Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học
9 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học

Nhiên đến phòng phát thanh sớm hơn mọi ngày, mang theo một quyển sổ giấy thay vì máy tính bảng. Cô viết ba dòng ở đầu trang: nghe đủ, hỏi đúng, không vội kết luận. Duy nhìn thấy, bảo rằng ba dòng ấy giống nội quy của một câu lạc bộ chuyên làm người khác mất ngủ. Nhiên đáp rằng mất ngủ vì tò mò vẫn tốt hơn ngủ yên trong một câu chuyện bị cắt mất phần quan trọng.

Họ thử lại đoạn băng trong căn phòng tắt đèn. Âm thanh tàu điện chạy qua nghe như một sợi chỉ kéo dài giữa hai khoảng im lặng. Khang điều chỉnh bộ lọc, Lam ngồi dưới sàn ghi lại từng mốc thời gian, còn cô Mai đứng ngoài cửa để chắc rằng không ai vào nghe trộm. Khi tiếng rè xuất hiện, Duy giơ tay ra hiệu dừng. Cậu không muốn họ biến một dấu hiệu nhỏ thành bằng chứng lớn.

“Nếu chỉ là lỗi đầu từ thì sao?” Duy hỏi.

“Thì ta sẽ nói đó là lỗi đầu từ,” Nhiên trả lời. “Sự thật không cần đẹp hơn để đáng được nghe.”

Buổi chiều, một bạn lớp mười gửi tới câu hỏi về việc ghi âm tiếng nói của bạn bè. Lam muốn đọc ngay trong chương trình, nhưng Nhiên xin phép gọi lại trước. Cô giải thích cách xin đồng ý, cách xóa bản thu, và cách nói rõ người nghe sẽ dùng nó vào việc gì. Bạn kia im lặng hồi lâu rồi cảm ơn. Không có cao trào, không có nhạc nền, nhưng Nhiên nhận ra đây cũng là một phần của điều họ đang xây: một nơi người ta được tin mà không bị biến thành nội dung.

Cơn mưa làm cháy máy

Cơn mưa hôm ấy không đến từ từ. Nó đập xuống sân trường ngay giữa tiết cuối, khiến mái tôn khu nhà C rung lên như một dàn trống mất kiểm soát. Câu lạc bộ phải thu số thứ tư trong điều kiện mọi thiết bị đều có nguy cơ bị ẩm.

Khang trải áo mưa lên bàn, Lam dùng túi nilon bọc micro, còn Duy đặt một chiếc khăn dưới cửa sổ. Nhiên kiểm tra ổ điện ba lần.

“Nếu cậu kiểm tra lần nữa, ổ điện sẽ tự thấy bị xúc phạm,” Lam nói.

“Nó có thể chập.”

“Được rồi, xúc phạm trong an toàn.”

Chủ đề số phát là “những người làm trường học chạy đúng giờ”. Lam muốn phỏng vấn bác bảo vệ, cô lao công và cô bán căn-tin. Mỗi người chỉ có hai mươi giây, đủ để nghe một âm thanh họ quen thuộc. Bác bảo vệ chọn tiếng khóa cổng. Cô lao công chọn tiếng chổi. Cô căn-tin chọn tiếng dầu sôi.

Duy đi thu bên hành lang. Nhiên ngồi trong phòng, nghe từng tín hiệu. Mưa dày đến mức tiếng người bị nhấn chìm. Cô tăng gain, rồi giảm ngay khi một tia sét khiến hệ thống nhảy vạch đỏ.

“Không dùng điện lúc sét đánh,” Duy nói.

“Nếu rút hết, chương trình không phát.”

“An toàn trước.”

“Nếu chờ mưa tạnh thì hết giờ.”

“Không ai chết vì lỡ một chương trình.”

“Nhưng một câu lạc bộ có thể chết vì không phát đều.”

Họ nhìn nhau. Nhiên nhận ra cả hai không cãi về máy móc; họ cãi về nỗi sợ. Duy sợ mất một thứ khó khăn lắm mới giữ được. Cô sợ mình lại bị gạt ra vì không biết cách sống trong điều kiện thiếu thốn.

Cô Mai bước vào, nghe hai người tranh luận, rồi đặt một chiếc máy ghi âm chạy pin lên bàn. “Không cần phát trực tiếp. Thu xong, phát khi hệ thống ổn. Người nghe không biết các em ghi lúc mưa hay nắng.”

Lam chỉ tay. “Cô vừa dạy chúng em nói dối nghệ thuật.”

“Tôi dạy các em làm hậu kỳ có trách nhiệm.”

Họ chuyển sang máy chạy pin. Khang dùng tấm rèm cũ chắn mưa, tạo một góc thu tạm trong hành lang. Bác bảo vệ kể chuyện có học sinh từng quên xe đạp; cô lao công cười khi nhớ một con mèo ngủ trong thùng giấy; cô căn-tin nói tiếng dầu sôi khiến cô biết một ngày mới bắt đầu.

Trong lúc thu, một tia chớp đánh gần. Hệ thống loa toàn trường tóe sáng, rồi tắt. Chiếc máy tính của Khang khởi động lại, dữ liệu chưa lưu biến mất.

Khang ôm đầu. “Ba tiếng thu của em…”

“Bản gốc còn trong máy ghi âm,” Duy nói.

“Nhưng lịch biên tập mất rồi.”

Nhiên nhìn bảng, nhớ thứ tự các đoạn. Cô vẽ lại timeline bằng bút đỏ. Lam đọc lại kịch bản từ trí nhớ. Duy dựng chương trình trực tiếp trên máy ghi âm. Đến khi xong, điện trong phòng bật tắt ba lần.

“Tôi đề xuất phát ngoài hành lang bằng loa kéo,” Lam nói.

“Loa kéo của câu lạc bộ đang ở sân thể dục,” Khang đáp.

“Vậy kéo nó về.”

Khang và Duy chạy trong mưa. Nhiên cùng Lam giữ tấm bạt. Hai phút sau, Khang quay lại với chiếc loa trong tình trạng ướt như vừa bơi qua hồ.

“Còn hoạt động không?”

“Nếu nói nhỏ.”

“Vậy Lam nói nhỏ.”

Lam cầm micro, đứng giữa hành lang. Học sinh trú mưa quay lại. Cô hạ giọng, giới thiệu chương trình. Loa phát tiếng rè, nhưng tiếng bác bảo vệ vẫn rõ. Khi đến đoạn dầu sôi, một bạn phía sau cười, rồi cả hành lang cười theo. Không ai bỏ đi.

Nhiên đứng cạnh Duy, dùng khăn lau nước trên đầu nối. Cô thấy cậu cười khi nghe cô bán căn-tin nói: “Dầu sôi dạy tôi biết đừng để bụng đói quyết định.”

Sau chương trình, Khang kiểm tra loa. Một cầu chì cháy.

“Cậu nói nó hoạt động nếu nói nhỏ,” Lam trách.

“Nó hoạt động được bảy phút.”

“Bảy phút là một chương trình.”

“Vậy nó đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Cô Mai cho mọi người về sớm, nhưng Duy ở lại hong thiết bị. Nhiên giúp cậu tháo từng nắp máy. Trong ánh đèn vàng, tiếng mưa đã nhẹ. Duy đặt đầu phát H-AU-17-04 lên khăn khô.

“Nhiên, file 03D em nghe chưa?”

“Rồi.”

“Đừng nghe lại.”

“Cậu sợ em nhớ ra à?”

“Tôi sợ người gửi muốn em nhớ theo cách của họ.”

Nhiên kể cha yêu cầu cô rời câu lạc bộ. Duy lặng lẽ vặn một con ốc.

“Nếu em rời, tôi không trách.”

“Nếu cậu nói thêm lần nữa, em sẽ coi đó là đuổi.”

“Tôi không đuổi.”

“Vậy đừng nói câu khiến em phải tự cứu mình.”

Duy ngẩng lên. “Được.”

Đó là một lời hứa ngắn, nhưng Nhiên tin nó hơn những lời hứa dài của người lớn.

Tối hôm đó, hộp thư câu lạc bộ nhận được một file âm thanh khác. Lần này, người gửi là một địa chỉ có tên: **after.school.archive**. File chứa tiếng mưa trên mái tôn, nhưng ở giây thứ 42 có tiếng kim loại va vào nhau. Khang dùng phần mềm dò mẫu, phát hiện tiếng đó trùng với âm thanh trong băng gốc tại quầy dì Hường.

“Có người thu ở quầy đúng lúc băng được phát,” cậu nói.

“Họ theo dõi dì Hường?” Lam hỏi.

Duy siết tay. “Hoặc dì biết nhiều hơn chúng ta nghĩ.”

Nhiên không thích cách cậu nhìn quầy radio qua màn hình. Dì Hường là người đã giữ cuộn băng mười năm. Có thể bà đã bảo vệ họ, cũng có thể bà đã giữ một phần câu chuyện vì sợ nó làm đau Duy.

Sáng hôm sau, cô Mai thông báo ban giám hiệu sẽ tổ chức cuộc họp với đại diện Hạ Audio về chương trình SoundSeed. Hạ Audio vẫn muốn tài trợ dù cha Nhiên đã nói chưa chắc.

“Nếu họ vào trường, họ sẽ kiểm soát thiết bị,” Duy nói.

“Nếu họ không vào, phòng có thể đóng,” Lam đáp.

Nhiên nhìn bảng lịch phát. Ba ngày còn lại trong lời nhắn 03B đã qua. Người gửi không làm gì cả, hoặc đang chờ họ tự bước vào bẫy.

Cuối giờ, cô nhận một cuộc gọi từ số riêng. Một giọng đàn ông nói: “Bản nhạc không phải để cứu phòng phát thanh. Nó là bằng chứng rằng cha cô đã phản bội một người.”

“Ông là ai?”

“Người đã giữ phần cuối.”

“Ông muốn gì?”

“Để cô hỏi cha mình một câu thật đơn giản: tại sao chữ ký của ông ấy nằm trên hợp đồng, còn tên cha Duy bị xóa khỏi bản phát hành?”

Cuộc gọi tắt.

Ở đầu dây bên kia, trong một khoảnh khắc ngắn, Nhiên nghe thấy tiếng xe máy màu xanh nổ máy.

Nhiên không gọi lại số lạ. Cô ghi âm cuộc gọi theo quy định của điện thoại, chụp giờ và chuyển cho luật sư trường. Duy muốn đi tìm người gọi, nhưng cô Mai nhắc rằng một cuộc điện thoại chưa đủ để tự đối chất.

Nhóm lập một bảng “điều đã biết và điều chưa biết”. Đã biết: đầu phát mang mã Hạ Audio, băng gốc có tên Huy, thiết bị từng ở Rêu Records, lời đe dọa nhắc đến Minh Quang. Chưa biết: người gọi, người cắt file, ai có chìa khóa, vì sao bài hát được phát trong trường.

Lam thêm một cột “điều chúng ta không được làm”: không theo xe, không gọi hàng loạt, không đăng địa chỉ, không mở băng một mình. Khang đọc xong, nói bảng này dài hơn kịch bản chương trình.

“Vụ việc cũng dài hơn ba phút,” Lam đáp.

Họ phát một số ngắn về cách xử lý cuộc gọi gây áp lực. Không nêu giọng người gọi, không dựng âm thanh hồi hộp. Lam nói người nghe nên lưu bằng chứng và tìm người lớn tin cậy. Cô Mai đặt số liên hệ tư vấn của trường ở cuối.

Sau chương trình, một bạn gửi tiếng động cơ và hỏi có thể nhận diện xe không. Khang trả lời rằng âm thanh không đủ để xác định người hay phương tiện, rồi hướng dẫn bạn không chia sẻ biển số riêng tư.

Minh Quang gửi cho Nhiên bản danh sách nhân viên cũ. Tên Trọng, Bảo, Ngọc và Đạt được đánh dấu. Một dòng bị bôi đen, chỉ còn ký hiệu “V.T.”. Nhiên hỏi, ông nói đó là nhân sự liên quan Vũ Tấn, nhưng chưa đủ chứng cứ.

“Bố cũng có một cột chưa biết,” cô nhắn.

“Bố đang học cách không điền bừa.”

Tin nhắn khiến cô mỉm cười, dù vấn đề vẫn nặng.

Tối đó, Nhiên mở lại danh sách nhân viên cũ và đánh dấu những người từng có quyền vào kho. Cô không tìm tài khoản mạng xã hội hay địa chỉ nhà; cô chỉ đối chiếu lịch làm việc. Bảng dữ liệu không cho cô câu trả lời, nhưng làm cô bình tĩnh hơn.

Duy nhắn từ quầy dì Hường rằng chiếc đồng hồ đã chậm hai phút. Nếu file dùng tiếng đồng hồ làm mốc, thời gian trong đó có thể sai. Nhiên trả lời: “Thêm một lý do không kết luận từ một âm thanh.”

Cậu gửi lại một đoạn ghi tiếng kim giây chạy chậm. Nó vụng về, nhưng có nhịp riêng. Nhiên lưu vào thư mục bản đồ với điều kiện của dì Hường.

“Vụ việc cũng dài hơn ba phút,” Lam đáp.

“Bố cũng có một cột chưa biết,” cô nhắn.

“Bố đang học cách không điền bừa.”

Tin nhắn khiến cô mỉm cười, dù vấn đề vẫn nặng.

Đã sao chép liên kết chương