Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Bản Nhạc Gửi Sau Giờ Tan Học

Khang phát hiện một thư mục cũ nằm trong máy tính của trường, tên chỉ có một dấu chấm. Cả nhóm không mở ngay. Cô Mai gọi thầy phụ trách công nghệ, lập biên bản và chụp lại màn hình. Lam bảo họ đang điều tra một vụ án mà thủ phạm có thể là một chiếc máy tính chạy Windows cũ. Nhiên không cười. Cô biết dữ liệu không tự nhiên trở thành của mình chỉ vì nó nằm trước mắt.

Khi được phép mở, thư mục chỉ có ảnh lịch phát sóng và vài file âm thanh lỗi. Không có lời giải nào, chỉ có ngày tháng. Duy nhìn danh sách, nhận ra ngày cha cậu rời trường trùng với ngày một buổi phát bị hủy. Cậu muốn hỏi ngay, nhưng Nhiên đặt tay lên mép bàn, nhắc cậu ghi lại trước khi suy đoán.

Họ nghe file cuối cùng bằng loa nhỏ. Một giọng nam nói câu chào rồi im bặt. Lam ngồi thẳng lưng, Khang ngừng gõ. Khoảng im ấy dài đến mức mọi người nghe thấy tiếng kim đồng hồ. Nhiên không cắt nó. Cô đánh dấu là “chưa xác định”, để sự thiếu hụt được nhìn thấy thay vì bị lấp bằng một câu chuyện tiện lợi.

Phòng hội đồng có một chiếc đồng hồ chạy nhanh ba phút. Lam phát hiện, chỉnh lại rồi ghi vào biên bản. Hiệu trưởng nói đó chỉ là lỗi nhỏ, nhưng cô Mai bảo thời gian sai có thể làm một lời khai sai theo.

Nhiên đặt một tờ giấy trắng giữa bàn, nhắc mọi người viết câu hỏi trước khi trả lời. Duy ngồi thẳng, không cầm điện thoại. Minh Quang để tài liệu mở, không giấu trang nào dưới cặp.

Lệnh đóng cửa

Cuộc họp quyết định số phận phòng phát thanh được dời lên trước buổi livestream của Vũ Tấn. Hiệu trưởng triệu tập giáo viên, đại diện học sinh, SoundSeed và Hạ Audio. Cô Mai đặt bản quy trình “Bốn không” lên bàn. Minh Quang mang văn bản rút quyền sở hữu. Vũ Tấn không xuất hiện, chỉ gửi luật sư.

Luật sư nói: “Phòng phát thanh đã sử dụng thiết bị có nguồn gốc tranh chấp, phát nội dung chưa được xác minh và gây ảnh hưởng đến đối tác.”

Duy hỏi: “Thiết bị được lấy từ kho cũ để trả lại quyền cho người tạo. Ông gọi đó là ảnh hưởng?”

“Một trường học không phải nơi xét xử.”

“Nhưng trường học là nơi học cách xét đúng sai.”

Hiệu trưởng gõ bút. “Các em cần hiểu phòng có thể bị đóng vì thiếu nguồn lực.”

Lam giơ bảng thống kê: ba số phát, hơn hai trăm lượt phản hồi, bốn lớp đăng ký gửi âm thanh, số tiền gây quỹ đủ sửa loa. “Thiếu nguồn lực không còn là lý do.”

Khang trình nhật ký sửa chữa, cho thấy thiết bị cũ hoạt động ổn sau khi thay cầu chì. Cô Mai nêu phương án biến phòng thành xưởng âm thanh mở, không phụ thuộc nhà tài trợ độc quyền.

Đại diện SoundSeed nói: “Không có ngân sách dài hạn, mô hình này khó duy trì.”

Nhiên đáp: “Khó không có nghĩa là phải bán quyền vô hạn.”

Minh Quang đặt văn bản lên bàn. “Hạ Audio sẽ tài trợ cơ sở vật chất với bốn điều kiện do học sinh đề xuất: không độc quyền, có thời hạn, quyền rút giọng, và dữ liệu lưu tại trường.”

Hiệu trưởng đọc. “Công ty ông đồng ý?”

“Tôi đã ký.”

Luật sư SoundSeed phản đối, nhưng Minh Quang nói Hạ Audio không còn tham gia hợp tác nếu quyền của học sinh không được bảo vệ. Câu nói khiến căn phòng im. Nhiên nhìn cha, biết ông đang chấp nhận mất lợi ích để sửa lỗi.

Cuối cuộc họp, phòng phát thanh được gia hạn hoạt động một tháng, với điều kiện công khai báo cáo mỗi tuần. Lệnh đóng cửa tạm dừng, nhưng Vũ Tấn vẫn có thể phát bản sao trên livestream.

Họ trở về phòng 3C. Lam treo tờ lịch mới. “Một tháng. Chúng ta làm cho họ không thể coi phòng là kho.”

Duy nói: “Trước hết, buổi nghe.”

17 giờ 10, loa trường phát lời giới thiệu của Lam. Cùng lúc, tài khoản của Vũ Tấn bắt đầu livestream. Một đoạn băng cũ vang lên từ cả hai nơi. Người nghe có thể chọn nghe lời dẫn của câu lạc bộ hoặc bản phát chưa biên tập.

Nhiên nói rõ nguồn, thời gian và quyền phát. Duy trình bày các phần bản gốc, không thêm nhạc nền. Cô Mai đọc lời xin lỗi của Hạ Audio. Minh Quang nói trực tiếp một câu: “Tôi đã chọn im lặng để bảo vệ công ty, và sự im lặng đó làm người khác mất quyền được gọi tên.”

Livestream của Vũ Tấn bị ngắt giữa chừng. Có lẽ ông ta không muốn khán giả nghe phần giải thích. Nhưng bản ghi đã được nhiều người lưu.

Sau buổi phát, hiệu trưởng nhận hàng trăm phản hồi. Một số ủng hộ, một số cho rằng trường không nên liên quan chuyện doanh nghiệp. Cô Mai nói phản hồi là dấu hiệu chương trình đã chạm tới điều thật.

Duy không vui. “Cha tôi vẫn không có bản nhạc hoàn chỉnh.”

“Nhưng tên ông ấy đã trở lại,” Nhiên nói.

“Tên không thay được những năm đã mất.”

“Không. Nhưng nó giúp người khác không mất thêm.”

Đêm đó, nhóm bắt đầu dự án “Bản đồ tiếng động của trường”. Mỗi lớp gửi một âm thanh và câu chuyện kèm theo. Lam phụ trách lời dẫn, Khang tạo hệ thống lưu trữ, Nhiên thiết kế quy tắc đặt tên, Duy hướng dẫn cách thu.

Phòng 3C bận rộn đến mức Chủ Tịch phải chuyển sang ngủ trên nóc loa. Một học sinh mang tiếng giày bóng rổ, một cô giáo gửi tiếng phấn gõ bảng, bác bảo vệ gửi tiếng chìa khóa. Dữ liệu tăng nhanh, nhưng Nhiên kiểm tra từng giấy đồng ý.

“Chị có thể bỏ qua một chữ ký cho nhanh,” Khang nói.

“Không. Một âm thanh không đáng đổi lấy sự cẩu thả.”

Duy nhìn cô từ bàn máy. “Em nói giống cô Mai rồi.”

“Đó là khen à?”

“Ừ.”

“Cậu nên nói dài hơn.”

“Tôi đang luyện.”

Ngày thứ ba, phòng 3C nhận giấy yêu cầu kiểm tra lần nữa. Lần này người ký là ban quản trị trường, không phải SoundSeed. Họ muốn biết dữ liệu có được sao lưu ngoài trường, ai có quyền xóa và có thể bị truy cập trái phép không.

Khang lập tức kiểm tra log. Một tài khoản khách đã đăng nhập lúc 2 giờ 13 sáng, tải xuống thư mục bản đồ tiếng động. Tài khoản dùng mật khẩu tạm mà Lam viết trên bảng phân công.

Lam ôm đầu. “Em đã bảo đó là mật khẩu dễ nhớ.”

“Dễ nhớ cho mọi người,” Khang đáp.

“Và dễ đoán cho người khác.”

Nhiên kiểm tra bản tải. Chỉ có âm thanh sân bóng, không có băng 03. Nhưng trong metadata, người tải để lại một dòng: **Phòng đóng cửa thì âm thanh sẽ ở đâu?**

Duy nói: “Họ muốn chúng ta hoảng.”

“Hoặc muốn cảnh báo,” cô Mai đáp.

Họ đổi toàn bộ mật khẩu, bật xác thực hai bước, và thông báo cho các lớp. Lam viết lại quy tắc bằng nét chữ to hơn. Khang xin lỗi vì đã chủ quan, nhưng Duy bảo lỗi được nhận và sửa thì còn cứu được.

Tối, Nhiên và Duy ngồi dưới bậc thềm. Duy đưa cô nghe bản giai điệu mới: ba nốt ban đầu phát triển thành một đoạn guitar nhẹ, phía sau là tiếng sân trường.

“Tên gì?”

“Chưa có.”

“Bản nhạc không người gửi?”

“Không. Lần này tôi biết mình gửi cho ai.”

Nhiên nghe, tim đập lệch một nhịp. “Cho câu lạc bộ?”

“Cho những người đã góp tiếng.”

“Còn một người?”

Duy nhìn cô, chưa kịp trả lời thì Lam từ cửa sổ hét xuống: “Nếu hai người định tỏ tình, làm ơn tránh micro đang bật!”

Nhiên và Duy cùng quay đi. Khang cười đến sặc nước.

Trên bàn điều khiển, đèn đỏ bật. Không ai cắm đầu phát lạ. File 05 hiện lên:

**Đừng tìm Vũ Tấn. Hãy tìm người đã đưa chìa khóa cho ông ta.**

Sau file 05, cô Mai yêu cầu cả nhóm ngừng tìm người ngoài và tập trung vào hồ sơ trường. Họ kiểm tra danh sách chìa khóa, lịch bảo trì và biên bản bàn giao từ năm 2014. Có một khoảng trống bảy ngày không ai ký nhận. Trong khoảng đó, phòng 3C từng được dùng làm kho tạm.

Lam phát hiện bản đồ cũ có một đường thông gió dẫn sang phòng hội đồng. Khang đi theo sơ đồ, tìm thấy một hộp kỹ thuật bị sơn phủ. Bên trong không có thiết bị, chỉ có mảnh dây đỏ và một mẩu giấy ghi số 17:16.

Nhiên không coi đó là lời giải. Cô ghi nhận, niêm phong, rồi chuyển cho nhà trường. Hiệu trưởng lần đầu chủ động đề nghị mọi người kiểm tra lịch cũ, không chờ bị hỏi.

Minh Quang nói Hạ Audio sẽ không tham gia cuộc họp nếu công ty được xem như bên áp đặt. Ông đề nghị ngồi ở vị trí khách mời và chỉ trả lời khi được gọi. Duy đồng ý.

Buổi họp tiếp theo diễn ra trong phòng nhỏ hơn. Không có đại diện SoundSeed, chỉ có trường, nhóm học sinh và luật sư. Họ thống nhất ba việc: giữ phòng thêm một tháng, mở hồ sơ có thể công khai, và không phát bất kỳ file đe dọa nào.

Lam viết biên bản bằng ngôn ngữ đời thường rồi gửi lại cho mọi người xác nhận. Khang lập thư mục chỉ đọc cho bản gốc. Nhiên tạo lịch phát mới, thêm một mục “nghe lại cùng người tạo”.

Duy nói: “Tôi vẫn muốn biết người đưa chìa khóa.”

“Sẽ biết nếu chúng ta có dữ liệu,” cô Mai đáp. “Nhưng đừng để câu hỏi đó làm mất phần việc đang cứu phòng.”

Sau giờ học, họ phát số về việc chịu trách nhiệm khi một dự án gặp lỗi. Khang kể chuyện cắm nhầm dây, Lam kể chuyện đọc sai tên chương trình. Duy thêm tiếng lạch cạch của cầu chì. Nhiên giữ lại cả đoạn im trước khi Khang xin lỗi.

Người nghe gửi phản hồi tích cực. Một giáo viên nói học sinh của cô bắt đầu tự nhận lỗi trước khi bị hỏi. Phòng 3C có thêm người đăng ký.

Tối, file 05 không xuất hiện lại. Sự yên tĩnh trở thành một khoảng nghỉ cần thiết.

Nhiên ghi vào nhật ký: “Một ngày không có file lạ cũng là một ngày làm việc.” Cô gửi báo cáo, tắt máy và về cùng Lam. Hai người đi qua sân bóng, nơi tiếng bóng nảy không mang thông điệp bí mật nào.

Lam nói cô thích những ngày bình thường hơn. Nhiên đồng ý, nhưng biết sự bình thường đó được giữ bằng rất nhiều việc nhỏ: khóa đúng, ghi đúng, hỏi đúng.

Duy nói: “Tôi vẫn muốn biết người đưa chìa khóa.”

“Sẽ biết nếu chúng ta có dữ liệu,” cô Mai đáp. “Nhưng đừng để câu hỏi đó làm mất phần việc đang cứu phòng.”

Đã sao chép liên kết chương