Chương 28
Chương 28 — Giao Kèo Của Trái Tim
Một tuần sau buổi tiệc mừng thọ, khi cả gia đình vẫn còn đang tận hưởng dư âm ấm áp của ngày trọng đại ấy, một email quan trọng bất ngờ xuất hiện trong hộp thư của Việt Anh, đúng vào buổi chiều cậu và Thảo Nguyên đang ngồi ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới tại thư viện trường.
"Thảo Nguyên," Việt Anh gọi, giọng cậu run lên rõ rệt, tay cầm chiếc điện thoại như đang giữ một vật gì đó vô cùng quý giá và mong manh. "Email từ hội đồng tuyển sinh."
Thảo Nguyên buông ngay cây bút đang cầm, xoay hẳn người lại nhìn cậu, tim đập nhanh không kém gì Việt Anh. "Mở ra đi, mở ra xem sao!"
Việt Anh hít một hơi thật sâu, ngón tay run run chạm vào màn hình điện thoại để mở email, trong khi Thảo Nguyên ngồi bên cạnh, hai tay siết chặt vào nhau đặt trên đùi như đang tự cầu nguyện cho một kết quả tốt đẹp. Cậu đọc lướt qua những dòng đầu tiên, gương mặt dần chuyển từ căng thẳng sang một biểu cảm khó tin, rồi cuối cùng là một nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy.
"Tớ đậu rồi," cậu nói, giọng nghẹn lại vì xúc động. "Tớ đậu học bổng toàn phần rồi, Thảo Nguyên!"
"Thật sao?!" Thảo Nguyên hét lên, quên mất mình đang ở trong thư viện, khiến vài người xung quanh quay lại nhìn với ánh mắt khó chịu, nhưng cô không quan tâm, lao đến ôm chầm lấy Việt Anh, nước mắt vui mừng lăn dài trên má. "Tớ biết mà, tớ biết cậu sẽ đậu mà!"
Cả hai ôm nhau giữa thư viện, không màng đến những ánh mắt xung quanh, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa sau bao tháng ngày nỗ lực không ngừng nghỉ. Cô thủ thư ngồi bàn trực gần đó, dù có phần khó chịu vì tiếng ồn, nhưng khi nghe loáng thoáng câu chuyện, cũng không nỡ nhắc nhở, chỉ mỉm cười nhìn hai đứa trẻ đang hạnh phúc tột cùng.
"Cậu còn nhớ buổi chiều đầu tiên ở căng tin không?" Thảo Nguyên hỏi, vẫn chưa buông tay khỏi cậu, giọng vẫn còn run vì xúc động. "Lúc đó cậu ngồi đọc bản luận với câu mở đầu về việc ghét con người, giờ nhìn lại thấy buồn cười ghê."
"Tớ vẫn nhớ rõ," Việt Anh cười, ánh mắt cậu ánh lên sự hoài niệm ấm áp. "Nếu không có buổi chiều hôm đó, có lẽ giờ này tớ vẫn đang loay hoay với những câu văn khô khan như báo cáo kỹ thuật, chưa chắc đã đậu được học bổng này."
"Học bổng toàn phần, bao gồm cả sinh hoạt phí," Việt Anh đọc tiếp nội dung email, giọng vẫn còn run vì phấn khích, mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ. "Họ còn ghi rõ, hội đồng đánh giá rất cao bài luận cá nhân, xem đây là một trong những yếu tố quyết định then chốt bên cạnh thành tích học tập xuất sắc. Chương trình bắt đầu vào tháng Chín, nghĩa là tớ sẽ phải rời Việt Nam trong khoảng hai tháng nữa."
Niềm vui trong lòng Thảo Nguyên khựng lại một chút khi nghe đến mốc thời gian cụ thể ấy. Hai tháng. Chỉ còn hai tháng nữa trước khi Việt Anh phải rời xa, đi đến một đất nước cách Việt Nam hàng ngàn cây số, để theo đuổi ước mơ mà chính cô đã góp phần giúp cậu đạt được.
"Cậu ổn chứ?" Việt Anh hỏi, nhận ra sự thay đổi nhỏ trong biểu cảm của cô, bàn tay cậu khẽ siết lấy tay cô như một cách trấn an không lời.
"Tớ ổn," Thảo Nguyên đáp, cố nở một nụ cười thật tươi, dù trong lòng đã bắt đầu cảm nhận được một nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai. "Tớ chỉ đang nghĩ đến việc phải sắp xếp thời gian gặp cậu nhiều nhất có thể trong hai tháng tới thôi."
Tối hôm đó, cả gia đình Thảo Nguyên và gia đình Việt Anh cùng tổ chức một bữa tiệc nhỏ ăn mừng tin vui, tại chính căn nhà của bà Xuân, nơi đã trở thành điểm hẹn quen thuộc của cả hai gia đình trong suốt thời gian qua.
"Chúc mừng con," bà Xuân nói, nâng ly nước ép lên chúc mừng Việt Anh, ánh mắt bà tràn đầy tự hào không kém gì đang chúc mừng chính cháu ruột của mình. "Ông nội con chắc chắn sẽ rất tự hào nếu biết được cháu nội của ông đạt được thành tích này."
Ông Minh cũng đứng dậy, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Ba mừng cho con lắm," ông nói, vỗ vai con trai. "Đây là kết quả xứng đáng cho tất cả những nỗ lực con đã bỏ ra suốt mấy năm qua, đặc biệt là mấy tháng gần đây."
Bà Hòa cũng góp lời chúc mừng, ánh mắt bà lấp lánh niềm tự hào của một người bà dành cho đứa cháu ngoan ngoãn, chăm chỉ. "Cháu giỏi lắm," bà nói, xoa đầu Việt Anh như thể cậu vẫn còn là đứa trẻ con ngày nào. "Ông nội cháu chắc chắn đang mỉm cười từ trên cao nhìn xuống đấy."
"Con cảm ơn bác," Việt Anh đáp, cúi đầu lễ phép, ánh mắt cậu thoáng nhìn sang Thảo Nguyên đang ngồi cạnh, một sự lo lắng nhẹ thoáng qua dù cậu cố che giấu.
Cậu Tuấn cũng không quên góp vui, giơ ly nước lên đề nghị mọi người cùng cạn ly chúc mừng, khiến không khí bữa tiệc thêm phần náo nhiệt. "Từ giờ nhà mình có thêm một du học sinh xuất sắc rồi đấy," cậu nói, cười lớn. "Mai mốt phải nhờ cháu chỉ đường cho tụi trẻ trong họ đi du học nữa."
Cả bàn tiệc cười vang, không khí ấm áp, vui vẻ lan tỏa khắp căn phòng nhỏ, tạm thời xua tan đi những lo lắng về sự chia xa sắp tới đang lẩn khuất trong lòng Thảo Nguyên.
Sau bữa tiệc, khi tiễn khách ra về, Việt Anh nán lại nói chuyện riêng với Thảo Nguyên ở ngoài sân, dưới ánh trăng đang dần lên cao.
"Tớ biết cậu đang lo lắng về khoảng cách," cậu nói, nắm lấy tay cô. "Tớ cũng vậy. Nhưng tớ muốn cậu biết, dù có đi xa đến đâu, tình cảm của tớ dành cho cậu sẽ không thay đổi. Tớ đã suy nghĩ rất nhiều về việc này."
"Tớ tin cậu," Thảo Nguyên nói khẽ, ngước nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh sao, dù giọng cô không giấu được sự lo âu. "Chỉ là, yêu xa không dễ dàng như những gì người ta vẫn nói trong phim ảnh. Sẽ có múi giờ khác biệt, sẽ có những lúc cô đơn, sẽ có cả những cám dỗ và thử thách mới mà cả hai chưa từng đối mặt. Tớ còn phải học đại học ở đây, còn cậu thì bận rộn với chương trình học mới ở một đất nước hoàn toàn xa lạ, không biết liệu tụi mình có đủ thời gian dành cho nhau như bây giờ hay không."
"Đúng vậy," Việt Anh gật đầu, không phủ nhận những khó khăn phía trước. "Nhưng tớ nghĩ, nếu chúng ta đã cùng nhau vượt qua được ngần ấy sóng gió trong bốn tháng ngắn ngủi vừa qua — từ một lời nói dối, đến cả một bí mật gia đình chấn động — thì khoảng cách địa lý, dù khó khăn, cũng không phải là điều không thể vượt qua, miễn là cả hai đều thật lòng cố gắng."
"Tớ đã tìm hiểu rồi," cậu nói thêm, giọng trở lại vẻ thực tế quen thuộc. "Chênh lệch múi giờ giữa Việt Nam và Đức khoảng năm, sáu tiếng tùy mùa. Chúng ta có thể sắp xếp gọi video vào buổi tối của tớ, tức là buổi sáng hoặc trưa của cậu. Tớ cũng sẽ cố gắng sắp xếp về thăm nhà vào các kỳ nghỉ dài."
"Cậu tính toán kỹ ghê," Thảo Nguyên bật cười, dù trong lòng ấm áp trước sự chu đáo quen thuộc của cậu, ngay cả trong chuyện tình cảm cũng không quên áp dụng tư duy logic, có kế hoạch rõ ràng, khác hẳn với sự bồng bột thường thấy ở cô.
Thảo Nguyên nhìn cậu, cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối trong từng lời nói, và cô gật đầu, quyết tâm mới mẻ dần hình thành trong lòng. "Được," cô nói, "chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách vượt qua, giống như mọi lần trước."
Việt Anh mỉm cười, kéo cô vào một vòng tay ôm ấm áp, cả hai đứng lặng lẽ dưới ánh trăng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi trước khi phải đối mặt với thử thách lớn tiếp theo trên hành trình tình yêu của mình — thử thách của khoảng cách, của sự chờ đợi, và của lòng tin cần được vun đắp bền bỉ hơn bao giờ hết.
"Này," Việt Anh nói khẽ sau một lúc im lặng, "cậu còn nhớ điều khoản thứ năm trong bản giao kèo không? Về việc chấm dứt sớm nếu một trong hai bên cảm thấy không thể tiếp tục?"
"Nhớ chứ," Thảo Nguyên đáp, hơi tò mò trước câu hỏi bất ngờ này.
"Tớ muốn đề nghị một điều khoản mới," cậu nói, giọng nghiêm túc nhưng ánh mắt lấp lánh sự dịu dàng. "Lần này không viết ra giấy nữa, chỉ là một lời hứa miệng thôi — dù xa cách bao lâu, dù khó khăn thế nào, cả hai đều sẽ luôn thành thật với nhau, luôn cố gắng hết sức, và không bao giờ từ bỏ mà không nói rõ lý do trước."
"Tớ đồng ý," Thảo Nguyên nói, mỉm cười qua làn nước mắt xúc động, ngước lên nhìn cậu dưới ánh trăng bàng bạc. "Đây có lẽ là điều khoản quan trọng nhất trong tất cả những gì chúng ta từng thống nhất với nhau."
Việt Anh cúi xuống thật chậm, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, giống như lần đầu tiên cậu làm điều đó vào cái đêm mọi hiểu lầm về Diệu Anh vừa được hóa giải. "Coi như đây là điều khoản cuối cùng của bản giao kèo phiên bản mới," cậu nói khẽ, giọng đầy trìu mến, "một bản giao kèo không còn giữa hai người xa lạ đóng vai người yêu, mà giữa hai trái tim đã thật sự thuộc về nhau."