Giao Kèo Của Trái Tim
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Giao Kèo Của Trái Tim

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Cuối tuần đó, dì Hạnh ghé nhà chơi như thường lệ, mang theo ít trái cây từ vườn nhà dì trồng. Thảo Nguyên tranh thủ lúc bà Xuân ra chợ mua đồ, kéo dì ra góc sân nhỏ để hỏi chuyện.

"Dì ơi, hôm giỗ ông, con thấy dì có vẻ biết chuyện về người trong tấm ảnh cũ của bà," cô mở lời thẳng thắn, không vòng vo. "Dì có thể kể cho con nghe không ạ?"

Dì Hạnh nhìn cô một lúc, ánh mắt dò xét như đang cân nhắc xem có nên tiết lộ hay không. "Sao tự dưng cháu lại tò mò chuyện này?"

Thảo Nguyên do dự một giây, rồi quyết định không giấu diếm hoàn toàn. "Con phát hiện ra vài chi tiết trùng hợp, liên quan đến gia đình của... một người con quen. Con muốn hiểu rõ hơn về câu chuyện của bà trước khi kết luận gì."

"Ừ thì," dì Hạnh thở dài, ngồi xuống chiếc ghế đá dưới giàn hoa giấy, giọng trầm xuống đầy hoài niệm. "Hồi dì còn nhỏ, có lần dì tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ và ông ngoại cháu, lúc hai người tưởng dì đã ngủ. Mẹ khóc, nói với ông rằng mẹ luôn biết ơn ông vì đã chấp nhận mẹ dù biết trong lòng mẹ vẫn còn vương vấn một người cũ. Ông ngoại cháu chỉ ôm mẹ, nói rằng ông không cần mẹ quên hẳn quá khứ, chỉ cần mẹ ở bên ông là đủ."

Nghe đến đây, Thảo Nguyên cảm thấy sống mũi cay cay, hình dung ra cuộc hôn nhân của ông bà ngoại mình — không hoàn hảo theo kiểu tình yêu sét đánh trong tiểu thuyết, nhưng chan chứa sự bao dung và trân trọng lẫn nhau theo cách riêng.

"Mẹ chưa bao giờ kể tên người đó cho dì nghe," dì Hạnh tiếp tục, "nhưng dì đoán đó chính là người trong tấm ảnh đen trắng. Nhiều năm sau, có lần dì tình cờ thấy mẹ ngồi khóc một mình bên chiếc hộp gỗ, dì hỏi thì mẹ chỉ bảo là nhớ chuyện cũ thôi, không muốn nói thêm. Từ đó dì không dám hỏi lại nữa, sợ khơi vào nỗi đau của mẹ."

"Vậy dì nghĩ, nếu giờ có ai đó biết được danh tính người đó, có nên cho bà biết không ạ?" Thảo Nguyên hỏi, giọng cẩn trọng.

Dì Hạnh im lặng một lúc lâu, suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. "Điều đó phụ thuộc vào việc thông tin đó mang lại điều gì cho mẹ. Nếu chỉ đơn thuần khơi lại nỗi đau dang dở mà không có gì thay đổi được, có lẽ tốt hơn nên để yên. Nhưng nếu nó mang lại sự bình yên, hoặc một kết nối ý nghĩa nào đó cho mẹ ở tuổi này, thì có lẽ đáng để cân nhắc."

Câu trả lời của dì Hạnh khiến Thảo Nguyên càng thêm phân vân. Cô cảm ơn dì, hứa sẽ suy nghĩ kỹ, rồi trở vào nhà với tâm trạng nặng trĩu những câu hỏi chưa có lời giải.

Buổi tối hôm đó, bà Xuân gọi Thảo Nguyên ra phòng khách, trên tay cầm một cuốn sổ nhỏ ghi chép danh sách khách mời cho tiệc mừng thọ, gương mặt rạng rỡ đầy hào hứng.

"Cháu xem này," bà nói, chỉ vào một dòng chữ mới thêm vào danh sách. "Bà định mời thêm cả gia đình bên nội của Việt Anh nữa, không chỉ ba mẹ cậu ấy đâu, mà cả... bà nội cậu ấy nếu còn khỏe mạnh đi lại được. Bà muốn gặp gỡ đầy đủ, coi như ra mắt chính thức trước khi hai đứa tính đến chuyện xa hơn."

"Bà ơi," Thảo Nguyên vội ngăn lại, cảm giác mọi thứ đang vượt quá tầm kiểm soát nhanh hơn cô tưởng. "Tụi con còn nhỏ, mới tìm hiểu nhau chưa được bao lâu, bà đừng vội vàng tính chuyện xa như vậy được không ạ?"

"Bà biết, bà biết," bà Xuân cười, xoa đầu cháu gái như hồi cô còn nhỏ. "Bà chỉ muốn chuẩn bị trước thôi, không có ý ép buộc gì cả. Nhưng cháu à, bà nhìn Việt Anh, càng nhìn càng thấy quý, thấy có gì đó rất... quen thuộc, gần gũi lạ thường, dù mới gặp chưa lâu. Bà không giải thích được, chỉ là linh cảm của người già thôi."

Câu nói của bà khiến Thảo Nguyên chết lặng trong giây lát. Có lẽ nào, một phần nào đó trong tiềm thức, bà đã cảm nhận được sự kết nối kỳ lạ giữa Việt Anh và người đàn ông trong tấm ảnh cũ, dù bản thân bà cũng không thể lý giải rõ ràng cảm giác ấy là gì.

Bà Xuân lật thêm vài trang trong cuốn sổ, chỉ cho Thảo Nguyên xem danh sách món ăn dự kiến cho buổi tiệc, giọng vẫn không giấu được sự háo hức. "Bà định làm mười hai món, đủ cả món mặn món ngọt, mời cả đội nấu cỗ bên hội phụ nữ phường sang giúp một tay. Bà còn tính đặt riêng một chiếc bánh kem ba tầng, phía trên khắc tên cả nhà mình, để chụp ảnh kỷ niệm cho đông đủ con cháu."

"Bà chuẩn bị kỹ quá vậy," Thảo Nguyên nói, vừa cảm động vừa thấy áp lực đè nặng hơn khi nhận ra quy mô buổi tiệc lớn đến mức nào, và cùng với đó là mức độ nghiêm trọng nếu bí mật giữa hai gia đình bị phơi bày không đúng cách giữa một không gian đông đủ họ hàng như vậy.

"Cả đời bà chỉ có một lần bảy mươi tuổi thôi mà," bà Xuân cười, mắt ánh lên niềm vui đơn sơ của một người đã trải qua nhiều thăng trầm cuộc đời. "Bà muốn buổi tiệc đó thật trọn vẹn, có đầy đủ con cháu, có cả người bạn trai giỏi giang của cháu, để bà yên tâm rằng mình đã làm tròn trách nhiệm với gia đình trước khi..."

"Bà lại nói vậy nữa rồi," Thảo Nguyên ngắt lời, giọng hơi nghẹn.

"Ừ thì bà không nói nữa," bà Xuân xoa đầu cháu, cười xòa cho qua chuyện, nhưng ánh mắt vẫn thoáng chút xa xăm. "Thôi, cháu đi ngủ sớm đi, mai còn đi học. Chuyện mời gia đình Việt Anh, cháu cứ từ từ hỏi thăm, không cần gấp."

"Con sẽ nói chuyện với Việt Anh về việc mời gia đình cậu ấy," Thảo Nguyên đáp, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng đang rối bời trăm mối. "Nhưng có lẽ nên từ từ thôi bà, đừng vội vàng quá. Gia đình cậu ấy còn phải sắp xếp công việc, với lại con nghĩ nên để mọi thứ diễn ra tự nhiên, không nên ép uổng ai cả."

"Ừ, cháu nói phải," bà Xuân gật đầu, gấp cuốn sổ danh sách khách mời lại, đặt lên kệ tủ cẩn thận như một vật báu. "Bà chỉ nôn nóng thôi, chứ không có ý ép ai hết. Miễn là đến ngày đó, cả nhà mình được quây quần đông đủ, vậy là bà mãn nguyện rồi."

Bà đứng dậy, xoa nhẹ vai cháu gái rồi đi vào bếp pha thêm ấm trà mới, dáng đi vẫn nhanh nhẹn dù đã ngoài bảy mươi. Thảo Nguyên ngồi lại một mình trong phòng khách, nhìn theo bóng bà khuất sau cánh cửa bếp, lòng vừa ấm áp vừa nặng trĩu, không biết niềm vui rạng rỡ của bà lúc này liệu có thể giữ được nguyên vẹn đến ngày sự thật, nếu có, buộc phải được nói ra.

"Ừ, bà nghe cháu," bà Xuân gật đầu, dù ánh mắt vẫn không giấu được vẻ háo hức. "Chỉ là bà không còn nhiều thời gian để chờ đợi nữa, cháu à. Bà muốn tận mắt chứng kiến cháu hạnh phúc trước khi..."

"Bà đừng nói vậy nữa," Thảo Nguyên ngắt lời, giọng nghẹn lại, ôm lấy bà thật chặt, cảm nhận được sự mong manh trong dáng người gầy guộc ấy, và trong khoảnh khắc đó, mọi câu hỏi về bí mật gia đình, về ranh giới giữa giả và thật trong mối quan hệ với Việt Anh, bỗng trở nên nhỏ bé hơn nhiều so với nỗi sợ hãi thường trực về việc một ngày nào đó sẽ không còn được ôm bà như thế này nữa.

Đêm đó, sau khi bà đã ngủ say, Thảo Nguyên ngồi một mình trong phòng, nhắn tin kể lại cho Việt Anh nghe cuộc trò chuyện với dì Hạnh và cả những gì bà Xuân vừa nói.

"Bà tớ nói bà cảm thấy 'quen thuộc lạ thường' khi nhìn cậu," cô nhắn. "Tớ nghĩ có lẽ trong tiềm thức, bà đã cảm nhận được điều gì đó, dù không thể lý giải rõ ràng."

Việt Anh trả lời sau một lúc lâu: "Có lẽ đúng là có những sợi dây liên kết vô hình mà lý trí không thể giải thích hết được. Tớ cũng cảm thấy vậy, mỗi lần đến nhà cậu, có một cảm giác gần gũi kỳ lạ mà tớ không tìm được cách diễn đạt hợp lý bằng logic thông thường."

Thảo Nguyên đọc dòng tin nhắn ấy, mỉm cười một mình trong bóng tối, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng ranh giới giữa vai diễn và sự thật trong câu chuyện của họ đang mờ dần đi từng ngày, và cô không còn chắc chắn liệu mình có còn muốn giữ lấy ranh giới ấy nữa hay không.

Cô gõ thêm một dòng tin nhắn nữa, ngón tay lưỡng lự trên màn hình một lúc lâu trước khi bấm gửi: "Việt Anh này, cảm ơn cậu vì đã kiên nhẫn với tất cả những chuyện rắc rối này. Từ lời nói dối ban đầu của tớ, đến giờ lại thêm cả bí mật gia đình, chắc cậu mệt mỏi lắm."

"Không mệt," cậu trả lời gần như ngay lập tức, như thể đã chờ sẵn điện thoại trong tay. "Nói thật thì, kể từ ngày ký giao kèo đến giờ, cuộc sống của tớ thú vị hơn hẳn so với trước đây, dù có nhiều biến số ngoài dự tính hơn tớ muốn. Nhưng tớ không hối hận vì đã đồng ý."

Thảo Nguyên nhìn dòng chữ ấy hồi lâu, một nụ cười chậm rãi nở trên môi. Cô đặt điện thoại xuống bàn, kéo chăn đắp lên người, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu đến ngay, tâm trí cứ mãi lẩn quẩn giữa hình ảnh bà ngoại với ánh mắt xa xăm bên chiếc hộp gỗ cũ, và câu trả lời giản dị nhưng chân thành của Việt Anh vừa gửi đến, như một lời khẳng định nhỏ rằng có lẽ, đâu đó giữa tất cả những rắc rối này, một điều gì đó thật sự tốt đẹp đang âm thầm lớn lên.

Đã sao chép liên kết chương