Giao Kèo Của Trái Tim
9 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Giao Kèo Của Trái Tim

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Ba ngày sau cuộc gọi định mệnh ấy, Việt Anh nhắn tin cho Thảo Nguyên vào buổi tối: "Tớ tìm được ảnh rồi. Ba tớ đồng ý cho mượn một tấm, nói là để làm dự án lịch sử gia đình. Mai gặp được không?"

Thảo Nguyên đọc tin nhắn mà tay run lên vì hồi hộp, gõ trả lời ngay: "Được, mai sau giờ học, chỗ cũ nhé."

Buổi chiều hôm sau, tại quán chè nhỏ đầu ngõ — nơi họ đã ký bản giao kèo cách đây không lâu — Việt Anh đến sớm hơn thường lệ, trên tay cầm một chiếc phong bì giấy đã cũ, được giữ gìn cẩn thận.

"Đây," cậu nói, giọng có chút run khi rút ra một tấm ảnh đen trắng nhỏ, cẩn thận đặt lên bàn. "Ảnh ông nội tớ chụp năm hai mươi tuổi, trước khi chuyển vào Nam."

Thảo Nguyên cầm điện thoại lên, mở tấm ảnh cô đã chụp lại từ album của bà Xuân hôm giỗ, đặt cạnh tấm ảnh gốc Việt Anh vừa đưa. Cả hai cùng cúi đầu xuống, so sánh từng chi tiết nhỏ trên gương mặt trong hai tấm ảnh — sống mũi thẳng, đôi mắt sâu, nụ cười hơi nghiêng về một bên.

"Là cùng một người," Thảo Nguyên thì thầm, giọng nghẹn lại vì xúc động. "Không thể nhầm được, cùng một gương mặt, chỉ khác góc chụp thôi."

Việt Anh im lặng, ngón tay khẽ chạm vào mép tấm ảnh cũ, ánh mắt cậu lộ rõ sự bàng hoàng hiếm khi thấy ở một người luôn giữ vẻ điềm tĩnh như cậu. "Vậy là thật. Ông nội tớ và bác Xuân, họ thật sự từng..."

"Từng yêu nhau," Thảo Nguyên nói nốt câu, cảm giác một dòng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng — vừa xúc động trước câu chuyện tình yêu dang dở của thế hệ trước, vừa choáng váng khi nhận ra chính mình và Việt Anh đang đứng ở giao điểm kỳ lạ của một vòng lặp số phận.

"Cậu có nghĩ," Việt Anh hỏi, giọng chậm rãi như đang cẩn thận lựa từng từ, "rằng đây là một sự trùng hợp có ý nghĩa nào đó không? Hay chỉ đơn thuần là xác suất thấp nhưng vẫn có thể xảy ra trong một thành phố không quá lớn?"

"Tớ không biết," Thảo Nguyên thành thật đáp, mắt vẫn không rời khỏi hai tấm ảnh đặt cạnh nhau. "Nhưng tớ nghĩ, dù là trùng hợp hay định mệnh, thì sự thật này cũng đang khiến mọi thứ giữa chúng ta trở nên phức tạp hơn nhiều so với một bản giao kèo đơn giản."

Việt Anh gật đầu, cất tấm ảnh trở lại phong bì một cách cẩn thận. "Tớ đã suy nghĩ suốt mấy ngày qua. Nếu bác Xuân biết được sự thật này, phản ứng của bác có thể theo hai hướng — hoặc bác sẽ rất xúc động, coi đây như một sự kết nối đẹp đẽ giữa hai gia đình, hoặc bác sẽ cảm thấy bị tổn thương khi nghĩ đến quá khứ dang dở của chính mình."

"Còn một vấn đề nữa," Thảo Nguyên nói, giọng trầm xuống. "Nếu bà biết được sự thật này ngay bây giờ, bà chắc chắn sẽ càng thêm tin tưởng vào mối quan hệ giữa chúng ta, coi đó như một sự sắp đặt của số phận. Điều đó sẽ khiến việc... kết thúc giao kèo sau này càng trở nên khó khăn hơn."

Câu nói của cô khiến không khí giữa hai người chợt lắng xuống. Việt Anh nhìn cô, ánh mắt có gì đó khó đoán, như đang cân nhắc một điều gì đó quan trọng nhưng chưa sẵn sàng nói ra.

"Vậy cậu nghĩ chúng ta nên giữ bí mật này đến bao giờ?" Cậu hỏi, giọng cẩn trọng.

"Có lẽ... đến khi chúng ta thật sự chắc chắn về việc mình muốn làm gì với nó," Thảo Nguyên đáp, dù chính cô cũng không rõ câu trả lời của mình đang ám chỉ điều gì — chỉ riêng bí mật gia đình, hay cả những cảm xúc đang dần trở nên khó kiểm soát giữa hai người.

Họ ngồi lặng lẽ bên nhau một lúc lâu, tách trà trước mặt đã nguội lạnh từ lúc nào không hay, mỗi người đắm chìm trong dòng suy nghĩ riêng. Ngoài kia, ánh hoàng hôn nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời, phản chiếu qua ô cửa kính quán chè, phủ lên gương mặt cả hai một sắc ấm áp lạ thường.

"Này," Việt Anh bất chợt lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, giọng cậu có chút gì đó ngập ngừng khác thường. "Tớ có một câu hỏi, có thể hơi đường đột."

"Cậu cứ hỏi," Thảo Nguyên đáp, hơi tò mò trước thái độ bất thường của cậu.

"Nếu không có bản giao kèo này," cậu nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, không né tránh như thường lệ. "Nếu chúng ta chỉ đơn giản là hai người bạn học cùng lớp, không có lời nói dối, không có bí mật gia đình vừa phát hiện... cậu nghĩ chúng ta có thể trở thành gì đối với nhau?"

Câu hỏi khiến tim Thảo Nguyên như hẫng một nhịp, má cô nóng bừng lên trong khoảnh khắc. Cô mở miệng định trả lời, nhưng chưa kịp thốt ra lời nào thì điện thoại của cô bỗng đổ chuông, cắt ngang khoảnh khắc căng thẳng ngọt ngào ấy.

"Là bà tớ," cô nói, giọng có chút tiếc nuối khi nhìn màn hình điện thoại, rồi vội bắt máy. "Alo bà, con nghe ạ."

"Cháu ơi," giọng bà Xuân vang lên đầy phấn khích qua điện thoại, "bà vừa quyết định rồi, tiệc mừng thọ của bà năm nay, ngoài họ hàng, bà muốn mời cả gia đình Việt Anh nữa. Cháu hỏi giúp bà xem ba mẹ cậu ấy có rảnh tối hôm đó không, bà muốn gặp mặt chính thức trước khi..."

Bà bỏ lửng câu nói, nhưng Thảo Nguyên hiểu ngay ý bà muốn ám chỉ điều gì — một buổi gặp mặt mang tính chất ra mắt hai gia đình, bước tiến xa hơn nhiều so với những gì cô và Việt Anh từng hình dung khi ký bản giao kèo chỉ vỏn vẹn vài tuần trước.

Cô cúp máy, quay sang nhìn Việt Anh với vẻ mặt đầy lo lắng, thuật lại toàn bộ nội dung cuộc gọi. Cậu lắng nghe, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng.

"Vậy là mọi chuyện đang leo thang nhanh hơn dự tính," cậu nói, giọng trầm ngâm. "Nếu gia đình tớ thật sự đến dự tiệc, và nếu ba tớ vô tình nhắc đến tên ông nội trước mặt bác Xuân..."

"Bí mật sẽ bị lộ ngay lập tức, theo cách không ai trong chúng ta có thể kiểm soát được," Thảo Nguyên nói nốt câu, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng.

Cả hai nhìn nhau, nhận ra rõ ràng rằng câu hỏi bỏ lửng của Việt Anh vài phút trước, và câu hỏi lớn hơn về việc phải xử lý bí mật gia đình như thế nào, giờ đây đều đang bị cuốn vào cùng một dòng xoáy thời gian đang siết chặt dần khi ngày tiệc mừng thọ của bà Xuân đến gần hơn mỗi ngày.

"Tớ sẽ nói với ba tớ là gia đình chưa sắp xếp được lịch, xin khất," Việt Anh nói sau một hồi suy nghĩ, giọng đã lấy lại phần nào vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Ít nhất là cho đến khi chúng ta quyết định được nên xử lý chuyện này thế nào."

"Nhưng bà tớ sẽ hỏi lại, có khi còn tự gọi điện trực tiếp cho ba mẹ cậu nếu chờ quá lâu không thấy phản hồi," Thảo Nguyên lo lắng nói. "Bà là kiểu người một khi đã quyết tâm làm gì thì hiếm khi bỏ cuộc giữa chừng."

"Vậy thì chúng ta cần một khoảng thời gian đủ để suy nghĩ thấu đáo, không phải né tránh mãi," Việt Anh nói, ánh mắt nghiêm túc. "Tớ nghĩ, trước khi quyết định có nên nói sự thật hay không, chúng ta nên tìm hiểu kỹ hơn về câu chuyện của ông bà. Có thể hỏi thêm dì Hạnh, vì hôm giỗ bác nói dì có vẻ đã biết ít nhiều."

"Ý hay đấy," Thảo Nguyên gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi có một hướng đi cụ thể để bám vào giữa mớ cảm xúc hỗn độn đang vây quanh. "Tớ sẽ tìm cách hỏi dì vào cuối tuần này, khi dì ghé nhà chơi."

Việt Anh gật đầu đồng tình, rồi cả hai im lặng một lúc, không khí giữa họ vẫn còn vương lại chút ngượng ngùng từ câu hỏi bỏ lửng ban nãy mà cuộc gọi của bà Xuân đã cắt ngang không đúng lúc. Thảo Nguyên liếc nhìn Việt Anh, thấy cậu cũng đang nhìn mình, cả hai vội quay đi chỗ khác cùng lúc, khiến bầu không khí càng thêm bối rối.

"À, mà," cô lên tiếng trước, cố gắng phá vỡ sự im lặng khó xử, "câu hỏi cậu hỏi lúc nãy, về việc nếu không có giao kèo thì..."

"Không cần trả lời bây giờ đâu," Việt Anh vội ngắt lời, tai hơi ửng đỏ, một biểu hiện hiếm hoi khiến Thảo Nguyên không khỏi ngạc nhiên. "Tớ chỉ hỏi bất chợt thôi, cậu không cần để tâm quá."

"Được," cô đáp, dù trong lòng câu hỏi ấy vẫn còn văng vẳng, không dễ gì gạt bỏ chỉ bằng một câu nói lấp liếm như vậy. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ quán, nơi ánh hoàng hôn đã dần chuyển sang màu tím thẫm, những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng dọc theo con hẻm nhỏ, và bất giác cô nhận ra mình cũng đang tự hỏi chính câu hỏi đó, không biết đã bao lâu rồi.

Khi cả hai đứng dậy chuẩn bị ra về, Việt Anh cẩn thận cất phong bì chứa tấm ảnh cũ vào trong cặp, động tác nhẹ nhàng như đang giữ gìn một thứ gì đó quý giá hơn cả một mảnh giấy đã ố vàng theo năm tháng. Thảo Nguyên nhìn cử chỉ ấy, chợt nghĩ đến việc chính tấm ảnh nhỏ bé này đang âm thầm nối liền hai câu chuyện tình yêu cách nhau nửa thế kỷ, một chuyện dang dở vì hoàn cảnh, một chuyện bắt đầu từ một lời nói dối — và cô tự hỏi liệu chuyện thứ hai có đang lặp lại một phần số phận của chuyện thứ nhất hay không, chỉ khác là lần này, có lẽ vẫn còn kịp để thay đổi kết cục.

"Cảm ơn cậu vì đã tin tưởng mang tấm ảnh này ra khỏi nhà," cô nói khi cả hai bước ra khỏi quán, ánh đèn đường hắt xuống tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đường. "Tớ biết đây là kỷ vật quan trọng của gia đình cậu."

"Tớ tin cậu," Việt Anh đáp đơn giản, nhưng ánh mắt cậu khi nói câu đó lại mang một sự chân thành khiến lồng ngực Thảo Nguyên khẽ thắt lại theo một cách hoàn toàn khác với mọi cảm giác cô từng có trong suốt quãng thời gian duy trì bản giao kèo giả tạo này.

Đã sao chép liên kết chương