Chương 29
Chương 29 — Giao Kèo Của Trái Tim
Lễ tốt nghiệp của trường THPT Tân Việt diễn ra vào một buổi sáng cuối tháng Tám, dưới bầu trời trong xanh điểm vài áng mây trắng bồng bềnh. Sân trường được trang hoàng rực rỡ với cờ hoa, biểu ngữ chúc mừng, và hàng trăm học sinh khối mười hai mặc đồng phục chỉnh tề, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ xen lẫn chút bịn rịn trước ngưỡng cửa chia tay mái trường đã gắn bó suốt ba năm.
Thảo Nguyên đứng xếp hàng cùng các bạn cùng lớp, mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng Việt Anh trong hàng ghế đối diện dành cho khối tự nhiên. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai cùng mỉm cười, một sự kết nối lặng lẽ vượt qua khoảng cách của buổi lễ trang trọng.
Buổi lễ diễn ra với đầy đủ nghi thức — phát biểu của hiệu trưởng, trao bằng tốt nghiệp, vinh danh những học sinh xuất sắc. Khi tên Việt Anh được xướng lên trong danh sách học sinh đạt thành tích cao nhất khối tự nhiên, kèm theo thông báo về suất học bổng du học danh giá cậu vừa giành được, cả sân trường vỗ tay rào rào, và Thảo Nguyên vỗ tay to nhất trong số đó, mắt ngân ngấn nước tự hào.
Sau buổi lễ chính thức, sân trường trở nên náo nhiệt với những nhóm bạn bè tụ tập chụp ảnh lưu niệm, ôm nhau khóc cười lẫn lộn trước giây phút chia tay sắp tới. Thảo Nguyên tìm đến chỗ Việt Anh ngay khi có thể, cả hai ôm chầm lấy nhau giữa đám đông, không còn e ngại ánh mắt của bất kỳ ai.
"Chúc mừng cậu," cô nói, giọng đầy tự hào. "Học sinh xuất sắc nhất khối tự nhiên, lại còn giành được học bổng du học danh giá. Tớ luôn biết cậu sẽ làm được."
"Cảm ơn cậu," Việt Anh đáp, nụ cười rạng rỡ hiếm khi thấy trên gương mặt cậu. "Không có cậu, có lẽ tớ đã không đi được xa đến vậy."
Bích Vân chạy đến, kéo theo cả Diệu Anh, cả nhóm chụp chung một tấm ảnh lưu niệm dưới gốc cây phượng già giữa sân trường — nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm buồn vui của suốt ba năm học cấp ba.
"Nhớ giữ liên lạc đấy nhé," Bích Vân dặn dò Việt Anh, giọng nửa đùa nửa thật. "Nếu cậu dám làm Thảo Nguyên buồn dù chỉ một chút thôi, tớ sẽ tìm cách bay sang tận Đức mà mắng cho cậu một trận."
"Tớ hứa sẽ không để chuyện đó xảy ra," Việt Anh đáp, cười, dù trong ánh mắt cậu vẫn thoáng chút nghiêm túc chân thành.
Diệu Anh cũng đến gần, ôm chào tạm biệt cả hai với thái độ ấm áp, chân thành. "Chúc hai cậu hạnh phúc," cô nói. "Đừng để khoảng cách làm phai nhạt những gì đã cùng nhau xây dựng. Tớ tin cả hai đủ mạnh mẽ để vượt qua."
Đội Robotics cũng tổ chức một buổi liên hoan nhỏ chia tay Việt Anh tại phòng câu lạc bộ quen thuộc, nơi cậu đã gắn bó suốt ba năm với vai trò đội trưởng. Quang Huy, người sẽ tiếp quản vị trí đội trưởng năm sau, trao cho cậu một món quà lưu niệm đặc biệt — một mô hình robot thu nhỏ do chính tay các thành viên trong đội tự lắp ráp, khắc tên Việt Anh cùng dòng chữ "Đội trưởng xuất sắc nhất mọi thời đại" ở đế mô hình.
"Cảm ơn mọi người," Việt Anh nói, giọng nghẹn ngào hiếm thấy khi cầm món quà trên tay, ngắm nghía từng chi tiết nhỏ được các thành viên tỉ mỉ lắp ráp. "Tớ sẽ mang nó theo sang Đức, để mỗi khi nhớ nhà, nhớ mọi người, tớ lại có thể nhìn vào đây."
Cả đội vây quanh, thay nhau ôm chào tạm biệt cậu, ai nấy đều không giấu được sự lưu luyến trước sự ra đi của người đội trưởng đã dẫn dắt họ đến thành tích cao nhất trong lịch sử câu lạc bộ.
Những ngày sau lễ tốt nghiệp, thời gian dường như trôi nhanh hơn bao giờ hết. Việt Anh bận rộn hoàn tất các thủ tục hồ sơ du học, xin visa, chuẩn bị hành lý, trong khi Thảo Nguyên cũng tất bật với việc nộp hồ sơ vào các trường đại học trong nước, đồng thời cố gắng dành mọi khoảnh khắc rảnh rỗi còn lại để ở bên Việt Anh trước ngày chia xa.
Họ cùng nhau đi dạo lại những địa điểm quen thuộc đã gắn liền với câu chuyện của cả hai — quán chè nhỏ nơi họ ký bản giao kèo đầu tiên, công viên nơi Việt Anh thú nhận tình cảm thật, thư viện trường nơi những buổi học viết luận đã âm thầm gieo mầm cho một tình yêu chân thành. Mỗi địa điểm đều mang theo một kỷ niệm riêng, được cả hai cùng ôn lại với nụ cười xen lẫn chút bịn rịn.
Tại quán chè cũ, bà chủ quán nhận ra hai người khách quen, không quên hỏi thăm. "Hai đứa dạo này ít ghé quán bà nhỉ," bà nói, múc thêm cho mỗi người một chén chè đậu xanh đầy ắp. "Nghe nói cậu sắp đi du học à, chúc mừng nhé."
"Dạ, cháu cảm ơn bà," Việt Anh đáp, mỉm cười, ánh mắt cậu lướt quanh không gian quen thuộc của quán chè nhỏ, nơi lưu giữ kỷ niệm về buổi chiều đầu tiên hai người ngồi bàn bạc những điều khoản giao kèo đầy nghiêm túc nhưng cũng đầy ngây ngô.
"Nhớ đưa con bé này theo cùng đấy," bà chủ quán trêu, khiến cả hai đỏ mặt, không biết nên đáp lại thế nào cho phải.
Buổi tối trước ngày Việt Anh lên đường, cả hai gia đình tổ chức một bữa cơm tiễn đưa ấm cúng tại nhà bà Xuân. Bà chuẩn bị đầy đủ những món ăn Việt Anh yêu thích, không quên nhắc nhở cậu giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ nơi đất khách quê người.
"Con nhớ gọi điện về thường xuyên nhé," bà Xuân dặn dò, giọng đầy quan tâm. "Đừng để việc học hành cuốn đi mà quên chăm sóc bản thân."
"Con nhớ ạ," Việt Anh đáp, cúi đầu lễ phép. "Con sẽ cố gắng học thật tốt, để không phụ lòng mong đợi của mọi người, và cả để sớm có cơ hội trở về thăm nhà."
Bà Hòa cũng đến dự bữa cơm tiễn đưa, mang theo một chiếc khăn len tự tay đan làm quà cho cháu nội mang theo sang trời Âu lạnh giá. "Bà đan cái này từ hồi nghe tin cháu đậu học bổng," bà nói, giọng đầy trìu mến, choàng chiếc khăn qua cổ Việt Anh. "Đức mùa đông lạnh lắm, cháu nhớ giữ ấm."
"Con cảm ơn bà nội," Việt Anh nói, giọng nghẹn ngào ôm lấy bà, cảm nhận được tình yêu thương ấm áp từ người bà đã luôn âm thầm chăm lo cho cậu từ nhỏ.
Sau bữa cơm, khi các bậc phụ huynh đang ngồi trò chuyện trong nhà, Thảo Nguyên và Việt Anh lặng lẽ ra ngoài sân, đứng dưới ánh trăng như đã từng làm nhiều lần trước đây trong suốt hành trình bốn tháng đầy sóng gió vừa qua.
"Ngày mai là ngày cậu đi rồi," Thảo Nguyên nói, giọng cố giữ bình thản dù trong lòng đang quặn thắt vì sắp phải xa người mình yêu thương.
"Ừ," Việt Anh gật đầu, kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như muốn ghi nhớ trọn vẹn cảm giác ấm áp này trước khi phải rời xa trong một thời gian dài. "Nhưng đây không phải là kết thúc, chỉ là một chương mới trong câu chuyện của chúng ta thôi."
"Tớ biết," Thảo Nguyên đáp, ngước lên nhìn cậu, cố mỉm cười dù nước mắt đã bắt đầu rơi. "Tớ sẽ chờ cậu, dù phải chờ bao lâu đi nữa."
Việt Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi cô, nụ hôn đầu tiên và cũng là lời hứa hẹn chân thành nhất mà cả hai từng trao nhau, dưới ánh trăng bàng bạc soi sáng khoảng sân nhỏ nơi câu chuyện tình yêu kỳ diệu của họ đã bắt đầu từ một lời nói dối, và giờ đây đang bước sang một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập hy vọng.
Sáng hôm sau, cả gia đình cùng đưa Việt Anh ra sân bay. Khu vực làm thủ tục đông đúc người qua lại, tiếng loa thông báo chuyến bay vang lên liên tục, nhưng dường như không ai trong nhóm nhỏ đứng cạnh cửa an ninh để ý đến sự ồn ào xung quanh, tất cả tâm trí đều dồn vào giây phút chia tay sắp tới.
"Đi mạnh khỏe nhé con," bà Xuân ôm Việt Anh lần cuối, giọng bà run run vì xúc động. "Nhớ giữ gìn sức khỏe, học hành chăm chỉ, và đừng quên gọi điện về cho gia đình thường xuyên."
Ông Minh vỗ vai con trai, ánh mắt ông chứa đầy niềm tự hào lẫn một chút bịn rịn của người cha lần đầu tiên phải xa con trong một khoảng thời gian dài. "Ba tin con sẽ làm tốt," ông nói ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
Đến lượt Thảo Nguyên, Việt Anh ôm cô thật chặt, thì thầm bên tai: "Chờ tớ nhé. Tớ sẽ trở về, hoặc sẽ tìm cách đưa cậu sang đó, bằng cách này hay cách khác."
"Tớ sẽ chờ," cô đáp, nước mắt không ngừng rơi nhưng miệng vẫn cố nở một nụ cười động viên, tay siết chặt lấy tay cậu đến giây phút cuối cùng trước khi buộc phải buông ra. Cậu quay người bước qua cửa an ninh, thỉnh thoảng ngoái lại vẫy tay, cho đến khi bóng dáng cậu khuất hẳn sau đám đông, để lại Thảo Nguyên đứng đó, lòng vừa đau đáu nhớ nhung vừa tràn đầy hy vọng về một tương lai mà cả hai đã cùng nhau cam kết xây dựng, bất kể khoảng cách địa lý có xa xôi đến đâu.
Bà Xuân nắm lấy tay cháu gái, dắt cô rời khỏi sân bay trong im lặng, để cho những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi mà không cần phải kìm nén hay giải thích, bởi bà hiểu rõ hơn ai hết cảm giác chờ đợi một người mình yêu thương trở về sau một hành trình xa xôi là như thế nào.