiên không tải file lên mạng.
“Đó là ký ức của chúng ta,” cậu nói.
“Em biết.”
“Nếu đưa lên, người khác sẽ nghe chúng ta như nhân vật.”
“Chúng ta có thể xin phép nhau.”
“Tôi chưa sẵn sàng.”
Nhiên tắt laptop. “Vậy không tải.”
Lam nhìn hai người qua gương xe. “Lần đầu hai người giải quyết mà không cãi.”
“Chúng tôi vẫn cãi trong đầu,” Duy nói.
Trở lại trường Bình Minh, họ nhận tin SoundSeed đã đăng thông cáo: công ty không liên quan đến bản nhạc, nhưng “một số cá nhân đang sử dụng tài sản âm thanh chưa được xác minh”. Câu chữ khiến Duy tức giận.
“Họ không nói tên, nhưng ai cũng biết.”
Nhiên đọc kỹ. Thông cáo không sai hoàn toàn, nhưng cố tạo ấn tượng rằng câu lạc bộ chiếm tài sản. Cô đề nghị không đáp bằng cảm xúc. Thay vào đó, nhóm phát một số về cách đọc thông cáo và nhận diện ngôn ngữ né trách nhiệm.
Lam nói: “Chúng ta không chửi ai. Chúng ta chỉ giải nghĩa những từ như ‘có thể’, ‘một số cá nhân’, ‘chưa xác minh’.”
Chương trình thu hút nhiều người nghe, nhưng cũng khiến ban quản trị trường lo. Hiệu trưởng yêu cầu dừng các nội dung liên quan tranh chấp. Cô Mai đồng ý tạm dừng nêu vụ băng, chuyển sang bản đồ âm thanh.
Nhiên không vui. “Nếu né hết, họ sẽ thắng.”
“Không phải im lặng,” cô Mai nói. “Là chọn thời điểm có bằng chứng.”
Duy gửi cho Nhiên một file nhạc mới. Cậu đã ghép ba nốt với tiếng chuông cũ, không sử dụng băng gốc. Tên file: **Sau 17:16**.
“Em nghe thử,” cậu nói.
Giai điệu nhẹ, có khoảng trống giữa các câu. Nhiên nghe thấy tiếng mưa, nhưng không phải mưa trong băng; là tiếng mưa của những ngày hiện tại, được ghi bởi chính cô.
“Hay,” cô nói.
“Chưa hoàn chỉnh.”
“Đừng sửa cho sạch quá.”
Duy nhìn cô, cười. “Em bắt đầu hiểu rồi.”
Buổi tối, tài khoản after.school.archive gửi một tin nhắn dài hơn: **Tôi là người đã xóa tên khỏi bản phát hành. Tôi tưởng xóa tên sẽ giữ mọi người an toàn. Tôi sai. Hãy tìm cô Lan. Bà giữ trang giấy cuối.**
Tên người gửi vẫn ẩn, nhưng cuối thư có một chữ ký: **B.**
Minh Quang nhìn chữ ký qua màn hình. “Bảo.”
Nhiên quay sang kỹ sư âm thanh đang ở phòng bên. Bảo tái mặt.
“Tôi không xóa tên,” ông nói.
“Nhưng ông biết ai làm?” Duy hỏi.
Bảo cúi đầu. “Tôi là trợ lý của Huy năm đó. Tôi đã thay file quảng cáo vì được yêu cầu. Tôi tưởng đó chỉ là bản nháp.”
“Ai yêu cầu?”
“Vũ Tấn.”
“Tại sao ông gửi file cho chúng tôi?”
“Vì tôi thấy Huy đã mất, bản nhạc vẫn bị dùng để mặc cả, còn tên ông ấy không có ở đâu. Tôi không muốn tiếp tục làm người im lặng.”
Bảo đưa một thẻ nhớ. “Trang giấy cuối ở nhà cô Lan. Tôi không dám lấy.”
Nhiên nhìn Duy. Cậu không hỏi có nên tin. Cậu chỉ nói: “Ngày mai đi.”
Đêm ấy, Nhiên mở nút tải lên của bản nhạc mới rồi đóng lại. Cô hiểu có những âm thanh cần được phát, nhưng không phải trước khi người trong đó sẵn sàng.
Điện thoại sáng lên. Minh Quang nhắn: **Bố biết người đã mở cửa phòng năm 2014. Là một nhân viên của chính bố.**
Nhiên trả lời: **Tên gì?**
Phản hồi đến ngay:
**Bố chưa chắc.**
Nhiên đọc câu trả lời, rồi đặt điện thoại xuống. Cô biết cha đang nói đúng theo nghĩa dữ liệu chưa đủ, nhưng “chưa chắc” cũng có thể trở thành cách né trách nhiệm nếu kéo dài.
Ngày hôm sau, cô đề nghị Minh Quang cùng ký yêu cầu kiểm tra camera cũ và danh sách thẻ. Ông đồng ý, nhưng nhắc rằng một phần dữ liệu có thể đã bị xóa hợp pháp. Họ không hứa tìm được mọi thứ.
Duy và Nhiên đến gặp cô Lan, nghe bà kể lại việc cô bé năm 2014 không muốn ký. Bà không nhớ ai đứng sau cửa, nhưng nhớ tiếng khóa có ba nấc. Khang so sánh với file 04, thấy đúng.
“Ký ức của cô đã giúp nhiều hơn file ẩn,” Lam nói.
Cô Lan đáp: “Vì ký ức biết mình có thể sai.”
Câu đó được ghi vào sổ, không đưa vào chương trình ngay. Họ xin phép trước.
Ở studio, Duy nhận lời mời hợp tác đầu tiên. Người mời yêu cầu một đoạn giới thiệu về cha cậu. Duy từ chối, nhưng xin họ nghe bản nhạc mới. Họ đồng ý nếu không gắn câu chuyện cũ.
“Cậu bắt đầu rời khỏi cái bóng rồi,” Nhiên nói.
“Tôi vẫn mang theo bóng. Chỉ không để nó cầm micro.”
Khi Duy về Bình Minh, nhóm thử ghép tiếng tàu điện với tiếng sân. Một vài đoạn không khớp; Nhiên để khoảng trống thay vì ép chúng liền. Lam nói khoảng trống làm người nghe tò mò. Duy nói nó làm người nghe có chỗ bước vào.
Họ quyết định chưa tải bản nhạc mới lên. Chỉ phát trong buổi nghe có kiểm soát. Giấy phép được ký từng người, tên người góp tiếng hiển thị.
Tài khoản ẩn gửi một file có chữ ký B. Bảo xác nhận ông gửi, nhưng trong file có thêm một đoạn bị cắt. Có người đã truy cập trước khi ông gửi.
Khang khóa đường dẫn công khai, lập bản sao, rồi báo luật sư. Không ai tìm người gửi bằng cách dò cá nhân. Họ chọn bảo vệ kho trước.
Sáng hôm sau, Nhiên lập một bản hướng dẫn để Duy dùng ở studio: mọi file trao đổi phải có tên, thời gian, người đồng ý và mục đích. Duy nói nó dài hơn cả hợp đồng đầu tiên, nhưng vẫn lưu.
Bản nhạc mới được thử trên ba người nghe không biết vụ cũ. Họ nói phần tàu điện khiến họ nhớ những chuyến đi, phần tiếng khóa khiến họ tò mò. Không ai biết ý nghĩa thật, và đó là một tín hiệu tốt: bài có thể đứng bằng chính âm thanh.
Lam hỏi Duy có muốn thêm một câu giải thích về cha không. Cậu từ chối. Nhiên không thuyết phục. Câu chuyện mới phải có quyền không mang tất cả quá khứ trên lưng.
Trong cuộc họp, cô Mai công bố lịch phát và người trực phòng. Không ai trực một mình sau 18 giờ. Quy tắc này làm Lam than phiền vì cô thích làm việc muộn, nhưng vẫn ký.
Tài khoản ẩn gửi một đoạn tiếng cửa cũ. Khang so sánh, thấy cùng mẫu với cửa trường Bình Minh. Cả nhóm báo bảo vệ, không tự mở. Bảo kiểm tra, phát hiện một bản lề lỏng do mưa, không có người đột nhập.
Lam ghi chú “manh mối sai” vào báo cáo. Duy nói những cái sai giúp họ bớt vội. Nhiên đồng ý, dù vẫn muốn câu chuyện đi nhanh hơn.