Chương 16
Chương 16 — Giao Kèo Của Trái Tim
Đội Robotics trường Tân Việt giành giải Nhất vòng chung kết quốc gia, một thành tích chưa từng có trong lịch sử trường. Tin tức lan truyền khắp trường ngay trong buổi sáng thứ Hai, kèm theo hàng loạt hình ảnh và video quay lại khoảnh khắc cả đội òa lên vui sướng khi kết quả được xướng lên trên sân khấu.
Thảo Nguyên không có mặt trực tiếp tại địa điểm thi đấu — cách nhà hơn ba trăm cây số — nhưng đã theo dõi trọn vẹn buổi livestream từ phòng riêng, tim đập thình thịch suốt phần công bố kết quả, và bật khóc vì hạnh phúc khi tên đội Tân Việt được xướng lên đầu tiên.
Cô nhắn tin chúc mừng Việt Anh ngay lập tức, nhận được vài dòng phản hồi ngắn gọn vì cậu còn đang bận rộn giữa vòng vây chúc mừng của đồng đội và ban giám khảo. Nhưng đến tối, khi cả đội đăng tải một loạt ảnh kỷ niệm lên trang mạng xã hội chính thức của câu lạc bộ, Thảo Nguyên cảm thấy có gì đó nghẹn lại trong lồng ngực khi lướt đến một tấm ảnh cụ thể.
Trong tấm ảnh đó, ngay khoảnh khắc kết quả được công bố, Diệu Anh — không kìm được cảm xúc vỡ òa — đã lao đến ôm chầm lấy Việt Anh, gương mặt cô vùi vào vai cậu, còn Việt Anh thì đưa tay vòng qua lưng cô một cách tự nhiên, ánh mắt cậu nhắm nghiền lại vì xúc động tột độ của khoảnh khắc chiến thắng. Bức ảnh được chụp lại rõ nét, đủ để lan truyền nhanh chóng trong các nhóm chat của trường, kèm theo vô số bình luận đùa cợt về "cặp đôi vàng của câu lạc bộ Robotics".
Thảo Nguyên nhìn tấm ảnh hồi lâu, lý trí mách bảo cô rằng đây chỉ là một khoảnh khắc cảm xúc bộc phát hoàn toàn tự nhiên, không có gì đáng để nghi ngờ. Nhưng trái tim cô, vốn vừa mới thừa nhận tình cảm thật với Việt Anh cách đây chưa đầy một tuần, lại không thể ngăn được một cơn nhói đau ích kỷ len lỏi vào lòng.
Cô lướt xuống phần bình luận bên dưới tấm ảnh, thấy Bích Vân cũng đã để lại một dòng bình luận đùa vui "cặp đôi vàng đẹp đôi ghê", cùng hàng chục bình luận khác từ các bạn cùng trường, phần lớn đều mang tính chất trêu chọc vô hại. Nhưng có một bình luận khiến cô khựng lại lâu hơn — của một bạn nữ lớp 12A5, viết rằng "nhìn cách hai người này ôm nhau là biết có tình cảm đặc biệt rồi, đâu chỉ đơn giản là đồng đội". Bình luận đó nhận được gần hai mươi lượt thích, kèm theo vài phản hồi đồng tình khác.
Cô đặt điện thoại xuống, tự nhủ mình đang suy nghĩ quá nhiều, cố gắng tập trung vào bài tập đang làm dở. Nhưng hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu, xen lẫn với câu chuyện Diệu Anh từng kể về mười năm tình bạn thân thiết, về những lần cô ấy "bảo vệ" Việt Anh từ nhỏ, về ánh mắt dịu dàng cô từng bắt gặp trong phòng câu lạc bộ.
Tối hôm sau, khi Việt Anh trở về từ chuyến thi đấu, cậu ghé qua nhà Thảo Nguyên ngay lập tức để khoe tấm huy chương, gương mặt vẫn còn ánh lên niềm vui chiến thắng chưa nguôi. Nhưng khi bước vào phòng khách, cậu nhanh chóng nhận ra thái độ khác lạ của cô — nụ cười gượng gạo, ánh mắt tránh né, câu trả lời ngắn gọn hơn thường lệ.
"Cậu có vẻ không được vui," Việt Anh nhận xét sau vài câu chuyện xã giao, đặt hộp huy chương xuống bàn. "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì," Thảo Nguyên đáp, cố nở một nụ cười. "Chỉ là hơi mệt thôi."
"Cậu chắc chứ?" Cậu hỏi lại, nhíu mày, ánh mắt quan sát kỹ hơn gương mặt cô. "Mọi khi cậu vui vẻ hơn nhiều, đặc biệt là khi tớ mang tin vui về."
"Tớ mừng cho cậu thật mà," Thảo Nguyên vội trấn an, cố gắng nở một nụ cười rạng rỡ hơn. "Có lẽ tại tớ thức khuya xem livestream tối qua nên hơi mệt thôi, cậu đừng lo."
Việt Anh nhìn cô dò xét, không hoàn toàn tin vào câu trả lời đó, nhưng cũng không gặng hỏi thêm, để tránh làm mọi chuyện căng thẳng hơn trong không khí vui mừng của buổi tối. Cậu ở lại ăn cơm cùng gia đình, kể cho bà Xuân nghe chi tiết trận chung kết đầy kịch tính, khiến bà cười nói rôm rả suốt bữa ăn. Nhưng Thảo Nguyên chỉ ngồi im lặng, thỉnh thoảng góp vài câu gượng gạo, ánh mắt thoáng lảng tránh mỗi khi Việt Anh nhìn sang.
Sau bữa cơm, khi tiễn cậu ra cổng, Việt Anh dừng lại, nắm lấy tay cô. "Thảo Nguyên, tớ cảm nhận được có gì đó không ổn. Cậu nói cho tớ biết được không?"
Thảo Nguyên do dự một lúc, rồi quyết định không giấu giếm nữa, dù trong lòng biết rõ việc thừa nhận sự ghen tuông vô lý này có thể khiến cô trông thật trẻ con và thiếu tin tưởng. "Tớ thấy tấm ảnh cậu với Diệu Anh, lúc đội chiến thắng," cô nói, giọng nhỏ dần. "Tớ biết đó chỉ là khoảnh khắc cảm xúc bình thường, nhưng..."
"Nhưng cậu vẫn cảm thấy khó chịu," Việt Anh nói nốt câu, giọng có phần bất ngờ. "Tớ không nghĩ đến điều đó. Lúc đó, cả đội ai cũng ôm nhau ăn mừng, tớ thật sự không có ý gì khác ngoài niềm vui chiến thắng chung."
"Tớ biết," Thảo Nguyên gật đầu, cảm thấy xấu hổ vì chính sự bất an của bản thân. "Chỉ là, sau khi biết chuyện Diệu Anh, tớ không thể không nghĩ đến việc..." cô ngập ngừng, khó khăn để nói ra hết câu, "...việc liệu cậu ấy có đang cố gắng, dù vô thức, giữ lấy một khoảnh khắc gần gũi cuối cùng với cậu hay không."
Việt Anh im lặng, gương mặt cậu thoáng qua một chút khó xử. "Tớ không nghĩ Diệu Anh có ý đồ gì," cậu nói, cố gắng giải thích. "Nhưng tớ hiểu cảm giác của cậu. Có lẽ tớ nên cẩn thận hơn trong những tình huống công khai như vậy, để tránh gây hiểu lầm không cần thiết, cả cho cậu lẫn cho chính Diệu Anh."
"Tớ không muốn cậu phải thay đổi cách cư xử với bạn thân của mình chỉ vì tớ," Thảo Nguyên nói, dù trong lòng vẫn còn chút ấm ức khó gọi tên. "Tớ chỉ... tớ cần thời gian để quen với việc chia sẻ cậu với những mối quan hệ khác trong cuộc sống của cậu, theo một cách không ích kỷ."
"Diệu Anh với tớ chỉ là bạn, mãi mãi chỉ là bạn," Việt Anh nói chắc chắn, ánh mắt cậu không hề dao động. "Cậu ấy đã nói rõ với tớ rằng cậu ấy chấp nhận buông bỏ, và tớ tin cậu ấy đủ trưởng thành để giữ đúng ranh giới đó, giống như cách cậu ấy đã luôn tôn trọng mọi quyết định của tớ suốt hơn mười năm qua."
"Tớ tin cậu ấy," Thảo Nguyên nói, "chỉ là tớ không chắc mình có thể tin vào chính cảm xúc của bản thân, nhất là khi nó xuất hiện đột ngột và mạnh mẽ đến vậy."
"Cậu không ích kỷ," Việt Anh nói, siết nhẹ tay cô. "Cảm xúc là điều không thể lý giải hoàn toàn bằng logic. Tớ sẽ cố gắng hiểu và tôn trọng cảm giác của cậu, chỉ cần cậu cũng tin tưởng tớ."
"Tớ tin cậu," Thảo Nguyên nói, "chỉ là chưa quen với cảm giác này thôi. Trước giờ tớ chưa từng thật sự thích ai đến mức phải lo lắng như vậy."
"Tớ cũng vậy," Việt Anh thừa nhận, giọng có phần bối rối hiếm hoi. "Đây là lần đầu tiên tớ trải qua cảm giác này, nên chắc chắn tớ cũng sẽ có những lúc vụng về, không biết cách xử lý cho đúng. Mong cậu kiên nhẫn với tớ."
"Được," cô đáp, mỉm cười nhẹ nhõm hơn. "Chúng ta cùng học cách này với nhau vậy."
Cậu cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, một cử chỉ dịu dàng chưa từng có trước đây, khiến Thảo Nguyên đỏ mặt bất ngờ. "Cảm ơn cậu vì đã nói thật với tớ," cậu nói khẽ. "Tớ thà nghe cậu nói ra những lo lắng, dù có vẻ nhỏ nhặt, còn hơn là để cậu giữ trong lòng rồi âm thầm xa cách."
Thảo Nguyên gật đầu, cảm thấy phần nào nhẹ nhõm hơn sau cuộc trò chuyện thẳng thắn, nhưng một phần nhỏ trong lòng cô vẫn còn vương lại một chút bất an mơ hồ, như một hạt sạn nhỏ chưa thể tan biến hoàn toàn, và cô tự hỏi liệu đây có phải chỉ là khởi đầu của một thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước, khi ranh giới giữa tình cảm chân thành mới chớm nở và những nỗi bất an thường trực của một mối quan hệ thật sự bắt đầu va chạm với nhau.
Sau khi Việt Anh rời đi, Thảo Nguyên đứng tựa cửa nhìn theo bóng cậu khuất dần trong bóng tối, rồi quay vào nhà, thấy bà Xuân vẫn còn ngồi ở bàn ăn, tay cầm hộp huy chương Việt Anh để quên lại, ngắm nghía với vẻ tự hào không giấu giếm.
"Thằng bé giỏi thật đấy," bà nói khi thấy cháu gái bước vào. "Bà mừng cho nó, mừng cho cả cháu nữa. Có người yêu vừa giỏi giang vừa chín chắn như vậy, cháu phải biết trân trọng đấy."
"Con biết ạ," Thảo Nguyên đáp, ngồi xuống cạnh bà, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ ghen tuông vô cớ ban nãy sang một bên. Nhưng đêm đó, khi đã lên giường, hình ảnh tấm ảnh Diệu Anh ôm Việt Anh vẫn cứ hiện lên trong tâm trí cô, xen lẫn với câu nói dịu dàng của cậu lúc chia tay, tạo thành một mớ cảm xúc hỗn độn mà cô biết mình sẽ còn phải mất một thời gian mới có thể thật sự dẹp bỏ hoàn toàn, dù lý trí vẫn không ngừng nhắc nhở cô rằng lòng tin mới là nền tảng quan trọng nhất cho bất cứ điều gì cô và Việt Anh đang cùng nhau xây dựng.