Chương 30
Chương 30 — Giao Kèo Của Trái Tim
Ba năm sau, một buổi chiều mùa thu dịu nhẹ.
Thảo Nguyên đứng trước gương, chỉnh lại tà áo dài trắng, tay run nhẹ vì hồi hộp. Cô đã tốt nghiệp đại học ngành Báo chí với tấm bằng loại giỏi, hiện đang làm biên tập viên cho một tòa soạn báo uy tín tại thành phố, đúng như ước mơ cô từng ấp ủ từ những ngày còn là tổng biên tập báo trường Tân Việt. Nhưng hôm nay, không phải một ngày làm việc bình thường.
"Cháu xong chưa?" Bà Xuân gọi từ phòng khách, giọng vẫn còn khỏe khoắn, minh mẫn dù đã bước sang tuổi bảy mươi ba. Sau lần nhập viện năm nào, bà đã học được cách chăm sóc bản thân tốt hơn, thường xuyên đi khám sức khỏe định kỳ, giảm bớt việc nhà để dành thời gian tận hưởng cuộc sống bên con cháu.
"Dạ, con xong rồi ạ," Thảo Nguyên đáp, bước ra khỏi phòng, nhận được ngay ánh mắt trầm trồ đầy tự hào từ bà.
"Đẹp lắm," bà Xuân nói, mắt ngân ngấn nước xúc động. "Bà không ngờ có ngày được nhìn thấy cháu gái mình xinh đẹp thế này trong ngày trọng đại."
Ba năm qua, kể từ ngày Việt Anh rời Việt Nam sang Đức du học, hai người đã cùng nhau vượt qua vô số thử thách của một mối tình xa — những cuộc gọi video lệch múi giờ, những khoảng thời gian dài không gặp mặt trực tiếp, cả những lúc hiểu lầm nhỏ nhặt do khoảng cách gây ra. Nhưng đúng như lời hứa dưới ánh trăng năm nào, cả hai đã kiên trì, trung thực, và không bao giờ từ bỏ.
Việt Anh về thăm nhà mỗi kỳ nghỉ hè và nghỉ đông, mỗi lần trở về đều mang theo những câu chuyện mới về cuộc sống du học, về những dự án nghiên cứu robot tiên tiến cậu tham gia, về cả nỗi nhớ nhà da diết mà cậu không ngần ngại chia sẻ qua từng cuộc gọi video. Thảo Nguyên, về phần mình, cũng trưởng thành hơn rất nhiều qua những năm tháng xa cách ấy, học được cách tự lập, cách tin tưởng, cách yêu thương một người ở khoảng cách xa mà không để nỗi bất an chi phối.
Có những lúc khó khăn, tất nhiên là có. Năm thứ hai du học, có một khoảng thời gian gần một tháng hai người gần như không thể liên lạc thường xuyên vì Việt Anh phải tập trung cho kỳ thi quan trọng, khiến Thảo Nguyên không khỏi chông chênh, tự hỏi liệu khoảng cách có đang dần kéo hai người ra xa nhau. Nhưng mỗi lần như vậy, họ đều nhớ đến lời hứa dưới ánh trăng năm nào — luôn thành thật, luôn cố gắng, không bao giờ từ bỏ mà không nói rõ lý do — và cùng nhau vượt qua, mạnh mẽ hơn sau mỗi lần thử thách.
Sáu tháng trước, Việt Anh tốt nghiệp xuất sắc chương trình Kỹ thuật Robot, nhận được lời mời làm việc từ một công ty công nghệ danh tiếng có chi nhánh tại Việt Nam. Cậu không ngần ngại chọn trở về, dù mức lương ở nước ngoài hấp dẫn hơn nhiều.
"Tớ đã xa nhà đủ lâu rồi," cậu nói với Thảo Nguyên khi thông báo quyết định ấy. "Đã đến lúc tớ trở về, để bắt đầu chương tiếp theo của cuộc đời, cùng với người tớ yêu thương nhất."
Và hôm nay, tại chính khoảng sân nhỏ nơi mọi chuyện bắt đầu — nơi bà Xuân từng bày biện bàn tiệc đón buổi xem mắt định mệnh, nơi Việt Anh lần đầu đến ra mắt gia đình trong vai một người bạn trai giả tạo — giờ đây được trang hoàng rực rỡ cho một sự kiện hoàn toàn khác: lễ đính hôn của Thảo Nguyên và Việt Anh.
Khách khứa đã tề tựu đông đủ, không chỉ có gia đình hai bên mà còn cả Bích Vân, Diệu Anh cùng nhiều bạn bè cũ. Bích Vân giờ đây đã trở thành một nhà báo trẻ đầy triển vọng, thường xuyên gọi điện trêu chọc Thảo Nguyên về việc "cuối cùng cũng có người rước đi". Diệu Anh giờ đây đã có bạn trai riêng, một kỹ sư phần mềm hiền lành cô quen được trong thời gian học đại học, và cô đến dự lễ đính hôn với tâm thế hoàn toàn thoải mái, chân thành chúc phúc cho cả hai.
"Cuối cùng ngày này cũng đến," Diệu Anh nói, ôm chào Thảo Nguyên với nụ cười rạng rỡ. "Tớ mừng cho cả hai lắm. Nhìn Việt Anh hạnh phúc thế này, tớ biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn khi buông tay ngày đó."
"Cảm ơn cậu, vì tất cả," Thảo Nguyên nói, siết chặt tay bạn, lòng tràn đầy biết ơn trước sự trưởng thành và cao thượng của người bạn đặc biệt này.
Khi Thảo Nguyên bước ra sân, Việt Anh đã đứng đợi sẵn dưới giàn hoa giấy, mặc vest chỉnh tề, ánh mắt cậu sáng rực lên khi nhìn thấy cô trong tà áo dài trắng tinh khôi. Cậu bước đến, nắm lấy tay cô, dẫn cô đến trước mặt hai gia đình đang ngồi chờ.
"Trước khi làm lễ chính thức," Việt Anh nói, giọng cậu vang lên rõ ràng trước sự chứng kiến của mọi người, "tớ có một điều muốn công bố."
Cậu rút từ trong túi áo ra một tờ giấy đã cũ, được gấp gọn gàng cẩn thận — chính là bản giao kèo viết tay năm nào, với bốn điều khoản ngây ngô đầy tính toán của những ngày đầu quen biết.
"Đây là bản giao kèo đầu tiên giữa tớ và Thảo Nguyên," cậu nói, giọng vừa nghiêm túc vừa dịu dàng, khiến mọi người bật cười trước sự bất ngờ này. "Bốn điều khoản ngắn gọn, được viết ra bởi hai người chỉ mới quen biết nhau, với mục đích hoàn toàn vì lợi ích. Nhưng giờ đây, tớ muốn thay thế nó bằng một bản giao kèo mới, chỉ có một điều khoản duy nhất."
Cậu quỳ một gối xuống, rút ra một chiếc hộp nhỏ, mở nắp để lộ chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh bên trong.
"Điều khoản duy nhất," cậu nói, giọng run lên vì xúc động nhưng vẫn kiên định, "là chúng ta sẽ ở bên nhau, yêu thương và trân trọng nhau, đến hết cuộc đời này. Thảo Nguyên, cậu có đồng ý ký kết bản giao kèo này cùng tớ không?"
Nước mắt Thảo Nguyên trào ra, không phải vì buồn, mà vì một hạnh phúc vỡ òa không thể diễn tả thành lời. Cô gật đầu, giọng nghẹn ngào: "Tớ đồng ý. Tớ đồng ý với tất cả trái tim mình."
Tiếng vỗ tay và những lời chúc mừng vang lên rộn ràng khắp sân nhà khi Việt Anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay Thảo Nguyên, cả hai ôm nhau giữa niềm hạnh phúc ngập tràn của tất cả những người thân yêu đang chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng này.
Bà Xuân ngồi ở hàng ghế đầu, tay run run lau nước mắt, lòng tràn ngập một niềm hạnh phúc trọn vẹn mà bà chưa từng dám mơ tới khi tuổi đã xế chiều. Bà nhìn sang bà Hòa đang ngồi cạnh, hai người phụ nữ lớn tuổi nắm chặt tay nhau, cùng chứng kiến câu chuyện tình yêu dang dở của thế hệ mình cuối cùng cũng được viết tiếp trọn vẹn qua thế hệ sau, khép lại một vòng tròn định mệnh đã kéo dài hơn nửa thế kỷ.
"Ông ấy chắc đang mỉm cười từ trên cao," bà Xuân thì thầm với bà Hòa, giọng đầy xúc động.
"Chắc chắn là vậy," bà Hòa đáp, siết chặt tay bạn. "Cả hai chúng ta đều được chứng kiến một cái kết đẹp đẽ hơn bất cứ điều gì chúng ta từng dám hy vọng."
Ông Minh đứng gần đó, mắt cũng đỏ hoe vì xúc động, nâng ly rượu vang mời tất cả mọi người cùng cạn ly chúc mừng đôi trẻ. "Từ hôm nay," ông tuyên bố, giọng vang vọng khắp sân, "hai gia đình chúng ta chính thức trở thành một, khép lại một hành trình dài hơn nửa thế kỷ, bắt đầu từ một mối tình dang dở và kết thúc bằng một đám cưới trọn vẹn."
Tiếng vỗ tay và tiếng cười nói lại rộ lên, ly rượu vang chạm nhau lách cách vui tai khắp sân nhà nhỏ, nơi ánh đèn lồng treo dọc hàng rào tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, hòa quyện với ánh trăng đang lên cao dần trên bầu trời đêm trong vắt.
Buổi lễ đính hôn tiếp tục trong không khí hân hoan, ấm áp cho đến tận khuya. Khi mọi người đã dần ra về, Thảo Nguyên và Việt Anh đứng lại một mình dưới giàn hoa giấy, nơi mọi chuyện đã bắt đầu và giờ đây cũng là nơi một chương mới chính thức được mở ra.
"Cậu có nhớ," Thảo Nguyên hỏi, tựa đầu vào vai Việt Anh, giọng nhẹ nhàng như đang thì thầm một bí mật riêng tư chỉ hai người mới hiểu, "câu đầu tiên tớ nói với cậu ở căng tin trường không?"
"Nhớ chứ," Việt Anh cười, "cậu bảo có chuyện quan trọng muốn bàn, đủ đáng để tớ bỏ thời gian ra nghe."
"Tớ đã đúng, phải không?" Cô hỏi, mỉm cười ngước lên nhìn cậu.
"Đúng hơn tớ từng dám tưởng tượng rất nhiều," Việt Anh đáp, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, giữa ánh trăng dịu dàng soi sáng khoảng sân nhỏ nơi một lời nói dối bốc đồng năm nào đã lặng lẽ nở thành một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ nhất, chân thành nhất, và trọn vẹn nhất mà cả hai từng được biết đến trong đời.
Trong nhà, bà Xuân vẫn còn ngồi đó, tay lơ đãng vuốt ve chiếc hộp gỗ cũ đặt trên bàn, ánh mắt bà nhìn ra khoảng sân nơi hai đứa cháu đang đứng ôm nhau dưới ánh trăng, lòng bà tràn ngập một sự bình yên trọn vẹn mà bà biết mình sẽ mang theo đến hết cuộc đời — bởi cuối cùng, sau tất cả những thăng trầm, những lời nói dối, những bí mật, và cả những nỗi sợ hãi, tình yêu chân thành vẫn luôn tìm được con đường của riêng nó để nở hoa, đẹp đẽ và bền vững hơn bất cứ điều gì người ta có thể tính toán hay sắp đặt trước.