Giao Kèo Của Trái Tim
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Giao Kèo Của Trái Tim

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Việt Anh nộp bài luận học bổng đúng hạn, ba ngày trước deadline, một kỳ tích đối với một người vốn luôn để mọi việc đến sát nút mới hoàn thành theo đúng tính toán logic tối ưu của mình. Để ăn mừng, Thảo Nguyên rủ cậu đến công viên nhỏ gần trường vào một buổi chiều cuối tuần, mang theo hai ly trà sữa và một hộp bánh quy tự làm.

"Cậu tự làm bánh à?" Việt Anh hỏi, cầm chiếc bánh quy hình ngôi sao lên ngắm nghía, có phần ngạc nhiên.

"Bà tớ dạy," cô đáp, mỉm cười. "Coi như quà mừng cậu hoàn thành bài luận sớm. Tớ tin chắc hội đồng tuyển sinh sẽ ấn tượng lắm."

Họ ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc cây bàng cổ thụ, nhìn đám trẻ con nô đùa trên bãi cỏ gần đó, không khí thư thái hiếm hoi giữa những ngày căng thẳng vừa qua. Việt Anh kể lại chi tiết buổi tổng duyệt cuối cùng trước khi cả đội lên đường thi đấu quốc gia vào tuần sau, giọng vẫn còn chút phấn khích dù cố giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm những chiếc lá bàng khô xào xạc rơi xuống quanh chỗ hai người ngồi. Đám trẻ con gần đó reo hò khi một bé trai vừa sút trúng chiếc cầu môn tự chế bằng hai chiếc cặp sách dựng đứng, tiếng cười giòn tan vang khắp bãi cỏ. Thảo Nguyên ngồi ngắm khung cảnh ấy, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hiếm có sau chuỗi ngày căng thẳng vừa qua — giữa deadline bài luận, giữa những suy nghĩ về bí mật gia đình chưa có lời giải, và giữa cả cuộc trò chuyện đầy cảm xúc với Diệu Anh.

"Cậu có lo lắng về vòng chung kết không?" Cô hỏi, phá vỡ khoảng lặng dễ chịu.

"Có một chút," Việt Anh thừa nhận, điều hiếm khi cậu làm trước đây. "Đối thủ năm nay mạnh hơn mọi năm, đặc biệt là đội đến từ trường chuyên thành phố. Nhưng đội mình đã chuẩn bị kỹ, tớ tin vào năng lực của từng thành viên."

"Chúc cậu may mắn ở vòng chung kết," Thảo Nguyên nói, chân thành. "Tớ sẽ theo dõi qua livestream, cổ vũ từ xa."

"Cảm ơn cậu," Việt Anh đáp, rồi im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía đám trẻ con đang chơi đùa. "Này, tớ có nói chuyện với Diệu Anh vài hôm trước."

Tim Thảo Nguyên khẽ hẫng một nhịp. "Về chuyện gì?"

"Cậu ấy... nói với tớ rằng cậu ấy từng có tình cảm với tớ," Việt Anh nói, giọng có phần cẩn trọng, như đang thăm dò phản ứng của cô. "Cậu ấy bảo đã nói chuyện này với cậu trước rồi, nên tớ nghĩ cậu đã biết."

"Ừ, tớ biết," Thảo Nguyên gật đầu, không giấu diếm. "Diệu Anh đã kể cho tớ nghe hôm buổi tổng duyệt."

"Vậy sao cậu không nói cho tớ biết?" Việt Anh hỏi, không phải với giọng trách móc, mà với sự tò mò thành thật.

"Tớ nghĩ đó là chuyện của Diệu Anh, không phải của tớ để kể lại," cô đáp. "Với lại, tớ nghĩ nếu cậu ấy muốn cậu biết, cậu ấy sẽ tự nói."

Việt Anh gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời của cô. "Tớ thành thật không biết," cậu nói, giọng có chút áy náy. "Suốt nhiều năm qua, tớ luôn coi Diệu Anh như một người em gái, một đồng đội thân thiết. Tớ chưa bao giờ nghĩ đến khả năng cậu ấy có tình cảm khác."

"Cậu định làm gì tiếp theo?" Thảo Nguyên hỏi, dù trong lòng có chút hồi hộp chờ đợi câu trả lời.

"Tớ đã nói chuyện thẳng thắn với cậu ấy," Việt Anh đáp. "Tớ xin lỗi vì đã vô tình khiến cậu ấy chờ đợi mà không hề hay biết, và khẳng định rằng tình bạn giữa tụi tớ luôn quan trọng với tớ, nhưng tớ không thể đáp lại tình cảm đó theo cách cậu ấy mong muốn."

"Cậu ấy phản ứng thế nào?"

"Buồn, nhưng cậu ấy nói đã chuẩn bị tinh thần cho câu trả lời đó từ trước," Việt Anh nói, giọng trầm xuống. "Cậu ấy còn nói một câu khiến tớ suy nghĩ mãi."

"Câu gì vậy?"

"Cậu ấy bảo, nhìn cách tớ nói về cậu, ánh mắt tớ sáng lên theo một cách mà cậu ấy chưa từng thấy trước đây, dù là khi nói về robot hay bất cứ thứ gì tớ từng đam mê," Việt Anh nói, giọng chậm rãi, mắt nhìn thẳng vào Thảo Nguyên với một sự chân thành hiếm có. "Cậu ấy nói, đó là lý do cậu ấy biết mình nên buông tay."

Thảo Nguyên cảm thấy má mình nóng bừng lên, tim đập nhanh đến mức gần như nghe thấy nhịp đập của chính mình vang lên trong tai. "Việt Anh..."

"Tớ đã suy nghĩ rất nhiều," cậu nói, ngắt lời cô, giọng có chút run nhưng vẫn cố giữ sự chắc chắn. "Về giao kèo giữa chúng ta, về cảm xúc của tớ, về những gì đã thay đổi trong suốt hai tháng qua. Và tớ nghĩ, đã đến lúc tớ cần nói thẳng với cậu, dù có thể vi phạm điều khoản thứ tư trong bản hợp đồng chúng ta đã ký."

Thảo Nguyên nín thở, chờ đợi.

"Tớ thích cậu," Việt Anh nói, giọng cậu không còn chút do dự nào, dù đôi tai đã đỏ ửng lên vì ngượng ngùng. "Không phải theo kịch bản của giao kèo, mà là thật lòng. Tớ không biết chính xác điều này bắt đầu từ khi nào — có lẽ từ buổi chiều cậu giúp tớ viết lại câu chuyện về chiếc robot đồ chơi, có lẽ từ buổi giỗ ông cậu khi cậu nắm tay tớ trấn an trước khi vào nhà. Nhưng tớ chắc chắn một điều, cảm giác này không còn liên quan gì đến bốn điều khoản chúng ta đã thống nhất nữa."

Thảo Nguyên ngồi lặng người, tim đập loạn nhịp, một nụ cười chậm rãi nở trên môi trước khi cô kịp nhận ra. "Tớ cũng vậy," cô đáp khẽ, giọng run lên vì xúc động. "Tớ cũng không biết chính xác từ lúc nào, nhưng tớ nghĩ tớ đã thích cậu được một thời gian rồi, chỉ là không dám thừa nhận vì sợ làm phức tạp thêm mọi chuyện."

Cả hai nhìn nhau trong im lặng, khoảng cách giữa họ trên chiếc ghế đá dường như thu hẹp lại một cách tự nhiên, không cần bất kỳ sự sắp đặt hay diễn xuất nào. Ánh nắng chiều xuyên qua tán lá bàng, rải những đốm sáng lung linh trên gương mặt cả hai, và trong khoảnh khắc đó, ranh giới cuối cùng giữa giả và thật mà bản giao kèo từng cố gắng vạch ra đã hoàn toàn tan biến.

Việt Anh nhìn cô, ngón tay khẽ siết chặt tay cô hơn, như thể muốn chắc chắn đây không phải một giấc mơ thoáng qua. "Tớ từng nghĩ tình cảm là một biến số không thể kiểm soát, một thứ gì đó nguy hiểm cần phải tránh xa để không làm xáo trộn mọi kế hoạch đã vạch sẵn," cậu nói, giọng chậm rãi như đang tự bạch với chính mình. "Nhưng giờ ngồi đây với cậu, tớ nhận ra có những biến số đáng để chấp nhận rủi ro, thậm chí đáng để từ bỏ hết mọi công thức an toàn vì nó."

"Cậu đúng là chỉ có thể diễn đạt cảm xúc của mình bằng ngôn ngữ kỹ thuật thôi nhỉ," Thảo Nguyên trêu, mắt cô ngân ngấn nước vì xúc động dù miệng vẫn cười.

"Tớ đang cố gắng học cách diễn đạt khác đi," Việt Anh đáp, khóe môi nhếch lên thành nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp. "Cậu là người thầy giỏi mà, chắc chắn sẽ dạy được tớ thôi."

"Vậy," Việt Anh nói, giọng có chút lúng túng hiếm hoi, "chúng ta có nên... sửa lại bản giao kèo không? Xóa bỏ điều khoản thứ tư chẳng hạn?"

Thảo Nguyên bật cười trước sự thực dụng đến đáng yêu của cậu ngay cả trong khoảnh khắc lãng mạn nhất từ trước đến giờ. "Được, chúng ta sẽ sửa lại," cô nói, nắm lấy tay cậu. "Nhưng lần này, không cần viết ra giấy nữa. Cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, như nó vốn nên như vậy."

Việt Anh gật đầu, siết chặt tay cô, và trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi ấy giữa công viên nhỏ, cả hai tạm quên đi tất cả những rắc rối vẫn còn chờ đợi phía trước — bí mật gia đình chưa được giải quyết, buổi tiệc mừng thọ đang đến gần với vô số họ hàng tò mò, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về việc liệu tình cảm chân thành vừa được thừa nhận này có đủ vững chắc để vượt qua mọi thử thách sắp tới hay không.

Họ ngồi bên nhau đến khi ánh nắng chiều tắt hẳn, bầu trời chuyển dần sang sắc tím nhạt điểm những vệt cam cuối cùng nơi chân trời. Đám trẻ con đã được cha mẹ gọi về hết, công viên trở nên vắng vẻ, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích trong bụi cỏ và ánh đèn đường bắt đầu bật sáng từng ngọn một dọc theo lối đi.

"Tớ nên đưa cậu về trước khi trời tối hẳn," Việt Anh nói, đứng dậy, vẫn không buông tay cô ra, kéo cô đứng dậy theo cùng một cách nhẹ nhàng chưa từng có trước đây.

Trên đường về, cả hai đi chậm rãi, không vội vã như mọi lần, thỉnh thoảng liếc nhìn nhau rồi cùng bật cười không rõ lý do, thứ cảm giác ngọt ngào lâng lâng mà Thảo Nguyên chưa từng trải qua trong suốt mười tám năm cuộc đời mình. Đến trước cổng nhà, Việt Anh dừng lại, nhìn cô một lúc lâu.

"Từ giờ," cậu nói, giọng nghiêm túc nhưng ánh mắt lấp lánh một nét dịu dàng mới mẻ, "mọi thứ chúng ta làm cùng nhau, kể cả trước mặt bác Xuân, đều sẽ là thật, không còn là diễn nữa. Cậu ổn với điều đó chứ?"

"Hơn cả ổn," Thảo Nguyên đáp, mỉm cười, và trong lòng cô, mọi lo lắng về bí mật gia đình, về Diệu Anh, về buổi tiệc mừng thọ sắp tới, trong khoảnh khắc này đều tạm lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một niềm hạnh phúc giản đơn mà cô chưa từng dám hy vọng sẽ tìm thấy từ một lời nói dối bốc đồng cách đây chỉ hơn hai tháng.

Đã sao chép liên kết chương